Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 4:
Bà ngậm một điếu thuốc, giọng mỉa mai:
“Buồn cười thật! Tiền cơm hai tháng mày gọi là mấy đồng bạc à! Mấy đồng bạc thì mày mang ra đây đi, khỏi để bà già bám theo mày đòi mỗi !”
“ nào cũng vác cái mặt tới ăn chực nhà tao, bộ nhà tao thiếu mày miếng cám lợn chắc?! Cút mẹ mày đi!”
đàn ông chửi không ngẩng nổi , cãi lại:
“Tao thấy chắc bà ở góa lâu quá nên thèm đàn ông phát điên rồi! Nên suốt dí theo đ.í.t tao chứ !”
Hắn vỗ vào chỗ giữa quần:
“Tao khâu cái ví ngay trong quần đây , giỏi thì thò tay vào !”
Tôi nhìn thấy dáng Chu Kỳ trên hắn, loại đàn ông bỉ ổi một khi dồn vào chân tường, sẽ lôi chuyện bẩn thỉu ra làm loạn.
Những chủ đề hạ lưu đó vốn là cấm địa với phụ nữ, là thứ bọn chúng dùng để ép, để khó xử chúng tôi.
Tiền cơm hai tháng tôi thấy chắc bà không được rồi, tôi định lặng lẽ đóng cửa.
khóe mắt chợt thấy một lao vụt ra.
Chưa kịp phản ứng, bà đã một tay giật phắt quần đàn ông xuống!
Trong tích tắc, nhanh chóng túm cạp quần, lộ ra nửa bên mông, trông vô nhếch nhác.
Những bà thím đánh mạt chược quanh đó cười hề hề nhìn, mắt thản nhiên.
Bà nhổ toẹt điếu thuốc, cả toát ra khí chất giang hồ:
“Cỡ mày thì có bao nhiêu tiền tao ? củ cải hỏng tao nhặt đại hơn cái ‘ củ chim’ nhà mày!”
Tôi tròn mắt sững sờ trong phòng, không dám tin nhìn bà .
Cái … cũng được sao?!
Bà sao đó giáng liên tiếp mấy cái tát vào :
“ mày láo! Tin không bà cởi luôn quần mày tới mắt cá, xé nát cái ‘của quý’ kia ra rồi treo trước cửa hả?!”
đỏ mặt tôm luộc, khom giữ chặt quần:
“Đừng kéo! Đừng kéo nữa!”
Bà đánh mắng:
“ tội dám thách bà mày , đồ súc sinh không liêm sĩ!”
xem vẫn cười rộ, trong đó cũng có vài mắt không đồng tình.
Có thể trong mắt họ, bà thô lỗ, dữ dằn, chẳng có chút thể diện.
trong mắt tôi, hình ấy lại phát sáng.
Không có thể làm khó được bà.
Danh , nhìn của thiên hạ… bà đều không màng.
đàn ông đành chịu thua, kêu lên:
“Dừng lại đi, thả ra! Tao chuyển tiền!”
Khi hắn chịu khuất phục, cười lại vang lên, bà cuối cũng được tiền cơm hai tháng.
Nhìn hắn bỏ chạy, tôi hiểu ra:
Tại sao con gái cứ phải giữ thể diện, ngoan ngoãn, điều?
Từ nay dám động tôi tôi sẽ làm loạn trời long đất lở!
Hôm sau.
bước cửa lớp, ồn ào bên trong chợt im bặt.
Hàng chục mắt đổ dồn về phía tôi, một áp lực vô hình bao trùm tôi.
Tôi dừng một chút, rồi bước thẳng vào.
Chu Oánh luôn là đứa lên tiên, mặt đầy vẻ chế giễu:
“Cuối cũng , hôm qua cậu không ở đây, kia lo sốt vó cả lên đấy.”
“ kia” là thì khỏi cần cũng .
mắt Chu Kỳ thỉnh thoảng liếc về phía tôi, Trần Trác thì nghiêng xoay bút, cười gian xảo.
Tôi bật cười khẽ, nhìn thẳng Chu Oánh:
“À, cậu ghen hả?”
Mặt ta đổi sắc:
“Cậu bậy đấy?!”
Tôi cố ý thật to, rõ ràng:
“Không phải sao? Cậu không để ý thì sao cậu ta lo lắng?”
“Tớ cậu thích cậu ta nên lúc nào cũng ghen với tớ, cậu cứ yên tâm đi! Tớ không có hứng thú đâu, tớ hứa sẽ tránh xa cậu ta ra để tranh thủ giúp cậu !”
Chu Oánh đỏ mặt vì tức, gần nghẹn lời:
“Cậu đừng có linh tinh!”
Chu Kỳ hình nghe lọt tai, bắt liếc ta nhiều hơn.
Chu Oánh tức mức khóc òa.
Nực cười thật!
Tôi dùng chính cách ta đối xử với tôi để trả lại, vậy chưa ta đã chịu không nổi rồi!
Nhìn Chu Oánh chạy ra ngoài, lòng tôi thấy vô hả hê.
Sớm thế tôi đã làm từ lâu rồi!
Giải thích cái chứ!
Cứ để ta nếm mùi trêu chọc ghê tởm suốt là xong thôi !
Tôi đặt chiếc bình giữ nhiệt mới tinh lên bàn.
Trần Trác lập tức huých Chu Kỳ:
“Vợ cậu lại muốn hôn gián tiếp với cậu rồi kìa.”
Tôi nghe rõ không , chỉ âm thầm nghĩ:
Mau uống đi, tôi mua cái là để dành cậu đấy.
Có lẽ vì lần trước tôi ném bình nước và mắng thẳng vào mặt Chu Kỳ là đồ nghèo kiết xác.
Nên tiên, Chu Kỳ không dám giở trò.
thứ hai, vẫn không.
Tôi vẫn để bình nước ngay ngắn trên bàn, mình thì trốn ra ngoài mỗi giờ ra chơi.
thứ ba.
giáo Ngữ văn giảng bài say sưa trên bục.
Bỗng trong lớp vang lên hai “pặc pặc” rõ rệt!
“xì hơi” giòn dứt khoát, lại kèm theo một mùi khó tả lan khắp phòng.
Cả lớp đồng loạt bịt mũi, nhìn về phía tôi và Chu Kỳ.
Ngay cả giáo Ngữ văn cũng cau mày nhìn sang.
Chu Kỳ giả vờ đảo mắt khắp nơi, nhìn thì dừng ở phía sau lưng tôi.
tất cả cuối vẫn nhìn về phía cậu ta, cũng nhìn cậu ta gồng mình chịu đựng, ôm bụng đau quặn.
Thể hiện rõ thế không phải cậu ta thì ?
Chu Kỳ cứng đơ, mặt nhăn nhó, cố sức kẹp c.h.ặ.t c.h.â.n để nhịn.
Trần Trác bên cạnh vỗ mạnh vào lưng cậu ta, phá lên cười:
“Là cậu bày đặt nhìn khác!”
Chu Kỳ lập tức bùng nổ, bật dậy mắng:
“Cậu bệnh à?!”
khi đứng lên thì lại dẫm vào ống quần, làm quần cậu kéo tụt quần xuống gần nửa.
Trần Trác vốn hay phá bĩnh, liền vỗ thêm một cái vào m.ô.n.g cậu ta!
Sắc mặt Chu Kỳ chợt biến.
Rồi “bộp” một …
Một luồng chất lỏng vàng đục b.ắ.n thẳng ra!
Trần Trác trúng luôn vào mặt!