Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trong lễ trao giải của chồng tôi, tôi vừa xem vừa lau người cho mẹ chồng.
Giọng anh trong trẻo, ánh dừng lại nơi trần lấp lánh.
“Nếu không có cô ấy, tôi không thể đến ngày nay. Giải thưởng nay của tôi cũng có một phần của cô ấy. Cảm cô ấy -p người vợ đã khuất của tôi, Lâm Vãn.”
“Cảm mẹ tôi… cảm con trai tôi…Cảm chiến hữu Tiểu Lưu, Tiểu Lý… cảm các học trò của tôi…”
Tôi sững sờ tại chỗ.
Mẹ chồng đột nhiên ném thẳng chiếc tã vào mặt tôi, cười ha hả.
Cơn đau trên mặt lan theo mạch máu khắp cơ thể, lạnh đến mức tôi run lên bần bật.
Mười năm .
Tôi là người vợ hợp pháp có giấy đăng ký kết hôn anh.
Là bảo mẫu của con anh.
Là hộ lý sóc người mẹ mắc bệnh Alzheimer của anh.
Vậy mà trong danh sách cảm dài dằng dặc ấy, tôi không xứng đáng nhắc tới một lần.
1
Tối bảy giờ, Phí Ngôn dẫn theo mấy đồng nghiệp từ trạm quan và học trò về nhà.
nhóm mặc lễ phục và vest, vừa cười nói vừa vào.
Phí lon ton tới trước mặt họ, ngoan ngoãn chào hỏi từng người.
“Đứa này thật lễ phép, thầy Phí dạy tốt quá.”
“Không chỉ con đâu, mẹ thầy Phí tai biến nằm liệt giường hơn mười năm, đều nhờ thầy sóc tận .”
“Đúng vậy, Lâm Vãn mất sớm. Phí Ngôn vừa phải làm quan , vừa trên có mẹ già dưới có con nhỏ, thật sự không dễ dàng.”
“Công sức không phụ lòng người mà, là nhà quan thiên văn, nay vừa đoạt giải vừa có tiền thưởng.”
Mọi người đều cảm thán, ca ngợi sự thâm và gian khó của Phí Ngôn.
Tôi lần lượt bưng từng đĩa thức ăn ra bàn, món nguội món nóng, bày kín mặt bàn.
Mọi người vừa cười nói vừa ngồi xuống.
Phí cũng ngồi sát cạnh Phí Ngôn.
Một nam sinh phát chén đũa, quay sang cười tôi.
“Dì ơi, còn thiếu một đôi đũa.”
Tôi sững người.
Phí Ngôn không thèm quay , trực tiếp sai bảo.
“ đó làm gì, , nấu thêm nồi canh mua thêm chai rượu về.”
Phí cũng vui vẻ phụ họa.
“Con muốn một chai Mạch Động.”
Nói xong, mọi người lại tiếp tục bàn luận về quỹ đạo , tinh vân, dữ liệu quan , không nhìn tôi thêm một lần nào nữa.
Tôi muốn nói gì đó.
Nhưng tôi giống như kẻ lang thang lạc vào cửa hàng xa xỉ.
Chỉ thôi cũng đã thấy chật vật đến đáng thương.
Trong gương lối vào đối diện phòng khách, là khuôn mặt vàng vọt, tạp dề dính dầu mỡ, dép nhựa đã ố màu.
Trông rất xấu.
Cũng rất giống người giúp .
Không, tôi còn không bằng giúp .
Giúp còn có lương tháng.
Còn tôi, chỉ có vài nghìn tiền sinh hoạt lúc có lúc không.
căn nhà đầy tiếng cười nói rộn ràng, như một chiếc lồng kính khổng lồ, tách tôi ra toàn khỏi thế giới ấy.
Tôi lui vào bếp.
Tiếng nước chảy ào ào che lấp tiếng nghẹn không kìm nơi cổ họng.
Tôi lau mặt, hầm canh xong cầm đũa nhanh ra ngoài.
Vừa quay , tôi thấy Phí Ngôn chỉ mặc áo mỏng ngoài ban công.
Tôi theo bản năng cầm áo khoác tới.
“ nay, trên cúp của giải Tinh Vân có khắc tên của chúng ta.”
Giọng anh rất nhẹ, như đang thì thầm không khí.
“Nếu em còn đây, lúc này chắc chắn sẽ kéo anh lên núi ngắm tinh vân chòm Lạp Hộ…”
Nghe thấy động tĩnh, anh quay người lại.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, anh tức giận gầm lên.
“Cô tới đây làm gì!”
Tôi dọa sợ, lắp bắp giơ áo khoác lên.
“Tôi chỉ là… chỉ là mang áo cho anh thôi.”
Câu nói ấy càng khiến anh nổi giận.
Anh ném mạnh áo xuống đất, đẩy tôi vào góc tường.
và lưng đau nhói.
Tôi cúi nhìn mình, quả nhiên đã trầy xước rướm máu.
Nhưng Phí Ngôn như không hề thấy.
Anh trừng nhìn tôi, trong chỉ có trách móc và phẫn nộ.
“Không phải đã bảo cô mua rượu . Chuyện của tôi cần cô xen vào à?”
“Ngày quan trọng thế này, cô không thể để tôi và Lâm Vãn bên nhau thêm một lúc ?”
Không đợi tôi nói gì, anh đã quay lưng , như đang tự lẩm bẩm.
“Nếu cô ấy còn sống, tôi nhất định sẽ hạnh phúc hơn bây giờ rất nhiều.”
Sắc mặt anh thay đổi.
Anh nâng tấm ảnh chụp chung trong , ngón nhẹ nhàng lướt qua gương mặt Lâm Vãn trong ảnh.
Cẩn thận đến mức ấy.
Trân trọng đến mức ấy.
Những lời đó giống như một con dao cùn, chậm rãi mà sắc bén, cứa cứa lại trong tim tôi.
Các sinh viên trong phòng ăn nghe thấy động tĩnh đều ra.
Họ kéo tôi ra, về phía Phí Ngôn.
“ cảm của thầy dành cho cô ấy thật sâu đậm.”
“Đúng vậy, em cũng mong sau này có yêu giống thầy và sư mẫu, đến chết không rời.”
Ánh của tất mọi người đều dồn lên Phí Ngôn, người tôi đã sóc suốt mười năm.
Họ ca tụng yêu vĩ đại của anh.
Còn tôi trong góc không đoái hoài, như không khí.
Không nhìn thấy.
Cũng không muốn nhìn thấy.
Trong lòng dâng lên một cơn lạnh lẽo khó tả.
Không biết có phải do điều hòa mở quá mạnh hay không.
Tôi đột nhiên muốn rời khỏi căn nhà lạnh lẽo này.
Nghĩ vậy, tôi nhanh ra cửa.
Ngay khoảnh khắc mở cửa, giọng Phí vang lên phía sau.
“Dì ơi!”
Tôi khựng lại.
Thằng nhất định đã nghe thấy những lời cha nó nói.
Nhất định đã nghe thấy.
Tôi mang theo chút mong đợi quay người lại, nhìn đứa trẻ tôi từ năm một tuổi, suốt mười năm.
Nó cười tươi, dặn tôi.
“Đừng quên mua Mạch Động cho con nhé.”
Trong khoảnh khắc ấy, thế giới trước tôi toàn tối sầm.
Tôi bỗng thấy, mười năm qua của mình, chỉ là một trò cười.
Tôi là người giúp của nhà họ Phí.
Là dì.
Là hộ lý.
Là người vặt.
Chỉ không phải là vợ của Phí Ngôn.
Tôi nhanh rời khỏi nhà.
Lúc ấy, tôi chỉ muốn tránh xa.
Muốn rời xa toàn không gian ngột ngạt ấy.
Trong tim như có thứ gì đó nghẹn lại, không lên không xuống.
Dù tôi có hay nhảy thế nào, nó vẫn đó.
“Dì ơi, dì thương , để con thổi cho dì nhé.”
Tôi ngẩng lên.
Là một gái xinh xắn chừng bốn năm tuổi, đang mỉm cười, tự mình thổi vào tôi.
Tôi nhìn đứa trẻ trước mặt, đột nhiên rất muốn khóc.
Phía sau em, mẹ em ngồi trên xe lăn, dịu dàng nói.
“Dì đang buồn, Niệm Niệm ôm dì một cái không?”
Giây tiếp theo, thân hình nhỏ ấy không chút do dự ôm chặt lấy tôi.
Nước tôi cuối cùng cũng không kìm nữa, vỡ òa.
Sợi dây ràng buộc tôi suốt mười năm, cũng vào khoảnh khắc này, toàn đứt đoạn.
Không đáng.
Thật sự không đáng.
2
Mãi đến chiều sau tôi quay lại nhà họ Phí.
Nhìn căn nhà hơn hai trăm mét vuông, bốn phòng ngủ này, tôi chợt nhận ra mình chưa từng thuộc về nơi đây.
Tôi chưa bao giờ có phòng riêng.
Trước kia Phí còn nhỏ, tôi cùng Phí .
Sau này thằng lớn lên, tôi chuyển sang chung phòng mẹ Phí.
Phòng ngủ chính, Phí Ngôn chưa từng cho tôi vào.
Anh nói đó là phòng của anh và Lâm Vãn.
Nếu anh có nhu cầu, anh sẽ kéo tôi vào.
Hoặc là thư phòng.
Hoặc là ban công.
Tóm lại, không cho tôi vào phòng ngủ chính.
Tôi muốn thu dọn đồ đạc của mình, lại phát hiện đồ vốn đã sẵn trong vali.
Không có gì cần dọn .
Mười năm , tôi thậm chí không mua cho mình nổi một món đồ .
Ngoại trừ thứ này -p giấy đăng ký kết hôn.
Tôi mở giấy đăng ký ra, nhìn cô gái xinh đẹp trong ảnh, lại nhìn bản thân trong gương.
mười năm, đã già đến thế này.
Khi quen Phí Ngôn, tôi chỉ hai mươi tuổi.
Tôi trốn khỏi vùng núi để tránh hôn, làm đủ thứ vặt.
Khi làm lễ tân tại một hội trường, tôi gặp Phí Ngôn.
Anh nói chuyện lưu loát, phong độ xuất chúng.
Ngay cái nhìn tiên, tôi đã chú ý tới anh.
Tôi không ngờ sau đó anh lại xin ông chủ số liên lạc của tôi.
Càng không ngờ anh sẽ hẹn tôi.
Anh dẫn tôi vào núi sâu ngắm mưa băng.
Dẫn tôi ra sa mạc xem nhật thực.
Dẫn tôi rất rất nhiều nơi.
Anh ôm tôi trong lòng, kể về ước mơ của mình.
Kể về mối đã mất.
Kể về những khó khăn của anh.
Anh nói anh là người quan thiên văn.
Công của anh là đối diện vũ trụ.
Nói thật, khi ấy tôi không hiểu ngành này.
Nhưng lại lời miêu tả của anh mê hoặc sâu sắc.
Tôi không thể phủ nhận, dưới bầu trời đầy ấy, tôi đã rung động.
Và như ma xui quỷ khiến, tôi chấp nhận nụ hôn của anh.
Cuối cùng, chúng tôi lặng lẽ đăng ký kết hôn, không nói cho bất kỳ .
Tôi nghĩ mình đã gặp yêu.
Cũng toàn bay ra khỏi vùng núi ấy.
Không ngờ, lại rơi vào một vực sâu hơn.
Rất lâu sau đó tôi hiểu, “người quan thiên văn” nghĩa là gì.
Là thời gian dài không về nhà.
Là thu nhập bấp bênh.
Là sự bạo lực trá hình núp sau cái cớ “quá mệt”.