Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

6

Phòng hồi sức tích cực mỗi chỉ thăm trong hơn mười phút.

Đứng bên ngoài lớp kính, bà nội yếu ớt đến mức hơi thở mong manh, lòng tôi đau như bị sóng lớn dâng tràn.

Những năm , tôi mải mê lớn lên trong những va vấp, mải miết lao trận .

Đến khi quay lại mới phát hiện, đã nuôi tôi khôn lớn từ nhỏ, đã lặng lẽ già đi từ lúc nào không hay.

Bố mẹ mất sớm, là bà nội với tạp dề vải xanh đã ôm trọn tuổi thơ của tôi.

Trong làn hơi nóng bốc lên từ bát cháo, bà kể đi kể lại câu chuyện về ông nội.

, ông nội và ông của Vân là chiến hữu.

Trong một nhiệm vụ, ông nội đã hy sinh anh dũng che chắn cho ông .

Từ hai gia đình trở nên thân thiết.

Mối tình nghĩa vượt sống c.h.ế.t hứa hẹn truyền lại thế hệ.

Gia đình Vân làm ăn càng phát đạt, còn nhà tôi lại mất đi trụ cột.

Vì vậy, việc tài trợ cho tôi học và tập luyện trở cách mà nhà họ “trả ơn”.

Thậm chí, tôi trở con dâu nhà họ cũng dần trở sự ăn ý ngầm giữa hai bên trưởng bối.

Trong lúc thăm bệnh, bà nội đeo mặt nạ thở oxy, khó nhọc cất tiếng:

“Tiểu đâu? Sao không đi cháu?”

Ngón tay tôi chạm lòng bàn tay lạnh ướt mồ hôi, móng tay bấm sâu da thịt mới giữ giọng ổn định:

“Anh bận, bà cứ yên tâm dưỡng bệnh, đừng lo mấy chuyện .”

Bàn tay gầy guộc như cành khô của bà nhẹ nhàng vỗ lên tôi, lực yếu ớt như cánh bướm cuối thu sắp tàn.

Giọng khàn đục như bong bóng vỡ nơi cổ họng:

“Đứa trẻ ngốc, bà là lo cháu sợ hãi.

“Cháu một mình đứng ngoài phòng phẫu thuật, bà sao có yên tâm .”

Tiếng máy theo dõi kêu đều đều, như bánh răng thời gian chậm rãi gặm nhấm điều gì .

Tôi mái tóc đã bạc trắng nơi thái dương của bà, bỗng nhớ đến hình ảnh hai mươi năm trước khi bà nắm tay tôi trú mưa.

Khi bàn tay bà ấm áp biết bao, đủ sưởi ấm cả một mưa lạnh lẽo.

Nhưng bà ơi.

Bà đâu biết rằng.

Từ khi bà ngã bệnh, tất cả đều do một mình cháu gánh vác.

Đăng ký cấp cứu, ký giấy nhập viện, sắp xếp phẫu thuật, lo đủ viện phí…

Con rồi cũng phải học cách một mình đối diện với giông bão.

không còn có anh bên cạnh, cháu cũng không còn sợ hãi nữa.

Dòng lại, dòng chảy của số phận có lẽ không ngăn cản.

Nhưng lựa chọn của cháu, mãi mãi là bước về phía trước.

Đèn đỏ trước phòng phẫu thuật giống như một trái tim mệt mỏi, cuối cũng chậm rãi tắt đi nơi cuối lang lúc nửa đêm.

Bác sĩ đẩy cửa bước ra, trong giọng mang theo vẻ mệt mỏi không che giấu:

“Ca phẫu thuật rất công.”

Ông dừng lại một chút, ánh mắt rơi xuống bàn tay tôi siết c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa đến trắng bệch.

“Nhưng cụ đã lớn tuổi, việc chăm sóc hồi phục cần phải đặc biệt cẩn thận, đây là một cuộc chiến lâu dài.”

“Con đường phía trước vẫn còn rất dài đấy, cô gái nhỏ.”

Ông tháo khẩu trang xuống, vỗ nhẹ lên vai tôi.

Tôi vết bánh xe mảnh như sợi chỉ mà giường bệnh lại nền nhà khi y tá đẩy đi.

Bỗng nhớ đến sáng nay, khi xếp hàng nộp viện phí, những con số nhấp nháy màn hình máy ATM.

Những khoản tiền thưởng mà tôi đã dùng trận giành lấy, giờ phút hóa đường sóng xanh ổn định máy theo dõi sự sống.

“Cháu biết.”

Tôi nghe thấy giọng mình vang lên giữa lang trống trải, bình tĩnh hơn rất nhiều so với tưởng tượng.

Chỉ cần tôi vẫn còn có đứng sân thi , vẫn còn có giành lấy hết chức vô địch đến chức vô địch khác.

Bà nội ở bên tôi thêm một nữa.

8

Tôi bỏ ra một khoản lớn thuê chăm sóc, gửi cho Lệ Cận Minh một tin nhắn.

Anh đã sớm giúp tôi sắp xếp xong chỗ ở tạm thời trong giai đoạn chuyển tiếp.

tiện cho việc thi , tôi dự định chuyển sang trước.

nhiều cũng không nhiều, ít cũng chẳng ít.

Quần áo bốn mùa nhét đầy một vali lớn.

Còn lại là một đống huy chương và cúp đủ kiểu khiến ta hoa mắt.

Đều là những vinh dự mà những năm tôi Vân giành ở nội dung đôi nam nữ.

Trước đây, cứ cách một thời gian tôi lại cẩn thận lau chùi chúng một lần.

Không biết bắt từ khi nào, đã phủ một lớp bụi mỏng.

Vốn định chúng lần cuối.

Nhưng ngón tay vừa chạm mép kim loại lạnh lẽo, chút kiên nhẫn còn sót lại trong tôi đã cạn sạch.

Thế là tôi dứt khoát đóng gói tất cả, đem tặng cho cô thu mua phế liệu dưới lầu.

Tiếng kim loại va nhau dần xa trong lang, giống như có ai nhẹ nhàng kéo vạt áo tôi từ phía .

Tôi bỗng nhớ đến một lần trận , Vân cúi xuống cài huy chương cho tôi.

Hôm nắng rất ấm, cúp cũng như viền một lớp ánh vàng rực rỡ.

Không giống bây giờ, chỉ còn vang lên những âm thanh khàn đục trong thùng giấy cũ.

Khi kéo vali xuống lầu, tôi bất ngờ thấy các nam sinh trong đội tuyển đứng ngay ngắn hàng.

Tôi sững lại một thoáng mới nhớ ra—

Hôm nay là thứ bảy, là đội vẫn thường tụ tập ăn uống theo lệ.

Có lẽ họ chờ các nữ sinh trong đội.

Hai đồng đội trước đây tập tôi gãi chào hỏi:

“Chị Phỉ, hay là đi bọn em nhé?”

Tôi lắc , ý cười môi nhạt đi vài phần:

“Không cần đâu.”

, không còn nữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.