Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

Vài ngày sau, tôi gặp Hứa Tư Thiền dưới lầu công ty.

Cô ấy mình được nhờ đến gặp tôi.

Chiều hôm đó, cô hẹn tôi ở quán cà phê, kể cho tôi nghe chuyện tôi chưa .

Trạch Huyền sinh ra gia đình đơn thân, bố anh mất tai nạn khi anh mới tuổi.

đó, quán trà của họ mới vừa khai trương, mẹ anh – dì Chu vừa phải mình nuôi con, vừa phải lo việc kinh doanh.

Gia đình Hứa Tư Thiền sống khu tập thể với họ, mỗi khi dì Chu bận việc, liền gửi Trạch Huyền sang Hứa Tư Thiền .

Bố mẹ Hứa Tư Thiền rất thương Trạch Huyền, thường xuyên chăm sóc giúp dì Chu.

Khi nhỏ, Trạch Huyền ở họ Hứa nhiều hơn ở mình.

vậy, Trạch Huyền luôn ơn bố mẹ Hứa Tư Thiền.

Khi cả lên đại học, bố mẹ Hứa Tư Thiền nhận ra con gái mình có cảm với Trạch Huyền, thấy anh rất quan tâm cô, liền đề nghị với dì Chu cho người thử hẹn hò.

Trạch Huyền không gật , không phản đối.

Hứa Tư Thiền tưởng rằng, điều đó có nghĩa là anh đã đồng ý.

Cô nghĩ tương lai người sẽ tự nhiên trở thành đôi, rồi tiến tới hôn nhân.

khi quen tôi vào ba, Trạch Huyền bắt thay đổi.

Dù anh không cố xa cách Hứa Tư Thiền, rõ ràng đã bắt né tránh.

Trạch Huyền lòng ơn nên không muốn tổn thương cô, vẫn giữ lời hứa với người lớn.

vậy, hôm đó cô cố dẫn dắt anh ra lời làm tổn thương tôi, cố ôm anh, để dập tắt hy vọng tôi.

cô đã thành công.

Thế sau đó, khi người ra nước ngoài du học, Hứa Tư Thiền muốn tiến thêm bước, trở thành người yêu thực của anh Trạch Huyền vẫn luôn chối.

Mãi đến đó, cô mới nhận ra, Trạch Huyền đã thích tôi, không cách nào ép buộc mình nữa.

“Càng xa cậu, anh ấy càng nhận ra cảm của mình dành cho cậu rõ ràng thế nào. Anh ấy đã chối tôi, thẳng với gia đình, rồi dần dần xa cách tôi. Tôi không cam tâm, Trạch Huyền không là người tôi thích tiên, mà là người tôi coi như người thân bé. mấy nay, tôi đã nghĩ thông suốt. Nếu anh ấy không yêu tôi, có giữ anh ấy bên mình, chúng tôi không thể hạnh phúc. Giờ tôi đã buông bỏ bắt cuộc sống mới.”

“Gần đây, tôi giữa người có hiểu lầm. Có lẽ có chuyện anh ấy không được, nên để tôi ra .”

“Lam Hân, cậu có thể thử cho Trạch Huyền cơ hội nữa không? Dù sao, suốt ấy qua, người duy nhất mà anh ấy yêu, có cậu!”

Nghe xong lời Hứa Tư Thiền , bảo tôi không chút lay động là dối mình.

( Truyện dịch bởi Quất Tử, nghe audio trên youtube Quất Tử Audio )

Tôi cuối hiểu được, sao đó anh ấy hờ hững, mà nay mãnh liệt như vậy.

Tôi tin, Trạch Huyền lòng rung động yêu tôi.

là, thời điểm anh đối diện với cảm ấy đã đến quá muộn. Thời gian đã qua, tổn thương đó là , nỗi đau khi ấy . Tôi không chắc mình có thể mở lòng thêm lần nữa, để quay với anh.

Ba ngày sau khi gặp Hứa Tư Thiền , tôi chạy bộ buổi tối dưới lầu bất ngờ gặp Trạch Huyền.

Anh ấy với tôi rằng đã chuyển đến khu tôi sống, muốn gần tôi hơn chút.

Tôi thở dài bất lực, đã nghĩ ra hàng trăm câu để khuyên anh ấy bỏ, cuối chẳng ra được câu nào.

khi dọn về đây, Trạch Huyền luôn thỉnh thoảng xuất hiện trước mặt tôi.

buổi sáng mang theo phần bữa sáng đứng chờ cạnh xe tôi, sau giờ tan làm đến gõ cửa đưa đồ ăn, đến cuối tuần hay xuống lầu đợi tôi chạy bộ.

Quen bao , tôi không ngờ Trạch Huyền khi theo đuổi người là dáng vẻ này.

Tôi nghĩ ba du học đã thay đổi anh ấy, đã mấy lần chứng kiến anh vẫn lạnh nhạt với cô gái đến bắt chuyện, tôi mới hiểu: Trạch Huyền vẫn là Trạch Huyền, chưa thay đổi.

tối nọ, Đồng Thành bất ngờ đổ mưa lớn, dưới lầu chung cư ngập nước.

Anh ấy đến lấy chìa khóa xe của tôi, tự đi dời xe đến chỗ cao hơn.

quay , anh như thường lệ không vào , đưa chìa khóa rồi xoay người rời đi.

Tôi nhìn bóng lưng ướt đẫm nước mưa, mái tóc nhỏ giọt, đứng làn gió lạnh, bỗng dưng nhớ tới đêm mưa đó anh che ô đưa tôi về ký túc xá, lòng thấy chua xót kỳ lạ.

Tùy chỉnh
Danh sách chương