Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Hôm sau trở lại công ty làm việc.
Tôi pha cà phê, đắp chăn, rồi mới đăng nhập ứng dụng nhắn tin.
đã gửi cho tôi 99 tin nhắn, thời gian kéo dài đêm khuya đến 6 giờ sáng nay.
Nhưng may mắn thay.
Tôi đã cài đặt chế độ không làm phiền sớm.
Tin nhắn cùng của anh là: “Chúc ngủ ngon, tôi về đến nhà rồi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Trải qua 99 lần giận vô ích, người đàn ông cùng vẫn có thể trở về trạng thái bình tĩnh.
Tôi không có hứng thú mở tin nhắn ra xem, lập đưa anh ta danh sách đen.
Sau đó, tôi cầm lấy tập tài liệu đã chuẩn sẵn trên bàn, đứng chờ ngay trước cửa phòng họp.
Tôi đưa tay nhìn đồng hồ, kim giây nhảy đến 10:06, vị tổng giám đốc trong phòng họp bỗng quăng mạnh tập tài liệu bàn.
Gầm : “Kẻ nào làm bản hoạch này! Cút ra đây!”
Tôi đúng lúc đẩy cửa bước , giơ tay trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người: “Tôi làm đấy.”
2
Kiếp trước, sếp đã bắt bẻ bản hoạch đầu tay của tôi đủ điều.
Tôi cần mẫn sửa theo ý anh ta suốt nửa tháng trời.
Dù cùng bản hoạch đã biến dạng không hình thù nhưng ít nhất nộp được.
Thế rồi, tổng giám đốc lại giữa phòng họp, trước mặt hàng loạt lãnh đạo cấp trung đã phê phán bản hoạch không đáng một xu.
Nhưng sếp để bảo vệ bản thân, đã đổ hết trách nhiệm đầu tôi.
trơ trẽn lấy ra bản hoạch đầu tiên tôi từng viết.
“Thưa tổng giám đốc, tôi đã sớm biết Thư Nhiên không đáng tin nên đã chuẩn sẵn án B, mời ngài xem qua.”
Sau xem bản hoạch này, tổng giám đốc đã khen ngợi hết lời.
Đồng thời lạnh lùng tuyên bố: “Nhân cấp dưới không ra thì cho nghỉ việc luôn!”
Ngay hôm đó, tôi đã được thông báo sa thải phòng hành chính.
Lúc , giữa cơn bão thất nghiệp và thất tình, tôi chó đuổi trên đường về, ngã cống bẩn và ch ết đuối.
3
Tôi bất ngờ đẩy cửa bước .
Người bất ngờ nhất trong phòng họp chính là sếp của tôi.
Nhưng tôi không thể đợi anh ta nói ra “ án B.”
Tôi trực tiếp hướng về tổng giám đốc: “Thưa tổng giám đốc, chúng tôi rất coi trọng dự án này. Trong số nhiều án tôi đã nộp, quản lý cùng đã chọn bản ngài vừa xem. Nhưng tôi có án khác, không biết có cơ hội trình bày hay không?”
Tổng giám đốc nhướng mày.
Anh ta không thích nhân cấp dưới vô kỷ luật vậy.
Cấp trung ít ra là lãnh đạo, anh ta cho họ thể diện thì họ mới quản nổi đám nhân nhỏ.
Nhưng hôm nay là ngoại lệ.
Bản hoạch vừa rồi thực sự buồn cười.
Và lại rất gấp.
Có người đưa ra được án B chính là cứu nguy lúc nguy cấp.
Anh ta vẫy tay ra hiệu cho tôi nhanh .
So cấp trên của tôi, tôi hiểu rõ bản án này và có những thức sâu sắc .
Tôi trình bày án của mình một cách ngắn gọn nhất nhưng đánh trúng vấn đề, toàn bộ quá trình chỉ mất năm phút.
Dưới khán đài im lặng.
Tổng giám đốc đã ngồi thẳng dậy lâu.
Ai có thể nhìn ra vấn đề bản án đã nộp .
Nhưng cùng anh ta chỉ vẫy tay nói: “Về chờ thông báo đi.”
4
Phong cách làm việc của tổng giám đốc rất quyết đoán.
Anh ta không xử lý cấp trên của tôi trước mặt tôi.
Nhưng không có nghĩa là không làm cả.
Chiều nay, được thông báo giao cho tôi dẫn đầu dự án, tôi đã thấy cấp trên của mình thu dọn đồ đạc làm thủ tục nghỉ việc.
Rời đi nhanh kiếp trước của tôi.
Trước đi, cấp trên liếc tôi một đầy ác ý.
Tôi thoải mái nhấp một ngụm cà phê rồi đúng giờ tan làm.
Ai ngờ vừa lầu đã gặp .
Anh ta làm cùng tòa nhà văn phòng tôi, chỉ là khác công ty.
Công ty khác nhau, thẻ thang máy của anh ta không được tầng của tôi nên chỉ có thể đợi tôi dưới lầu.
“Nhiên Nhiên! Anh không hiểu! Tại sao em đột nhiên muốn tay? Rốt cuộc anh đã làm sai?”
“Tối qua em đã làm chuyện đó rồi, hả giận rồi, chúng ta làm lành đi, được không?”
“Anh thật sự không thể thiếu em…”
Lại diễn nữa rồi.
Kiếp trước lúc này, tôi vẫn chưa tay.
Sau thất nghiệp, tôi tìm anh ta than thở.
Nhưng anh ta chỉ trích tôi: “Anh đã nói lâu rằng em xử sự không khéo léo, bình thường nên biết nịnh sếp một chút, sao hắn lại gây khó dễ cho em được? Giờ vấp ngã rồi đấy…”
Bao nhiêu lời muốn nói, nghẹn lại trong cổ họng.
Tôi giận tay anh ta.
Ngay sau đó trên đường về nhà chó đuổi, rồi ch ết thảm.
5
Vì vậy nửa năm trước, vừa trọng sinh.
Việc đầu tiên tôi làm là tay anh ta.
Chỉ là lúc đó tình cảm chúng tôi đang mặn nồng.
Có lẽ anh ta không thể chấp ngay được.
Nhưng, anh ta có chấp hay không, liên quan đến tôi?
“Anh thật sự muốn quay lại?”
mắt sáng , gật đầu lia lịa.
Tôi liếc nhìn xung quanh, chỉ chiếc Maybach không xa, nói: “Em muốn ngồi đó, cho em năm mươi triệu, cho em xem thực lực.”
sững người.
“Thư Nhiên! Em mê tiền đến mất trí rồi à!”
“Em sao lại trở nên thế này? Trước đây em đâu có thực dụng vậy!”
“Chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? Em cứ bình tĩnh đi, anh thật lòng muốn kết hôn em.”
Trời ơi cứu tôi.
Giữa ban ngày ban mặt nghe kinh dị kiểu “Muốn kết hôn tôi” này, tôi sợ đến nỗi di chứng nhức đầu do thức khuya càng thêm trầm trọng.
Đúng lúc chủ nhân chiếc Maybach bước xe, dường đang kiểm tra lốp.
Tôi liếc nhìn qua rồi buông một : “Nếu anh có được eo chân mông thế, tôi bao nuôi anh được.”
Tôi tự này nói không to lắm.
Nhưng chủ nhân chiếc Maybach lại quay người lại ngay lúc đó, ánh mắt sắc lẹm liếc nhìn tôi.
Tôi đối diện ánh nhìn , suýt nữa thì sặc vì nước bọt của chính mình.
Tổng… tổng giám đốc?
6
là người rất đàn ông dễ tự ái.
Trước đây để bảo vệ lòng tự trọng mong manh của anh ta, tôi tự nguyện cùng anh ta ngọt sẻ bùi.
Ăn cơm hộp tiệm ăn nhanh, ở căn phòng cho thuê chật hẹp, mặc đồ chợ trời rẻ tiền.
Hôm đó tôi nói vậy, anh ta lập đỏ mặt vì tự ti, giận bỏ đi.
Thực ra chỉ hơi thấp một chút, gương mặt rất đẹp trai, nếu không tôi đã không mê anh ta đến thế.
Anh ta không chăm tập luyện nên eo và mông đương nhiên không thể so vị tổng giám đốc thường xuyên ở phòng gym.
Nhớ đến điều này, tôi lập mua thẻ hội phòng gym gần công ty nhất.
Có trai đẹp hay không là thứ yếu, quan trọng nhất là có thể rèn luyện thân thể.
Huấn luyện nhắc nhở bên cạnh: “Chúng ta bắt đầu nào?”
Tôi vẫy tay ra hiệu im lặng rồi nhìn chằm chằm ba người đàn ông mặc quần bó ở phía xa.
“Họ thế nào?”
Tôi “Xì” một tiếng, không hài lòng nói: “Mông vẫn kém.”
Nói xong, tôi đứng hình.
hỏi đó không phải của huấn luyện .
Tôi quay đầu lại, đúng lúc thấy tổng giám đốc nhìn tôi trên cao.
Cánh tay rắn chắc của anh lấm tấm mồ hôi, lông mày đậm mực, ánh mắt sắc dao.
Bắp chân tôi đang ngồi xổm tê cứng, ngã phịch đất.
Ánh mắt dừng ở chiếc quần bó của anh .
Vị tổng giám đốc đang định nói đó mím môi, lấy khăn lau mồ hôi che trước người, nghiến răng gọi: “Thư Nhiên!”