

Từ nhỏ đến lớn, tôi vẫn luôn là bạn đánh đôi nam nữ cầu lông của Tạ Vân Tranh.
Sau này cùng thi đỗ vào một trường đại học, chúng tôi lại tiếp tục sát cánh, cùng nhau giành được vô số huy chương rực rỡ.
Thế nhưng ngay trước thềm mùa giải đại học cuối cùng, anh lại công khai tuyên bố rằng từ nay, người đồng đội mới của anh sẽ là cô học muội vừa mới gia nhập.
Là người đã liên tiếp ba lần vô địch, lại còn giữ vị trí đội trưởng, anh khi ấy đầy khí thế, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ và yêu thương dành cho một người khác.
Thế nhưng phía sau tất cả, anh lạnh lùng tuyên bố về con đường sự nghiệp của tôi:
“Cố Phỉ, em cũng lớn tuổi rồi, chuyển sang hậu trường đi, làm người tập luyện cùng cho đội.”
Tôi cúi đầu, khẽ nhếch môi cười nhạt.
Một phút trước đó, đội trưởng đội tuyển trường Đại học P ở bên cạnh vừa nhắn tin cho tôi: “Đội bọn anh đang thiếu một nữ chiến tướng, em có muốn cân nhắc không?”