Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi có chút thất vọng. kịp hiểu rõ Tô Trạch Huyền rốt cuộc có ý gì, thì đã nghe nói anh ấy bị ốm.
Thì ra đêm mưa hôm , tiễn tôi về, anh ấy đã mang ô trả lại bạn ở thư viện, tự mình dầm mưa quay về ký túc xá.
Tôi nghe đau không chịu nổi.
Tan học xong, tôi mang theo ít trái cây, đầu tiên bước chân vào khu ký túc xá nam.
Cửa phòng anh ấy đang mở, có tiếng trò vang ra là !
Cô ta sao lại có mặt trong ký túc Tô Trạch Huyền?
quay mặt ra cửa, đứng đối diện với anh ấy.
nhìn thấy tôi bất ngờ xuất hiện ngoài cửa, ánh mắt cô ta thoáng chút kinh ngạc, tôi nghe thấy cô ta hỏi Tô Trạch Huyền:
“Vậy… anh thích Lam Hân sao?”
Tôi sững lại, đứng c.h.ế.t trân ngoài cửa.
Tô Trạch Huyền rõ ràng không biết tôi đang ở phía . Anh ấy do dự một lát, trả lời:
“Anh nghĩ đến sẽ ở bên Lam Hân.”
Cô gái trước mặt anh nhìn về phía tôi, nở một nụ cười mang vẻ chiến thắng.
Tôi nắm chặt túi trái cây trong tay, sợ rằng chỉ một chút buông lỏng, nó sẽ rơi xuống đất vì cảm giác bất lực đang tràn ngập trong .
“Vậy anh chọn vẫn luôn là em, đúng không?”
vừa nói dứt lời, liền bước tới ôm chầm lấy anh ấy. Tôi biết cô ta làm vậy là cố tình.
Ngay đêm hôm , cô ta đã biết tôi thích Tô Trạch Huyền.
Cô ta kết bạn với tôi trên WeChat, qua chỉ để khoe mối hệ thân thiết giữa họ, khiến tôi tự biết điều rút lui.
Giờ phút này, cô ta lại một nữa cố ý, dùng cách tàn nhẫn nhất để nói với tôi rằng: Tô Trạch Huyền thích là cô ta, không phải tôi.
Tôi cuối cũng hiểu, anh ấy xem tôi là ánh trăng trắng trong . Hơn một năm yêu thầm, hóa ra chỉ là tôi tự đa tình.
Tôi nghĩ thất tình trong một mối tình đơn phương lại có thể đau đến vậy.
Tôi chặn hết liên lạc với anh và , rời khỏi câu lạc bộ. Cũng ẩn hết tất cả thông tin liên đến Tô Trạch Huyền.
này, tôi nghe nói và Tô Trạch Huyền nhau ra nước ngoài.
Đêm nghe tin , tôi đã ôm lấy Diệp Mị khóc một đứa trẻ. Họ là có duyên, cuối cũng về bên nhau. tôi ngay từ đầu đã mang theo kịch bản vai phụ trong câu tình này, chỉ là tôi không hề hay biết.
Trong những ngày tháng đau khổ ấy, và Diệp Mị luôn ở bên tôi: học tập, chạy bộ đêm, leo núi, ăn đồ nướng… họ đã giúp tôi dần dần vượt qua nỗi đau tình cảm.
Về , Diệp Mị đã tìm được “Mr. Right” cô ấy, tôi và trở thành “liên minh độc thân”, là diễn viên hoàn hảo giúp nhau từ chối theo đuổi.
Trong hai năm ấy, luôn dành tôi sự và ấm áp đến chi tiết nhỏ.
Có vài trời mưa, cậu ấy cũng che ô tôi. Nhìn cây ô nghiêng về phía tôi, cánh tay ướt sũng cậu, tôi mới hiểu hóa ra, sự tận thế này không nhất thiết phải xuất phát từ tình yêu.
Thời gian là liều thuốc tốt nhất.
Ba năm , tôi đã buông bỏ từ lâu.
Chỉ là tôi không ngờ, anh ấy lại một nữa xuất hiện trước mặt tôi, này lại chủ động đến kỳ lạ.
Kết thúc chuỗi ký ức dài dòng ấy, không hiểu sao, tôi lại thấy có chút nhớ .
Hình đã hai tháng gặp cậu ấy?
tốt nghiệp, bị “bắt cóc” về tiếp quản gia nghiệp. Lúc bọn tôi mới biết, thì ra cậu là một “rich kid” chính hiệu.
Cha cậu không cậu làm trong tập đoàn ở Đồng Thành, điều cậu đến công trường ngoài tỉnh làm giám sát, nói là muốn cậu khởi nghiệp từ tầng đáy.
Suốt gần một năm trời, cậu vẫn thường nhắn tin trò với tôi, chọc tôi cười vui.
Chỉ là cậu quá bận, chỉ những dịp đặc biệt mới về được, nhưng nào cũng không mang quà tôi và Diệp Mị.
Diệp Mị nhiều hỏi riêng tôi: tốt với tôi suốt nhiều năm thế, lại không có bạn gái, có phải là thích tôi không?
Thật ra, tôi cũng nghi ngờ.
Tôi thăm dò cậu: “Một tốt cậu, thật sự không tính đến có bạn gái sao?”
Cậu ấy lặng lẽ nhìn tôi, hỏi lại: “Cậu đã được Tô Trạch Huyền ?”
Tôi bối rối. Không hiểu sao tôi hỏi một đằng, cậu lại trả lời một nẻo.
Nhưng , tôi vẫn hoàn toàn được Tô Trạch Huyền, nghe cậu ấy đột ngột nhắc đến, tôi lại trùng xuống.
Chắc là cậu đã nhìn thấy nét buồn thoáng qua trên gương mặt tôi, nên hiểu được .
Cậu chỉ cười chua chát, nhẹ giọng nói: “Tớ cũng thế thôi. Trong vẫn có một , mãi được.”
Tôi bỗng hiểu ra tất cả.
Thì ra cậu cũng tôi có một trong , mãi mãi thể chạm đến.
( Truyện dịch bởi Quất Tử, nghe audio trên youtube Quất Tử Audio )
Có lẽ chính vì đồng cảm với nhau, lại hợp tính, nên cậu mới tôi nhiều đến vậy.
tôi vẫn đang mải mê trong ký ức, thì nhận được điện thoại Diệp Mị.
Cô ấy nói: tôi rời khỏi buổi tụ tập, cô lại nói với Tô Trạch Huyền vài câu và biết được hóa ra anh ấy và không đến được với nhau, giờ vẫn đang độc thân.
, giọng Diệp Mị thăm dò: “Cậu nghĩ sao?”
Có lẽ cô ấy thấy tôi luôn miệng bảo đã , nhưng vẫn độc thân suốt, nên nghi ngờ tôi vẫn buông bỏ Tô Trạch Huyền.
Tôi chỉ biết cười bất lực: “Anh ấy độc thân hay đã có vợ, cũng liên gì đến tớ cả.”
qua là một mối tình cũ kỹ, đâu phải để cất trong chờ nó mục nát lên men?
Tôi đã sớm !
Nghe tôi nói vậy, hình Diệp Mị cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cuối , cô ấy vui vẻ nói thêm: “À đúng , mới biết tin sắp quay lại Đồng Thành đấy.”
Không hiểu sao, trạng u ám cả buổi tối tôi, bỗng chốc bừng sáng trở lại.