Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi không dám nhìn bóng dáng họ rời cùng , chỉ đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn mặt hồ.
Lần tiên tôi đêm tháng Sáu ở Đồng lại có thể lạnh đến thế, lạnh đến mức trái tim tôi run rẩy.
Kìm nén xúc dâng trào trong lòng, tôi chậm rãi bước về xá. Quãng đường chỉ mất mười lăm phút, vậy mà tôi mất gần một tiếng đồng hồ.
Về đến , tôi bất ngờ cuộc gọi .
Có lẽ sau khi Hứa Tư Thiền về, anh ấy nhớ ra bỏ lại một hội viên câu lạc bộ hồ, áy náy chăng?
Đây là lần tiên anh ấy chủ gọi cho tôi, đến mức tôi căng thẳng đến mồ hôi tay túa ra.
Trong điện thoại, xin lỗi và giải thích với tôi. Anh ấy Hứa Tư Thiền là hàng xóm của anh nhỏ.
Lúc tôi gọi điện hẹn anh ra ngoài buổi chiều, đúng lúc cô ấy có mặt ở nhà anh, chắc là nghe .
Anh ấy cũng không ngờ Hứa Tư Thiền lại theo anh đến đó.
Chỉ là “hàng xóm cũ” thôi sao?
rõ ràng hôm nay cô ấy có vẻ ghen tuông, giọng điệu sai cũng rất tự nhiên và đương nhiên nữa.
Tôi hỏi: “Anh với cô ấy thân lắm sao?” Vì anh chủ giải thích, tôi nhất định hỏi cho rõ.
Anh đáp: “Ừ, bọn anh lớn lên cùng .”
Thì ra là thanh mai trúc mã của anh!
“Thanh mai trúc mã” mà lại giới thiệu bằng cụm “hàng xóm cũ”, vậy tôi – “hội viên câu lạc bộ thiên văn” chắc cũng chỉ là mô tả khách quan, chẳng có ý nghĩa gì sâu xa.
Chỉ cần Hứa Tư Thiền không bạn gái anh là rồi. nghĩ lại chuyện tối nay vẫn lòng tôi nhói đau, cũng không là không thể hiểu. Có lẽ đây chính là cách mà những người lớn lên cùng đối xử với .
Hiểu thì hiểu vậy, mỗi khi nghĩ đến việc anh bỏ lại tôi để cô ấy về, tôi chẳng muốn gì thêm.
Cúp máy xong, tôi nằm trên giường, mở trang cá nhân của Hứa Tư Thiền ra xem.
Dòng trạng thái tiên là vừa đăng buổi chiều:
[Đặc biệt trường về để mừng sinh nhật cô Chu, chúc cô mãi mãi mười tám tuổi!]
Bấm vào xem ảnh đính kèm, tôi sững sờ khi có cả !
Anh ấy và Hứa Tư Thiền đứng hai một người phụ nữ trung niên tao nhã, trên gương mặt người đó có vài nét giống , chắc là mẹ anh.
Vậy hôm nay là sinh nhật mẹ anh? Họ cùng mừng sinh nhật bà ấy?
Đây đúng là một mối quan hệ tôi ghen tị.
Khi tôi chưa thể bước chân vào thế giới của anh, có một cô gái luôn anh bé, đến cả cha mẹ hai cũng thân quen.
Họ đồng hành cùng hơn mười năm cuộc đời, trải qua bao thăng trầm tuổi trưởng , huống gì chỉ là chuyện về trường.
Tôi thừa , tôi ghen – một nỗi ghen chẳng ai đến an ủi.
Không muốn tự hành hạ bản thân nữa, tôi đập mạnh nút tắt nguồn điện thoại.
Tôi tự mình không là kiểu người dám yêu cuồng nhiệt không toan tính hậu quả.
Ngược lại, tôi cẩn trọng, rụt rè trong tình yêu, giống một chú sóc nhỏ thò ra kiếm trái cây, chỉ một tiếng cũng tôi hoảng hốt rút về hang.
Sự tồn tại của “thanh mai trúc mã” tôi lặng lẽ quay về vạch xuất phát của mối tình đơn phương này.
Sau đó, trang cá nhân của Hứa Tư Thiền gần như trở cửa sổ để tôi dõi theo cuộc sống của :
Mèo nhà anh ấy lại béo thêm;
Anh ấy thi TOEFL công;
Anh thực tập ở viện thiết kế kiến trúc;
Anh ấy…
Mỗi lần đọc một dòng trạng thái có liên quan đến anh, tim tôi lại đau nhói.
tôi vẫn không nỡ chặn cô ấy, vì tôi muốn anh đang sống thế nào.
Nửa cuối năm tư, anh hoàn kỳ thực tập, trở lại trường.
Thỉnh thoảng chúng tôi gặp ở thư viện, đôi lúc trò chuyện vài câu. Khi tiện đường, anh tôi về .
Tôi anh cũng đang chuẩn bị du học.
( Truyện dịch bởi Quất Tử, nghe audio trên youtube Quất Tử Audio )
Tôi buồn, tôi chưa kịp thổ lộ tình , nếu anh sang trời Tây, tôi liệu có cơ hội?
Một đêm mưa bất chợt, chúng tôi bị kẹt lại trong thư viện. Không anh mượn cây đâu, rồi tiễn tôi về.
Ngoài là cơn mưa tầm tã hỗn loạn, dưới tán là con người tôi bình yên nhất.
Gần tới xá, tôi mới ra anh nghiêng về phía tôi suốt quãng đường, nửa người anh ướt sũng.
Khoảnh khắc đó, yêu thương hòa quyện cùng , tôi chỉ muốn cùng người này bước tiếp suốt quãng đời lại.
Ngay khi sắp đến xá, tôi dừng bước, quay người đối diện với anh, lấy hết dũng khí thổ lộ:
“Em thích anh, học trưởng.”
Anh có chút bất ngờ, ánh mắt thoáng nét vui mừng, rồi lại nhanh chóng hiện rõ sự bối rối và do dự.
Anh chỉ khẽ : “Anh , Lam Hân.”
Rồi không gì thêm nữa.
Tôi bắt lo lắng, nhìn anh chằm chằm, hỏi tiếp:
“Vậy học trưởng, anh có thích em không?”
Anh nhìn tôi dịu dàng.
đôi mắt ấy, tôi rõ ràng sự rung của anh dành cho tôi. Thế anh lại cúi , im lặng không .
Cho đến khi tôi về đến xá, tôi vẫn không câu trả lời mà mình mong đợi.