Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Những ngày sau đó là chuỗi ngày dài đằng đẵng và mỏi mệt.
Ban ngày, tôi chạy các hóa đơn, nói chuyện với bác sĩ, học cách chăm sóc y tế.
Ban đêm, tôi nằm trên chiếc giường xếp ngoài phòng , cách hai tiếng lại phải dậy một lần để kiểm tra tình hình, lật người, vệ sinh cho bố.
Tôi như một con rô-bốt lên dây cót, không dám dừng lại dù chỉ một giây.
Cơ gầy rộc đi thấy rõ, mắt trũng sâu, sắc mặt vàng vọt.
Thỉnh thoảng, Trần Hạo gửi vài tin nhắn hời hợt như:
“Bố em ổn rồi chứ?”
Rồi sau đó là cả loạt vui vẻ trong chuyến du lịch.
Hôm nay là tiệc rượu champagne trên du thuyền, ngày mai là dạo chơi trong cửa hàng đồ hiệu.
Bà chồng thì mặc đầm mới, đội mũ rộng vành, toe toét như hoa hướng dương nở rộ, từng nếp nhăn đều rạng rỡ vì mãn nguyện.
Thậm chí bà còn gửi một đoạn ghi âm trong nhóm We//chat đình tên “Một nhà yêu thương”:
“Trời ơi, không khí nước ngoài đúng là khác bọt hẳn! Nhà mình có thằng Hạo ngoan quá chừng, nhất định phải đi mở mang tầm mắt. nhà thì yên tâm rồi, có Tiểu Tĩnh hết. Con nhà mình đúng là giỏi giang đảm đang!”
Dưới đoạn ghi âm là một loạt tin nhắn từ họ hàng nhà họ Trần:
“Đúng rồi, chị sướng ghê á!”
“Lâm Tĩnh đúng là nàng vàng!”
“Thằng Hạo nhà này có số một luôn, chị ngồi đợi hưởng phúc đi nha!”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, mặt không biểu cảm.
Ánh sáng từ điện thoại chiếu lên khiến gương mặt tôi càng nhợt nhạt.
Yên tâm?
Đảm đang?
Những lời đó như kim châm, không đau đến mức bật máu, nhưng châm chích dày đặc lên da thịt — khiến người ta nghẹt thở.
Tôi lặng lẽ chụp màn hình đoạn hội thoại.
Rồi mở phần tin nhắn với Trần Hạo, tải về từng bức anh ta gửi.
Tôi không nói gì, cũng không tỏ rõ thái độ gì.
Bởi vì tim tôi đã chết lặng kể từ giây phút anh ta gọi mạng của bố tôi là “chuyện nhỏ”.
Bây giờ, cả chỉ là băng giá chồng lên lớp băng đã đóng từ .
Sau khi tỉnh lại, bố ngày càng khỏe hơn.
Nhưng nhìn tôi tiều tụy, ông xót xa đến rơi nước mắt.
“Tiểu Tĩnh… con xem mình kìa, gầy đến mức này rồi…
chỉ cho bố, con cũng phải ăn uống ngủ nghỉ đàng hoàng chứ…”
Ông nắm tay tôi, nhẹ nhàng xoa xoa mu bàn tay.
“Thằng Hạo rồi? chưa xong việc sao? Bảo nó cố quá, tiền bạc làm hoài hết, quan trọng là giữ gìn sức khỏe.”
Tôi , đắp chăn lại cho ông, nhẹ nhàng như không:
“Bố, bố cho bọn con nữa. Anh ấy sắp về rồi. Chờ bố khỏe lại, tụi con sẽ bố đi ăn món bố thích nhất.”
Tôi đang nói dối.
Nhưng lần này, trong tôi không còn gợn sóng nào.
Tôi nói dối — không phải để bao che cho người đàn ông đó,
Mà là để bảo vệ người tôi yêu thương nhất trên đời này.
Mỗi đêm, khi cả viện chìm vào tĩnh lặng, tôi sẽ lôi điện thoại ra, lật lại từng đoạn chat, từng tấm mà tôi đã lưu lại.
Ánh mắt rạng rỡ của bà chồng trong …
Nụ rực rỡ đến lóa mắt…
…như đang khắc sâu một điều gì đó lên da thịt tôi.
— Tôi sẽ không quên.
Và tôi cũng sẽ không bỏ qua.
Những dòng chữ lạnh lẽo từ Trần Hạo.
Những lời tâng bốc giả tạo trong nhóm đình.
cả như từng mảnh ghép nhỏ, dần dần ráp lại trong tim tôi thành một bức tranh hoàn chỉnh — một sự thật tàn nhẫn và rõ ràng đến đau đớn.
Trong căn nhà này, tôi không phải là vợ, không phải là con .
Tôi chỉ là một công cụ — một “người làm vì nghĩa vụ” có bị hy sinh bất lúc nào.
Những gì tôi cho đi bị xem là điều hiển nhiên.
Còn phẩm giá của tôi… thì bị họ chà đạp thương tiếc.
Tôi giận không?
Tôi hận không?
nhiên là có.
Nhưng sâu dưới của cơn giận và căm hận ấy, lại có một thứ cảm giác lạ lùng đang lớn dần — bình tĩnh.
Giống như mặt biển giông bão: phẳng lặng một cách đáng sợ, nhưng bên dưới là dòng chảy ngầm cuộn siết.
Tôi bắt đầu tính toán — một cách tỉnh táo.
Tôi không còn nghĩ tới chuyện tình nghĩa vợ chồng.
Cũng còn ôm mộng người đàn ông ấy sẽ quay đầu.
Tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình.
Cả tự trọng đã bị tôi đánh mất, lẫn những gì tôi từng cống hiến cho nhà này.
Tôi sắp xếp lại cả: hóa đơn viện phí, sao kê khoản vay, án của bố.
Chụp , phân loại, lưu trữ cẩn thận.
Tôi thậm chí còn chủ động hỏi thăm một người bạn luật sư, tìm hiểu về luật hôn nhân, tài sản trong thời kỳ hôn nhân và nghĩa vụ vợ chồng.
Mọi việc tôi làm đều âm thầm và lặng lẽ.
Ban ngày, tôi là cô con gái thảo, người vợ dịu dàng.
Nhưng khi đêm xuống, tôi hóa thành một người hoàn toàn khác — một kẻ tỉnh táo đến đáng sợ, đang âm thầm lập kế hoạch cho tương lai của chính mình.
Tôi nhìn vào gương — đôi mắt đầy tơ máu, nhưng ánh nhìn sắc sảo đến rực rỡ.
Tôi suýt không nhận ra mình.
Nhưng trong ánh mắt ấy… có thứ gì đó chưa bao giờ rõ ràng đến vậy —
Ý chí.
Tôi biết mình không quay đầu nữa.
Cô gái từng tin rằng tình yêu và hôn nhân là cả — đã chết vào đêm bố tôi lên cơn đau tim.
Người đang sót hôm nay, là một Lâm Tĩnh khác.
Một người chỉ muốn giành lại công bằng —
Cho bố tôi.
Và cho chính tôi.
3.
Nửa tháng trôi qua trong chớp mắt.
Sức khỏe của bố hồi phục rất tốt. Bác sĩ nói chỉ cần theo dõi hai ngày nữa là có xuất viện về nhà tĩnh dưỡng.
Tảng đá đè nặng trong tôi cuối cũng rơi xuống.
Chiều hôm đó, tôi vừa dìu bố đi dạo vài vòng trong khu vườn nhỏ dưới viện, vừa trở lại phòng thì điện thoại reo lên.
Một số lạ.
Tôi chần chừ một giây rồi bắt máy.
Đầu dây bên kia lập tức vang lên tiếng gào the thé, hoảng loạn của chồng:
“Lâm Tĩnh! Cô chết rồi hả?! Mau lết xác đến viện Trung tâm ngay! Bố chồng cô… ông ấy ngã rồi! Nhanh lên!”
bà chát chúa như tiếng kim loại cào vào tai, khiến màng nhĩ tôi đau nhói.
Không một lời nhờ vả.
Chỉ toàn mệnh lệnh — thứ thái độ đương nhiên đến mức trịch thượng.
Như tôi sinh ra là để làm trâu làm ngựa cho nhà họ Trần.
Tôi điện thoại ra xa một , đợi bà gào xong mới bình thản đáp:
“Tôi đang xa.”
“Xa? Cô đi mà xa! Nhà xảy ra chuyện lớn thế này mà cô còn tâm trạng chạy lung tung à? Tôi nói cho cô biết, nếu bố chồng cô có mệnh hệ gì, tôi không để yên !”
bà khàn đặc vì kích động.
Nghe những tiếng gầm gừ ấy, tôi lại phẳng lặng đến lạ — thậm chí còn thấy hơi buồn .
Nửa tháng , khi bố tôi nằm trong phòng mổ giữa ranh giới chết… bà ?
Bà đang phơi nắng trên bãi biển Maldives, khoe khoang con trai thảo.
Giờ đến lượt nhà bà gặp chuyện, bà mới nhớ ra tôi — cô con “đảm đang”.
“Tôi đang bố đi tái khám, tạm thời không về được.”
Tôi nói bằng trần thuật lạnh nhạt, không cảm xúc.
“Tái khám gì! phải đã xuất viện rồi sao? kiếm cớ! Trần Hạo mai về, cô mau tới phụ tôi một tay, một mình tôi xoay không nổi!”
“Xin lỗi. Sức khỏe của bố tôi quan trọng hơn.”
Nói xong, tôi không đợi bà thốt chữ nào — lập tức cúp máy.
Thế giới bỗng yên tĩnh hẳn.
Bố nhìn tôi, ánh mắt thấp thoáng lắng.
“Là… chồng con à? Có chuyện gì vậy?”
Tôi mỉm , đỡ ông ngồi xuống mép giường.
“Không có gì bố. Chuyện nhỏ thôi.”
Rồi tôi kể lại cả — những gì Trần Hạo và đình anh ta đã làm trong lúc bố tôi nằm viện.
tôi thản nhiên đến mức như đang kể chuyện nhà ai đó.
Không mắm muối.
Không cố phô bày tủi thân.
Chỉ là sự thật.
Bố nghe xong, rất lâu không nói.
Căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Biểu cảm trên gương mặt ông chuyển từ sững sờ… sang kinh ngạc… rồi phẫn nộ… cuối hóa thành một tiếng thở dài nặng trĩu.
Ông bàn tay nhăn nheo lên, khẽ vuốt tóc tôi. Ánh mắt đầy day dứt và thương xót.
“Là bố… làm khổ con rồi.”
“Bố nói gì vậy chứ…” mũi tôi cay xè, nước mắt suýt rơi, “Bố là bố của con. Vì bố, con làm gì cũng đáng. Chỉ là… có vài người không xứng.”
Bố im lặng thật lâu, rồi chậm rãi gật đầu.
“Tĩnh Tĩnh… con muốn làm gì thì làm. Bố ủng hộ con. để mình phải chịu thiệt.”
Chỉ một câu ấy thôi — mọi do dự cuối trong tôi cũng tan biến.
Ngay mặt bố, tôi mở ứng dụng đặt vé.
Tìm kiếm: Tam Á.
Tôi đặt hai vé hạng nhất cho chuyến bay sớm nhất ngày mai.
Sau đó chụp đơn hàng cho ông xem.
“Bố phải luôn muốn ra biển Tam Á sao? Mai chúng ta đi.”
Bố sững người.
“ này… sao được! Tốn kém lắm! Với lại… bên thông …”
“Tiền là của con,” tôi ngắt lời, dứt khoát, “là khoản để lại cho con khi con kết hôn. Còn người thông kia — đã có đứa con trai thảo của họ rồi, chưa tới lượt con.”
Tôi nhìn thẳng vào bố, nói từng chữ rõ ràng:
“Mạng của bố là điều con đã cầu xin ông trời mới giữ lại được. Con không để bố chịu bất kỳ tủi thân nào nữa. Coi như chuyến đi này là để bố giải khuây — để gió biển cuốn hết những uất ức thời gian qua.”
Tôi nắm lấy tay ông.
“Quãng đời còn lại của bố, để con .
Con không muốn mà phải nhìn sắc mặt người khác nữa.
Cũng không muốn làm con rối ‘hiểu chuyện’ một ngày nào.”
Đôi mắt đục của bố ánh lên làn nước.
Còn tôi biết — từ khoảnh khắc này, cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Không quay đầu.
Ông nhìn tôi, môi mấp máy vài lần như muốn nói gì đó, cuối chỉ gật đầu thật mạnh:
“Được.”
Khoảnh khắc ấy, tôi dường như nhìn thấy lại hình của nhiều năm về — người đàn ông từng nhấc bổng tôi qua đầu, ôm tôi vào và nói:
“ sợ, có bố đây.”
Người làm chỗ dựa cho tôi, thật ra luôn đó.