Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

6

Nửa đêm không ngủ được,

tôi bắt đầu lục lại tin nhắn cũ trong điện thoại.

Tháng 3 năm 2021, lần đầu chúng tôi cãi nhau,

tôi vứt bó hoa anh tặng.

“Xin lỗi, em không biết anh bị dị ứng phấn hoa.”

Tháng 8 năm 2021, tôi mất sợi dây chuyền anh mua.

“Là lỗi của em, em đã mua lại rồi.”

Tháng 1 năm 2022, tôi đi công tác trễ chuyến, bỏ lỡ sinh nhật anh.

“Lần nhất định em về sớm, bù cho anh.”

Tháng 6 năm 2022, tôi đi với đồng nghiệp nam không báo trước.

em nói với anh mọi , mọi nơi.”

Năm 2023……

Nhiều quá, mãi không hết.

Lần nào là tôi xin lỗi.

Bất kể ai đúng, ai sai.

Anh mãi đứng ở nơi cao nhất,

để tôi phải gắng sức bò lên, cầu xin anh nguôi giận.

Có lần tôi hỏi:

“Sao chưa bao giờ anh dỗ em trước?”

Anh nói:

em luôn là người đến tìm anh .”

đó tôi thấy câu nói thật ngọt ngào.

Giờ nghĩ lại, mới thấy đó là cái bẫy.

Tôi tắt điện thoại.

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước.

Hôm nay anh về ngủ rồi —

là ngủ ở phòng khách.

Ba giờ sáng.

Nghe tiếng anh dậy rót nước,

cố tình rơi cái cốc thật to.

“Lại đây hỏi tôi sao thế đi.”

Tôi không động đậy.

Một , anh đến gõ cửa phòng tôi.

“Có thu//ốc đau dạ dày không?”

Tôi nhắm mắt, giả vờ ngủ.

Anh gõ thêm tiếng,

rồi bỏ đi.

Trong bóng tối, tôi mở ngăn đầu giường.

Hộp thu//ốc đau dạ dày vẫn nằm đó,

đã hết hạn tuần.

tôi không nói cho anh biết.

7

Tôi bắt đầu tập cho mình quen với việc không tâm.

Anh về muộn, tôi không chờ.

Anh im lặng, tôi không mở lời.

Anh ném đồ, tôi đeo tai nghe.

Ngày đầu tiên khó chịu vô ,

tay run run, lướt vòng bạn bè của anh cả chục lần.

Ngày thứ đỡ hơn,

chỉ xem năm lần.

Ngày thứ ba,

tôi WeChat của anh sang chế độ “không phiền”.

Bỏ đánh dấu “đặc biệt tâm”.

Ảnh của anh trong album, tôi chuyển hết thư mục ẩn.

Ngày thứ tư,

tôi hẹn bạn thân đi dạo phố.

Thử đồ, cô ngạc nhiên:

“Sao dạo cậu gầy thế?”

Tôi gương, xương quai xanh nhô lên rõ rệt.

bình thường thôi.”

hỏi nhỏ: “Cậu với Chu sao rồi?”

vậy thôi.”

“Còn đang giận nhau à?”

Tôi gật đầu.

“Sao lần lâu thế?”

Tôi khẽ cái tag váy:

“Chắc là mệt rồi.”

Trước đây, tôi từng nghĩ rời xa anh ch//ết.

Giờ mới thấy —

lắm là đau một .

Giống như nhổ răng khôn vậy.

tiêm thu//ốc tê thì đau,

hết thu//ốc tê còn đau hơn.

rồi khỏi thôi.

Đi ngang qua khu đồ nam,

bạn tôi tay:

“Hay mua cho Chu cái áo sơ mi? dịu đi một được.”

Tôi chiếc sơ mi sọc xanh trong tay cô ,

gần như giống hệt cái tôi từng tặng anh năm ngoái.

Hình như anh chỉ mặc đúng một lần.

“Không cần.”

Tôi sang khu đồ nữ.

“Muốn mua váy cho mình hơn.”

Trong phòng thử đồ,

tôi cô gái trong gương đang mặc chiếc váy đỏ.

Bỗng nhận ,

đã lâu rồi tôi không mặc màu rực rỡ như thế.

Chỉ anh thích những gam màu “nhã nhặn”.

Mặc kệ cái ‘nhã nhặn’ của anh.

Tôi quẹt thẻ mua luôn chiếc váy đó,

còn sắm thêm một đôi giày cao gót.

khỏi trung tâm thương mại,

gót chân bị phồng rộp.

Dán băng cá nhân lên, tôi nhớ lại lần cuối đi dạo anh.

Khi tôi bị đau chân.

Anh cau mày: “Em có thể đừng yếu ớt như vậy không?”

Rồi bỏ tôi lại, đi thẳng một mình.

Còn bây giờ,

tôi tự dán băng cá nhân cho mình.

Dán lệch, xấu xí,

ít

không ai chê tôi chậm chạp.

8

Ngày thứ ba mươi chiến tranh lạnh.

Anh bất ngờ tan đúng giờ về nhà.

Tay xách chiếc bánh kem nổi tiếng khó mua.

“Cho em.”

Anh túi giấy lên bàn , động tác có gượng gạo.

Tôi đang ngồi sofa xem tài liệu dự án,

không ngẩng đầu:

“Cứ để đó.”

Anh đứng nguyên tại chỗ.

“Là vị khoai môn em thích .”

“Cảm ơn.”

Tôi lật sang trang khác.

Anh bước lại gần, đứng cạnh sofa.

“Còn giận à?”

“Không.”

“Vậy bánh đi.”

“Chờ , em xem nốt cái .”

Anh đưa tay giật tập tài liệu khỏi tay tôi.

An An.”

Tôi ngẩng đầu.

anh là vẻ lúng túng —

giống như người đã luyện tập trước nhiều lần để hòa.

“Chuyện cũ bỏ qua đi, được không?”

Chuyện cũ bỏ qua ư?

Tôi chiếc hộp bánh tay anh,

nơ buộc xiêu vẹo.

Giống như thiện ý của anh

cẩu thả và hời hợt.

“Chu , chúng nói chuyện đi.”

“Không phải nói rồi sao, qua rồi ?”

Anh ném tập tài liệu lên sofa.

“Em phải soi mói đến khi nào nữa?”

Anh quay người đi lấy đĩa.

Bóng lưng vẫn bình thản,

như thể chỉ cần anh chìa cành ô liu ,

tôi liền phải biết ơn nhận lấy.

Anh cắt bánh, trước tôi.

Còn đưa cả nĩa.

đi.”

Tôi không động.

“Không thì anh vứt đấy.”

Anh vừa định cầm lên thì tôi nói:

“Chúng chia tay đi.”

Chiếc nĩa rơi xuống sàn, vang lên tiếng leng keng lanh lảnh.

9

Anh sững người rất lâu.

Rồi bật cười.

An An, em lại giở trò nữa?”

“Tôi nghiêm túc đấy.”

Anh cúi xuống nhặt nĩa, lên bàn trà.

“Chỉ anh quên bữa hôm đó?”

“Không phải.”

anh chỉ ‘like’ bài em đăng à?”

“Không phải.”

“Vậy thì rốt cuộc em muốn ?”

Giọng anh cao dần, pha bực bội quen thuộc.

Tôi thẳng mắt anh.

Nơi đó,

từng phản chiếu hình bóng của tôi.

Còn bây giờ,

chỉ còn lại giận dữ và khó hiểu.

“Chu , anh có nhớ sinh nhật của em là ngày nào không?”

Anh khựng lại: “Tháng chứ .”

“Cụ thể là ngày mấy?”

“…Mười lăm?”

mươi lăm.”

Tôi bình tĩnh chỉnh lại.

“Năm ngoái anh tặng em một sợi dây chuyền.”

“Phải, cái đó đắt lắm đấy.”

dây có khắc chữ cái ‘C’, là viết tắt tên anh.”

Sắc anh cứng đờ.

“Hồi đó em còn tưởng anh nhầm, còn giúp anh tìm lý do, nói chắc là do hãng thiết kế như vậy.”

đó em thấy trong story của Kiều Na Na có kiểu đó,

dây của cô khắc chữ ‘Q’.”

anh biến sắc.

“Em lục điện thoại của anh?”

“Không. Cô chụp ảnh gửi nhóm, vô tình dính .”

Tôi đứng dậy đi rót nước.

Anh đi theo .

“Là… là cô bắt anh mua đấy, nói là vòng đôi giữa chị em.”

“Ừ.”

“Em chỉ chuyện đó thôi sao?”

“Không.”

Tôi ly nước máy rửa bát.

Quay lại anh.

“Lần em đau bụng kinh ngất xỉu, anh còn nhớ anh nói không?”

Anh mấp máy môi, không nói.

“Anh nói: ‘Đừng giả vờ nữa, có phải lần đầu đâu.’”

“Anh…”

“Ngày mẹ em phẫu thuật, em gọi cho anh mười bảy cuộc.”

“Anh đang họp!”

“Họp xong anh có gọi lại không?”

Đèn trong bếp sáng quá, phản chiếu giọt mồ hôi trán anh.

Bỗng tôi thấy chuyện thật vô vị.

mấy chuyện đó, giờ chẳng trọng nữa.”

“Vậy cái mới trọng?” Anh nắm chặt cổ tay tôi, “Giờ anh chẳng phải đang ở đây tìm em sao?”

Tôi rút tay nhẹ nhàng:

trọng là đó, anh không ở đây.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương