Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Bố tôi đột ngột lên cơn nhồi cơ tim phải nhập viện cấp cứu, tôi cuống cuồng lo lắng, chạy đôn chạy đáo khắp nơi.
Còn tôi?
Không một cuộc gọi, không một hỏi han.
trang cá nhân của anh ta, hình cả nhà vui vẻ chụp ở trời Tây tràn lan: nào là check-in nhà hàng sang chảnh, nào là selfie với tháp Eiffel.
Thậm chí còn gửi tôi một tin nhắn:
“Mẹ anh vất vả cả đời rồi, đi du lịch nước là ước mơ của bà. Em đừng làm quá lên vì mấy chuyện nhỏ nhặt nữa.”
Tôi nhìn người cha đang thở oxy yếu ớt giường bệnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ thả một cái “thích”.
Nửa tháng sau, đi chơi về, mới bố bị tai biến nhập viện, trong nhà loạn thành một nồi lẩu thập cẩm.
, anh ta gọi cho tôi, gay gắt:
“Em đang ở đâu đấy?!”
Tôi gửi lại một tấm đang nằm dài bãi biển, gió thổi tung váy, cát trắng mịn như mơ.
Tôi cười, đáp lại bằng chính anh ta từng nói:
“Tôi đang ở Tam Á. Bố tôi vất vả cả đời rồi, đây là ước mơ của ông. Đến ông được tận hưởng một chút rồi.”
1.
Ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình thoại hắt lên gương mặt tái nhợt của tôi.
Trong bức , nắng Maldives chói chang đến mức trông như một ảo .
Trần Hạo — tôi — khoác vai mẹ anh ta, người đang cười tít mắt đến hằn cả nếp nhăn. Phía sau là bố anh ta, em gái, em rể và đứa cháu đang nhảy nhót không yên.
Cả gia đình đứng san sát, giơ tay tạo dáng chữ V đầy quê mùa trước ống kính. Sau lưng là mặt biển xanh đến mức phi thực — màu xanh chỉ thuộc về những chuyến nghỉ dưỡng xa xỉ.
Dòng chú thích viết:
“Mơ ước của mẹ tôi cuối cùng cũng thành hiện thực! Một kỳ nghỉ hoàn hảo!”
Bên dưới là hàng dài lượt thích và bình luận từ hàng nhà Trần.
“Thằng Hạo đúng là có hiếu!”
“Chị dâu số hưởng thật đấy!”
“Chơi vui nhé!”
Tôi máy móc di ngón tay, nhấn vào biểu tượng trái tim nhỏ bé kia.
Trái tim đỏ bật sáng — như một giọt đột ngột nở ra giữa đại dương hạnh phúc giả tạo .
Mùi thuốc khử trùng hành lang len vào khoang mũi, hòa lẫn với tiếng rên vì đau đớn và những tiếng nức nở bị dồn nén của thân nhân bệnh nhân.
Đó mới là giới của tôi .
“Lâm Tĩnh, viện phí của bố cô đóng rồi. Ca mổ được xếp đầu tiên vào sáng mai, cô tranh thủ đi.”
y tá , không cảm xúc — chỉ là đang làm đúng phận .
Tôi gật đầu, cổ họng khô rát đến mức không thốt nổi một câu trọn vẹn.
Trở lại phòng bệnh, bố tôi nằm đó, ống thở cắm trong mũi. Mái tóc bạc bị mồ hôi làm ướt, dính chặt vào trán.
Lồng ngực ông khẽ nhấp nhô, mỗi nhịp thở như đã dốc cạn toàn bộ sức lực.
Tôi nắm lấy tay gầy guộc lạnh buốt — đôi tay từng bế bổng tôi qua đầu, đây phủ đầy đốm đồi mồi, thậm chí không còn đủ sức siết lại tay tôi.
Trái tim như bị một tay vô hình bóp nghẹt, đau đến quặn thắt.
Tôi không được gục ngã.
Bước ra hành lang, tôi gọi cho Trần Hạo.
Lần nhất — bị cúp máy.
Tôi không cam lòng, gọi lại.
Lần — vẫn bị cúp.
Ngay sau đó, tin nhắn WeChat bật lên.
“Đã đang đi nghỉ cùng mẹ rồi, em phiền không vậy?”
Ngón tay tôi run rẩy gõ từng chữ:
“Bố em bị nhồi cơ tim, mai phẫu thuật, đang tiền gấp.”
Tin nhắn gửi đi… chìm nghỉm như đá rơi xuống biển.
Tôi dán mắt vào màn hình.
Mỗi giây trôi qua dài như cả kỷ.
Ở cuối hành lang, một gia đình đang cãi vã vì tiền thuốc. Người đàn ông gào lên, người phụ nữ bật khóc, đứa trẻ thì hoảng loạn.
Muôn mặt đời người, cuối cùng cũng chỉ gói gọn trong chữ: không tiền.
Khoảng mười phút sau, Trần Hạo mới trả :
“Mẹ anh vất vả cả đời rồi, đi du lịch nước là ước mơ của bà. Em hiểu chuyện chút đi, đừng lấy mấy chuyện nhỏ làm phiền anh.”
Chuyện nhỏ.
Mạng sống của bố tôi — trong mắt anh ta — chỉ là một chuyện nhỏ không đáng để bận tâm.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ , cảm giác trong người như đông cứng.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc từ gan chân lên tận đỉnh đầu, đầu ngón tay cũng tê dại.
Hiểu chuyện ư?
Ba mươi năm qua tôi vẫn luôn hiểu chuyện. Từ ngày gả cho anh ta, tôi càng học hiểu chuyện hơn.
Anh ta nói mẹ anh ta khổ cực một mình nuôi con, tôi phải hiếu thuận.
Tôi liền nâng bà như mẹ ruột — chỉ bà liếc mắt, tôi trà đã nguội; bà ho một tiếng, thuốc đã ở ngay đầu giường.
Anh ta nói em gái được nuông chiều từ nhỏ, tôi nhường nhịn.
Cô ta ba bữa lại ghé nhà, nhìn trúng váy áo hay túi xách của tôi, chẳng — chỉ cầm lên ngắm cái — tôi đã phải “hiểu chuyện” mà gói lại đưa tận tay.
Anh ta nói công việc bận rộn, chuyện nhà nhờ tôi quán xuyến.
Tôi từ bỏ nghiệp vốn đang rộng , trở thành bà nội trợ toàn thời gian, thành mẫu không lương của nhà Trần — một người vợ “hiểu chuyện” đúng nghĩa.
Còn bây , bố tôi đang lơ lửng giữa ranh giới sống chết, anh ta vẫn tôi phải hiểu chuyện.
Tôi hít sâu một hơi. Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng lên khiến nước mắt trào ra.
Lau nước mắt, tôi tiếp tục gõ — điệu hạ mình đến tận bụi đất.
“Tiền phẫu thuật còn thiếu tám vạn, anh chuyển trước cho em được không? Tiền trong thẻ của chúng ta…”
“Thẻ nào cơ?”
Tin nhắn của Trần Hạo gần như tới ngay lập tức, mang theo cảnh giác như thể lãnh địa của mình vừa bị xâm phạm.
“Tiền trong thẻ anh dùng hết để đặt tour cho mẹ rồi. Khách sạn năm sao, bãi biển riêng — cái gì chẳng tốn tiền! không còn một đồng đâu! Em tự nghĩ đi, lớn rồi mà.”
Em tự nghĩ đi.
Một tiếng “ầm” vang lên trong đầu — sợi dây cuối cùng đang căng chặt nơi tôi… đứt phựt.
Nước mắt không sao kìm lại được nữa, cứ rơi xuống như chuỗi hạt bị đứt, từng giọt từng giọt đập vào màn hình thoại lạnh băng.
Những gương mặt đang cười rạng rỡ của gia đình Trần Hạo nhòe đi trong làn nước mắt, méo mó thành một bức tranh vừa quái đản vừa châm biếm.
Tôi co người ngồi xổm xuống đất, ôm chặt đầu gối, vùi sâu mặt vào đó, không dám bật ra tiếng khóc.
Tôi sợ đánh thức bố.
Sợ ông nhìn thấy bộ dạng thảm hại của tôi mà thêm đau lòng.
Đứa con gái từng được ông nâng niu trong lòng tay — đây vì tiền cứu mạng ông mà sống hèn mọn như một con chó đang vẫy đuôi cầu xin.
Tuyệt vọng và phẫn nộ như con rắn độc, điên cuồng gặm nhấm trái tim tôi.
Đêm đó, tôi không rời khỏi giường bệnh dù chỉ nửa bước.
Nửa đêm, bố tỉnh lại một lần. Thấy tôi gục ngủ bên thành giường, đôi mắt đục ngầu của ông tràn đầy xót xa.
Ông khẽ vỗ mu tay tôi.
“Tiểu Tĩnh… đừng mệt quá… Hạo đâu? Sao nó chưa tới?”
Tôi ngẩng đầu, cố kéo khóe môi thành một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Bố, anh đi công tác rồi, ở nước … tín hiệu không tốt. Bố yên tâm, có con ở đây mà.”
Tôi không thể nói cho ông thật.
Trái tim ông vốn đã mong manh — tôi không dám để nó phải chịu thêm một cú đánh nào nữa.
Bố khẽ thở dài, không hỏi thêm.
Trong bóng tối, tôi nhìn ông nhắm mắt lại. Gương mặt già nua hằn sâu những nếp nhăn — dấu tích của cả một đời tần tảo vì tôi.
Còn người đàn ông tôi gọi là …
đang dùng chính số tiền tiết kiệm chung của chúng tôi để đưa gia đình anh ta tận hưởng niềm vui đoàn viên ở nửa kia địa cầu.
thịt của tôi, mồ hôi của tôi — tất cả biến thành vốn liếng cho hưởng thụ của .
Tôi lấy thoại, danh bạ.
Những cái tên từng thân quen nhìn sao mà xa lạ.
Hít sâu một hơi, tôi bắt đầu gọi từng người.
“Alô, Tiểu Lệ à… là mình, Lâm Tĩnh…”
“Ờ, Lâm Tĩnh hả? Muộn gọi có việc gì?” đối phương lộ rõ vẻ xa .
“Mình… muốn vay cậu ít tiền. Bố mình nhập viện rồi, đang gấp…” tôi run lên.
“Ôi, không khéo rồi, mình vừa đem tiền đi đầu tư, cũng kẹt lắm. Cậu hỏi người khác nhé.”
Tút — cuộc gọi bị cúp nhanh đến lạnh lòng.
Tôi gọi người .
Rồi người ba…
Câu trả gần như giống hệt nhau.
Lạnh nhạt. Né tránh. Thậm chí có cả khinh miệt.
Đó chính là hiện thực.
bạn đứng cao, bạn bè vây quanh.
bạn rơi xuống đáy, đến cả hơi thở cũng thành lỗi lầm.
tôi mới hiểu — cầu người… chi bằng tự cứu mình.
Đêm càng khuya, hành lang bệnh viện càng trống trải, yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng vang của từng bước chân.
Tôi bước tới quầy thanh toán, đưa hết mọi tấm thẻ mình có.
Rồi lại thoại, vay sạch những nền tảng có thể vay.
Chắp vá, gom góp… cuối cùng cũng đủ số tiền cứu mạng.
Nhưng cầm tờ biên lai trong tay, tôi không hề thấy nhẹ nhõm.
Chỉ cảm giác như có một phần nào đó trong tim mình — theo những con số nợ nần kia — đã bị bán đứt mãi mãi.
Tôi siết chặt tờ giấy mỏng đến mức các khớp tay trắng bệch.
Trở lại phòng bệnh, bố đã ngủ say.
Tôi lặng lẽ nhìn ông, rồi ghi chú trong thoại, từng dòng từng dòng ghi lại tất cả những ánh mắt lạnh lùng và nỗi nhục tối nay.
Cùng với từng câu Trần Hạo đã nói.
“Hiểu chuyện chút đi.”
“Đừng lấy mấy chuyện nhỏ làm phiền anh.”
“Tự mình nghĩ đi.”
Những như từng lưỡi dao, khắc sâu vào tim tôi.
Tôi sẽ không quên.
Vĩnh viễn không.
2.
đèn đỏ của phòng phẫu thuật sáng lên, giới của tôi chỉ còn lại một màu duy nhất — màu , màu căng thẳng, màu ám .
Từng phút trôi qua giống như đang bị rang chảo dầu sôi sục.
Tôi ngồi co ro băng ghế hành lang, chắp tay cầu nguyện, thì thầm khẩn thiết với tất cả những vị thần mà tôi từng .
Chỉ bố tôi bình an vượt qua, tôi bằng lòng đánh đổi mọi .
Không đã bao lâu, cánh cửa phòng mổ cuối cùng cũng ra.
Bác sĩ tháo khẩu trang, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi:
“Ca phẫu thuật rất thành công, bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm.”
Chân tôi mềm nhũn, suýt ngã quỵ xuống sàn.
Cảm xúc vui sướng và nỗi sợ hãi hậu chấn trào lên cùng , khiến tôi chỉ có thể không ngừng cúi người cảm ơn:
“Cảm ơn bác sĩ… thật cảm ơn bác sĩ rất nhiều…”
bố được đẩy ra, ông vẫn còn mê man.
Tôi theo xe đẩy đưa ông vào phòng hồi sức tích cực.
Qua tấm kính dày, tôi thấy ông nằm đó, thân thể chằng chịt dây nhợ và ống dẫn, nối liền với các thiết bị phát ra những tiếng “tít tít” .
Ông đã trở về từ lằn ranh sinh tử.
Trời của tôi — chưa sập.