Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Tôi quên mua ly cold brew đá mà Lâm đích danh dặn.
Vì chuyện đó, anh ấy cả tối không nói với tôi một .
Tôi xin ba lần.
“Giờ em xuống mua nha?”
“Hay mình gọi ship đi?”
“ mai em mua hai ly bù cho anh không?”
Anh chẳng buồn liếc nhìn.
Chỉ cầm chìa khóa xe bỏ ngoài.
“Rầm” một tiếng.
Khung ảnh chụp chung hai đứa treo trên tường cũng chấn động lệch hẳn đi.
Bức ảnh đó là năm ngoái mua ở IKEA, loại khuyến mãi chỉ chín tệ chín.
Chỉ vì một ly cà phê mà đến mức này sao?
tôi không dám miệng.
Cũng như lần , vì tôi ghi đè mất file game anh, anh giận ba không thèm để ý tôi.
Lần , vì mẹ tôi đến ở mà tôi không báo , anh cả tuần không nhà cơm.
Cuối cùng cũng là tôi phải mua quà, dỗ ngon ngọt thì mới làm hòa .
Lần này cũng , tôi nhắn tin cho anh:
“Đừng giận mà~”
Kèm thêm sticker con mèo chắp tay xin .
Không trả .
Ba tiếng rồi.
Tôi cứ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, sáng rồi lại tắt.
Lướt đi lướt lại vòng bạn bè cả chục lần.
Thấy anh còn thả tim bài viết bạn chung.
Chỉ là không rep tôi.
Trong bếp vẫn còn nồi canh sườn tôi hầm.
Món anh nhất.
Giờ chắc đã nguội ngắt rồi.
Giống như lòng tôi .
2
thứ năm chiến tranh lạnh.
Đêm thứ ba tôi mất ngủ.
Quầng thâm dày đến mức kem nền cũng không che nổi.
Đi làm suýt ngồi lố trạm xe.
Trong họp còn đọc nhầm tên khách hàng.
sếp mắng giữa cuộc họp:
“Lâm An An, dạo này em làm việc tệ quá.”
Tôi cúi đầu xin .
Khóe lướt thấy avatar WeChat Lâm.
Vẫn là tấm tôi chụp góc nghiêng cho anh.
anh đã năm không chủ động tìm tôi.
Giờ nghỉ trưa, tôi thấy anh ngồi cùng mấy đồng nghiệp, cười nói vui vẻ.
Tôi bưng khay cơm đi đến.
Anh vừa thấy tôi, nụ cười lập tức biến mất.
“Có việc gì?”
“Tối anh có cơm không? Em làm món sườn chua ngọt anh .”
“Phải tăng ca.”
Anh cúi đầu tiếp tục bấm điện thoại.
Một đồng nghiệp cạnh cố gắng làm dịu không khí:
“Dạo này anh Lâm bận thật mà.”
Tôi đó như kẻ đi xin .
Tối hôm đó, tôi đến chín giờ.
Anh thật sự không .
Sườn tôi hâm đi hâm lại ba lần, đến mức khô xác.
Tôi nhắn cho anh:
“Anh tăng ca đến mấy giờ? Em qua đón nhé?”
Không trả .
Gọi điện, chuông reo rồi tắt máy.
Tôi chợt nhớ, sinh nhật tháng anh, tôi dành dụm mua tặng anh một chiếc đồng hồ.
Anh chỉ nhìn một rồi bảo:
“Ờ, cảm ơn.”
Rồi bỏ vào ngăn kéo, không đeo lấy một lần.
Ngăn kéo đó, cũng là nơi tôi để sẵn thu//ốc đau dạ dày cho anh.
Anh hay phải xã giao uống rượu, tôi lo nên chuẩn sẵn.
Giờ thu//ốc cũng sắp hết hạn rồi.
Có lẽ anh chẳng biết.
3
thứ bảy.
Tôi quyết định là người chủ động làm hòa.
trung tâm thương mại, mua tay cầm chơi game anh nhắc đến cả tháng.
Còn đặt bàn ở nhà hàng Nhật khó đặt nhất thành phố.
Nhắn tin:
“Bảy giờ tối nay, nhà hàng Moritaya, em đã đặt bàn rồi nha~”
Anh nhắn lại một chữ:
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
tôi vui đến mức tay run khi ngồi tại chỗ làm.
Anh vẫn chịu trả tôi!
Tôi đến nhà hàng sớm nửa tiếng.
Đặt hộp quà ở vị trí dễ thấy nhất.
Xác nhận thực đơn với phục vụ mấy lần.
Bảy giờ mười phút.
Chưa thấy anh.
Tôi nhắn: “Anh đến đâu rồi?”
Không trả .
Bảy rưỡi.
Gọi điện.
Tắt máy.
Tám giờ.
Quản lý nhà hàng đến :
“ ơi, còn không?”
Tôi cắn môi: “ thêm chút .”
Chín giờ.
Nhà hàng đóng .
Tôi xách hộp sushi nguội lạnh và món quà, lề đường.
Trời bắt đầu mưa.
Tôi không mang ô.
Tôi lầm lũi đi bộ nhà trong mưa.
Vừa mở vào thì phát hiện…
Anh ngồi chơi game trong khách.
“Anh đi đâu ?” tôi .
Anh không ngẩng đầu:
“Em anh ba tiếng đồng hồ đó…”
“À, quên mất.”
Tay anh vẫn lia nhanh trên màn hình.
“Em có nhắn cho anh mà…”
“Điện thoại hết pin rồi.”
Anh thắng ván đó xong mới ngẩng lên nhìn tôi:
“Sao người em ướt nhẹp ?”
Tôi nhìn anh, bỗng nghẹn .
Nước mưa theo tóc chảy vào , cay xè.
Anh dậy đi vào tắm, lấy khăn đưa cho tôi:
“Lau người đi, coi chừng cảm.”
Tôi cầm khăn, vẫn còn vương mùi sữa tắm quen thuộc anh.
“ Lâm, chúng ta nói chuyện nghiêm túc không?”
“Nói gì?”
Anh vừa cầm điện thoại vừa nói:
“Anh hẹn bạn chơi game rồi, em ngủ đi.”
Rồi đi thẳng vào thư , đóng lại.
Tôi đó, nghe tiếng khóa “cạch” một .
Như thể có thứ gì trong lòng cũng vừa vỡ vụn.
4
Tôi bắt đầu viết tin nhắn dài.
Soạn trong ghi chú điện thoại, viết rồi xóa, xóa rồi viết.
Cuối cùng gửi đi một đoạn dài kín ba màn hình.
Từ chuyện xin vì quên mua cà phê,
Tới áp lực công việc gần đây.
Thậm chí cả chuyện mẹ tôi nhập viện tháng mà tôi không dám nói với anh.
“Nhìn xem, em thảm lắm rồi, anh nên để ý tới em đi chứ?”
Ngay khoảnh khắc gửi đi, tôi liền hối hận.
Quá hèn mọn.
đã không thể thu hồi.
Tôi cả buổi sáng.
Mỗi lần điện thoại rung là tim tôi như ngừng đập.
chỉ nhận thông báo họp trong nhóm ban.
Buổi trưa gặp anh trong trà.
Anh cười nói với đồng nghiệp nữ.
Thấy tôi, sắc mặt lập tức lạnh băng.
“Anh đọc tin chưa?” tôi nhỏ.
“Ừ.”
“ thì…”
“ bận, nói sau.”
Anh bưng ly cà phê bước qua.
Ống tay áo lướt nhẹ qua cánh tay tôi.
Không một chút ngừng lại.
Tối hôm đó, tôi mua bánh kem.
Loại chocolate anh nhất.
Còn đốt cả nến thơm.
Trang trí nhà như sinh nhật.
Anh lúc một giờ sáng.
Người nồng nặc mùi rư//ợu.
Nhìn thấy bánh kem trên bàn, khựng lại.
“Hôm nay sinh nhật ai?”
Tôi nghẹn giọng:
“Không ai cả…”
“ làm mấy này làm gì?”
Anh tháo cà vạt, đi vào ngủ.
“ Lâm!” tôi chạy theo, “Chúng ta đừng như không?”
Anh quay lại, ánh tỉnh táo đến đáng sợ:
“Lâm An An, em lần nào cũng thế.”
“Ý anh là gì?”
“Ngoài khóc với xin , em còn làm gì khác không?”
Anh đóng vào tắm.
Tiếng nước ào ào.
Tôi ngoài, nhìn bảng chocolate trên bánh dần tan chảy.
Trên đó ghi:
“Chúc chúng ta làm hòa.”
Giờ chỉ còn là một vũng bùn nhão.
5
Tôi cảm nặng.
Đầu choáng đến không nổi.
Xin nghỉ làm, một mình đi truyền nước.
Khi y tá đâ//m ki//m tiêm vào tay, tôi đau đến bật một tiếng khẽ.
y tá : “Không có ai đi cùng à?”
Tôi lắc đầu.
Mở WeChat, đăng một tấm ảnh truyền nước.
Dòng chữ chú : “ ốm rồi.”
Chế độ: Chỉ mình anh xem.
Năm phút sau, anh nhấn .
Chỉ một lượt .
Không bình luận, không tin nhắn riêng.
Thậm chí chẳng có lấy một dấu chấm .
Thu//ốc trong bình truyền nhỏ từng giọt,
như đếm từng phút giây trôi qua.
cạnh là một đôi tình nhân.
gái cũng truyền dịch, chàng trai ngồi cạnh nắm tay .
“Có đau không?”
“Muốn gì không?”
“ em khỏi, anh dẫn em đi nhà hàng Nhật mới mở nhé.”
Tôi quay đầu sang hướng khác.
Nước rơi lên màn hình điện thoại,
làm nhòe đi biểu tượng “” chói ấy.
Ba tiếng sau, rút kim.
Y tá dặn dò: “Nhớ nghỉ ngơi, uống thuốc đúng giờ.”
Tôi gật đầu.
Bước khỏi bệnh viện, nắng chói lòa.
Điện thoại reo.
Tôi vội vàng lấy .
Là 10086.
Tổng đài quảng cáo gói cước.
Tôi cúp máy.
đến dưới chung cư, thấy hàng tiện lợi.
Tôi bước vào mua một bao thu//ốc.
Anh ghét mùi thu//ốc, nên tôi đã cai suốt ba năm.
Giờ đột nhiên lại muốn hút một điếu.
Bật lửa châm mãi mới cháy.
Hít hơi đầu tiên, sặc đến ho khan.
tôi không vứt điếu thu//ốc.
Dựa vào cột điện, từ từ hút hết.
Lên đến thang máy, gặp hàng xóm.
ấy cau mày: “Sao mùi khói thu//ốc nồng thế?”
Tôi nói xin .
trong lòng chỉ nghĩ:
Lâm, ngay cả người xa lạ còn biết quan tâm tôi hơn anh.