Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Nghe chưa, Tống gia sắp bị lưu đày rồi.”
“Chuyện khi nào thế?”
“ nay mới dán cáo thị xong…”
Tôi sững sờ, Tống gia.
Tôi vội đặt khuôn bánh xuống, vừa đi ngoài vừa dặn An Ninh:
“An Ninh ngoan ngoãn ở tiệm nhé, tỷ tỷ có việc phải ngoài một lát.
Bà Thôi ơi, trông tiệm và An Ninh giúp cháu với!”
“Được rồi, ơ này, cháu đi đâu thế?”…
Tôi rảo bước băng qua đám đông đến trước cửa nha môn nơi dán cáo thị, nhìn chằm chằm từng một.
Họ đúng, mọi người Tống gia sẽ bị lưu đày đến biên .
Sự xúc động tràn dâng khắp cơ thể, hốc mắt nóng hổi, tôi che miệng không nên khóc hay cười.
Người Tống gia không nguy hiểm đến tính mạng, đó chuyện tốt tột rồi.
Ngày họ rời ba ngày sau, tôi vội vã chạy .
Một chiếc xe ngựa lộng lẫy lướt qua suýt chút nữa đ.â.m tôi.
Tiếng vó ngựa “lộc cộc” giẫm nát những chiếc lá vàng khô dưới chân.
Lòng tôi rạo rực, chẳng buồn tâm đến điều đó, muốn mang tin tốt này cho An Ninh.
Ở tiệm bánh, bà Thôi kê một chiếc ghế gỗ cao cho An Ninh ngồi.
An Ninh chống cằm ngoan ngoãn ngồi ghế, mắt nhìn chằm chằm người qua đường.
Thấy tôi , mắt con bé bừng lên, định nhảy xuống khỏi ghế.
“Tỷ tỷ đi đâu thế?”
Tôi ôm lấy gương mặt bầu bĩnh của con bé, phấn khởi vô :
“An Ninh, con có muốn gặp mẹ không!”
9
Tôi vẫn nhớ lời dặn của Tống Hành Vân, không người ngoài thân phận của An Ninh.
Ngày họ rời , tôi dắt An Ninh ẩn đám đông, nhìn xa Tống lão gia và Tống phu nhân bị đeo gông xiềng.
năm ngục tù, Tống phu nhân vốn thanh tú dịu dàng nay mặt mày hốc hác vàng vọt, Tống lão gia vốn luôn thẳng lưng nay bị xiềng xích nặng nề kéo trĩu tay, dáng hình còng xuống.
Tôi bế An Ninh lên, con bé nhìn kỹ mẹ lần nữa.
Có lẽ vì biến cố quá sâu sắc nên dù nhỏ, An Ninh vẫn có ấn tượng mẹ.
Con bé nhìn mẹ bị lính canh liên tục xô đẩy thúc giục, mắt bỗng chốc đỏ hoe.
Nó không ngừng dùng tay lau đi màn sương mờ mắt, nhìn rõ dáng vẻ mẹ lúc này.
Có lẽ tâm linh tương thông, Tống phu nhân đang đi bỗng nhiên quay đầu nhìn phía chúng tôi.
Ánh mắt mẹ con giao nhau giữa không trung, vượt qua thời gian năm, xuyên qua đám đông chen chúc gặp lại.
Nhan sắc có thể thay đổi, nhưng tình thâm không đổi dời.
mắt u ám vì ngục tù của Tống phu nhân bỗng bừng lên tia kinh ngạc:
yêu thương, ngạc nhiên, lúng túng, sợ hãi…
đủ loại cảm xúc đan xen, cuối lại mong cầu được nhìn An Ninh thêm một chút.
“Nhìn gì, không mau đi đi!”
Lính canh hung tợn đẩy Tống phu nhân một , bà lảo đảo suýt ngã.
Tống lão gia nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, khom lưng tạ lỗi:
“Phải, phải…”
Tống phu nhân nhân lúc quay người, gửi gắm ánh nhìn lưu luyến cuối lên người An Ninh, rồi dừng lại ở tôi.
Tôi thấy mắt bà tràn ngập sự ơn, môi mấp máy thốt lên không tiếng:
“Cảm ơn.”…
Mây đen không lúc nào phủ kín đỉnh đầu, gió thu hiu hắt thổi qua, mưa thu lạnh lẽo rơi xuống tầng mây dày như mực.
Những người xem náo nhiệt lập tức giải tán, ôm đầu chạy hoặc trú dưới hiên.
đến cổng , tôi bế An Ninh trú mưa trước một cửa tiệm.
Mưa càng lúc càng lớn, giội thẳng lòng người, khiến trái tim lạnh buốt co rút lại.
Trời mưa, lính canh áp giải phạm nhân trú mưa dưới chân .
Tôi ôm An Ninh lặng lẽ đợi mưa tạnh, tiễn đưa bóng dáng Tống phu nhân và Tống lão gia mất hút nơi ngoài .
Thanh sơn nhất đạo đồng vân vũ, minh nguyệt tằng thị lưỡng hương. ( một dải núi xanh, chung làn mây mưa, vầng trăng ấy nào đâu có chia quê ).
Mong cầu mùa xuân năm tới cỏ xanh tươi, người đi xa sẽ có ngày gặp lại.
10
Xuân vừa chớm, liễu mới nhú mầm, hoa hạnh vừa nở.
Mùa xuân thứ tư kể khi An Ninh đến đây, tiếng kêu gào không cam lòng của cô bé vang vọng khắp sân nhỏ:
“Con không muốn đâu, con không muốn đến đường!”
Cành hạnh vươn qua tường sân khẽ rung rinh, một chú chim nhỏ màu xám nâu vừa quay nhảy nhót bị một đầu dính đầy hoa hạnh sau tường thò dọa bay mất, lại những cánh hoa rụng lả tả.
“An Ninh lại trốn kìa!”
Giọng vang dội của Thôi Tiểu vang lên, nó nhanh nhẹn trèo lên cây hạnh già sân , thuần thục nhảy lên ngồi vắt vẻo bờ tường, tay An Ninh đang bịt tai dậm chân sân mà cười nhạo không thương tiếc.
“Thôi Tiểu !
Cậu im đi!”
An Ninh tức tối, cũng chẳng màng tới răng cửa vừa mới rụng, tay Thôi Tiểu dùng miệng chuyện lọt gió mà đe dọa:
“Cẩn thận tôi với bà Thôi chuyện cậu không viết lớp mà vẽ vịt rồi bị tiên sinh mắng, bà dùng chổi lông gà đ.á.n.h đòn cậu.”
“Cậu lo cho trước đi!”
An Ninh vừa quay người lại thấy tôi cầm chổi lông gà xông vờ đ.á.n.h.
An Ninh vừa né vừa phân trần:
“Tỷ tỷ đừng đ.á.n.h em, em thật sự không thích đọc sách mà!”
Nghe đến đây tôi lại thấy đau đầu.
Tống gia toàn bậc rộng tài cao, sao lại sinh một đứa bé khác biệt thế này.
Tôi đứng bậc thềm, chống nạnh tức giận nhưng cũng đầy bất lực:
“Không muốn đọc sách thì con muốn làm gì?”
“Con muốn võ!”
An Ninh mắt rực, tay nắm c.h.ặ.t vung vẩy không trung.
Tôi nghẹn lời, huyết áp tăng vọt, không khỏi tự nghi ngờ bản thân:
Chẳng lẽ lỗi của ?
An Ninh chạy lại ôm tay tôi nũng nịu:
“Tỷ tỷ ơi, dẫu nhỏ tối nào tỷ cũng đọc Kinh Thi bên giường em, mua đủ loại thoại bản cho em xem, nhưng không thích vẫn không thích, ‘dưa hái xanh không ngọt’, tỷ tỷ bỏ cuộc đi thôi.”
bên thái dương tôi giật liên hồi, nhìn con bé hồi lâu, thầm thở dài lòng.
“Nếu không muốn thì thôi vậy… nhưng con vẫn phải đến đường, ít nhất phải hết mặt , không thể làm một kẻ mù được.”
“Tuyệt quá!”
An Ninh phấn khích nhảy cẫng lên.
Thôi Tiểu ngồi tường thì bĩu môi, đầy ảo não nhìn bà Thôi cũng đang cầm chổi lông gà đi tới, lầm bầm:
“Mẹ nhìn chị An Ý người ta kìa…”