Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

7

Ta sững sờ, thốt lên:

sang cho Tống gia?!”

Thẩm Xác giơ , nhẹ nhàng phủi bông tuyết rơi trên tóc ta, chậm rãi :

“Ừ, già bị ta gài bẫy, Thẩm gia mắc nợ, tiền căn trạch này cũng miễn cưỡng bù chỗ thâm hụt. Phần bất động sản và khế đất còn lại chia cho mấy vị di nương, bọn họ hầu hạ già ngần ấy năm, không có công thì cũng có khổ. Số còn lại phủ, đủ chia cho đám hạ nhân, họ về nhà, một cái Tết cho đàng hoàng.”

Giọng Thẩm Xác ôn hòa, chậm rãi ra những lời khiến sống lưng ta lạnh toát.

Ta sốt ruột.

“Thẩm gia , vậy ngươi thì sao?”

Thẩm Xác thu về, lùi ra sau.

Khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt.

“Rời khỏi nơi này, đi Dương Châu.”

“Mấy cửa tiệm già lại thua lỗ nặng, ta phải qua thu dọn cái đống hỗn độn ấy.”

Đầu óc ta rối tung.

Không ngờ Thẩm gia đã suy bại đến mức này.

thầm mắng Thẩm gia một trận.

Háo sắc lại còn phá !

Nhưng Thẩm gia đã , ta đi đâu bây giờ?

Lần trước chia tiền, ta một đồng cũng chưa lấy .

Thẩm Xác dường như nhìn ra nỗi lo ta.

Hắn lấy từ n.g.ự.c ra một tờ giấy mỏng.

“Đây là khế thân ngươi, giờ trả lại cho ngươi, ngươi tự do .”

Lại tháo ngọc trên cổ xuống.

Đặt vào bàn ta.

Giọng rất khẽ, rất chậm:

“Ta vẫn còn chút tiền dư, đến lúc sẽ đưa hết cho ngươi, là không đủ ngươi mở quán . Miếng ngọc này ngươi cứ giữ lấy, nếu thiếu tiền thì đem đi cầm, đổi không ít .”

“Ta biết ngươi không muốn theo ta đi, những năm này có ngươi ở , ta đã rất mãn nguyện .”

Nhiệt độ còn sót lại trên ngọc lạnh đi.

ta chua xót.

Suýt nữa thì rơi nước .

Ta chợt đến Tết Trung thu năm đầu tiên ở Thẩm trạch.

Ta một trốn dưới gốc quế, nhà đến khóc.

Thẩm Xác đi theo.

Vừa ghét bỏ ném cho ta chiếc khăn , vừa hung hăng :

“Hắn đã không cần ngươi nữa , ngươi còn hắn gì?”

Ta vừa nức nở vừa giải thích, là nương.

Thẩm Xác sững .

hắn vừa mới quen ta, biết ta là cô nương đáng thương bị thân nghiện c.ờ b.ạ.c vào đây.

Chưa từng nghe ta nhắc tới nương.

Thẩm Xác mười bốn tuổi, ngồi xổm xuống cạnh ta, nghe ta đứt quãng về chuyện nương.

Bướng bỉnh mím c.h.ặ.t môi, giọng khàn khàn:

“Ít ra ngươi còn sống với mẫu thân sáu năm, ta đến dáng vẻ mẫu thân ta trông ra sao cũng không nổi…”

Lần này đến lượt ta sững sờ.

Thẩm Xác kéo từ cổ áo ra một miếng ngọc .

Hắn , là miếng ngọc bình an mà mẫu thân hắn cầu cho hắn sau hắn ra đời.

Mẫu thân hắn sinh hắn tuổi còn nhỏ.

tổn hại thân thể.

Ngọc chưa đeo nửa năm, mẫu thân hắn đã qua đời.

Thế nhưng thân hắn vẫn đưa hết nữ nhân này đến nữ nhân khác về nhà.

Có lẽ là báo ứng.

Truyện đăng trên page Ô Mai Đào Muối

thân hắn tuy nhiều nữ nhân, nhưng ngoài Thẩm Xác ra, không còn con cái nào khác.

Thẩm Xác cũng không cần lo có ai tranh giành gia sản với .

“Ai thèm mấy đồng thối chứ! Ta cũng muốn có nương ở , mỗi năm đến sinh thần đều cơm do bà tự nấu, ngày nào cũng có thể đến thỉnh an bà…”

Giọng Thẩm Xác càng lúc càng nhỏ.

Ta chậm chạp hiểu ra, vì sao hắn suốt ngày đối đầu với thân , cố ý thân tức giận.

thân ta ham c.ờ b.ạ.c, hại c.h.ế.t nương.

thân hắn háo sắc, căn bản chưa từng mẫu thân hắn .

Đổi lại là ta, ta cũng hận.

Đêm Trung thu, trăng tròn vành vạnh.

Hai đứa trẻ chưa lớn, cùng mẫu thân, nước nhìn nhau.

Về sau, mỗi năm sinh thần Thẩm Xác, cùng những ngày lễ lớn nhỏ, ta đều vài món hắn thích , lại một bàn.

Đợi hắn dự xong yến tiệc do gia sắp xếp.

sang chỗ ta thêm một bữa.

Nay đã sáu năm trôi qua.

Ta chưa từng thấy Thẩm Xác đỏ vành lần nào nữa.

Theo năm tháng lớn , hắn càng trở nên lạnh nhạt, trên lúc nào cũng mang theo cảm giác xa cách.

Cho dù Thẩm gia qua đời.

Thẩm Xác cũng chưa từng rơi một giọt nước .

Nhưng lúc này đây.

Rõ ràng Thẩm Xác đang cười, khóe lại đỏ lên.

Ta vội vàng trả ngọc lại cho hắn.

“Đây là vật mẫu thân ngươi lại cho ngươi, cầu bình an cho ngươi, ta không thể nhận!”

“Thẩm Xác, ta không phải tham tiền hưởng lạc, ta có thể tự nuôi sống bản thân.”

là…”

là cái đống hỗn độn ở Dương Châu kia, một ngươi đi đối mặt, cạnh chẳng có lấy một nương tựa.

Nếu gặp phải kẻ khó dây dưa, lại còn ra với ngươi.

Ngươi phải sao?

Thẩm Xác giơ , nhẹ nhàng lau đi giọt nước nơi khóe ta.

“Ta biết Tiểu Tửu là cô nương có cốt khí, có bản lĩnh. Miếng ngọc này, coi như ta muốn giữ lại một kỷ niệm cạnh ngươi vậy.”

8

Rời khỏi thư phòng.

Ta dạ bồn chồn không yên.

Thấy vườn hoa lạp mai nở rộ.

Bỗng tới năm mười sáu tuổi, ấy Thẩm Xác đã cứu ta một mạng.

ta đã ở Thẩm trạch không uống không suốt ba năm.

Thẩm gia dường như đã quên mất sự tồn tại ta.

Ngược lại là Thẩm Xác, thường xuyên đến tìm ta chơi.

< href="javascript:void(0)" style="line-height: 1.3" class="btn btn-primary px-3 me-2" onclick="actionChangeChapter('am-tan-tuu,3')">

>
< href="javascript:void(0)" class="btn btn-primary px-3" style="line-height: 1.3" onclick="actionChangeChapter('am-tan-tuu,5')">

>

Tùy chỉnh
Danh sách chương