Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 5:
Tiếng “xì xì” nối tiếp không ngừng, giống như van nước bị bật tung!
Phạm vi bán kính xung quanh và phía Chu Kỳ đều bị dính!
hét lên liên tục nhảy lùi ra .
lớp hỗn loạn, ai cũng bỏ chạy tán loạn, ngay cô giáo cũng c.h.ế.t sững!
Cảnh tượng này gần như… không thể tả nổi!
Tôi đứng nép ở góc, Chu Kỳ vừa kéo quần vừa ôm m.ô.n.g cố bịt lại chỗ “rò rỉ”, bật cười khoái chí:
Đáng đời! Ha ha! Quá đã!
Chu Kỳ xấu hổ đến mức không còn chỗ trốn, ngẩng đầu bắt gặp nụ cười của tôi chợt hiểu ra, chỉ vào tôi tố cáo:
“Cô ơi! cô ấy bỏ thuốc xổ vào nước của em!”
Cô giáo Ngữ văn tức tôi, đầy giận:
“Hạ Hân! Em bỏ thuốc vào nước của bạn à?!”
Tôi lại, hỏi ngược:
“Cô có chứng cứ không?”
Sắc mặt cô giáo khựng lại, y hệt như lần trước khi bà đã hỏi tôi y câu đó.
Tôi Chu Kỳ, chất vấn:
“Tôi bỏ thuốc cậu kiểu ?”
Chu Kỳ tức ấp úng không được.
Dù sao thì chuyện cậu trộm uống nước của tôi cũng chẳng hay ho để kể trước mặt cô.
Cô giáo cũng hiểu ra, cau có quát:
“Còn không mau ra ngoài đi! bẩn hết lớp rồi kìa!”
Chu Kỳ đỏ mặt, lúng túng chạy biến.
mặt toàn… “thành quả” của cậu , chạy còn nhanh hơn.
Mùi lớp nồng nặc đến mức ai cũng tránh ra ngoài.
Cô giáo liếc tôi đầy lạnh lùng:
“Hạ Hân, em vào lau dọn đi.”
Tôi đáp :
“Em không .”
Cô không ngờ tôi lại chống đối, tức nổi giận:
“Em dám không nghe lời giáo viên?!”
Tim tôi hơi run, ngay đó lấy lại bình tĩnh.
Bà nội đã dạy tôi điều:
Chỉ cần tôi không coi trọng luật lệ của họ, thì “uy quyền” của họ cũng chỉ hổ giấy.
Tôi hỏi :
“Chu Kỳ bẩn thì sao em dọn? Hôm nay cũng không phiên trực nhật của em.”
Cô giáo bị chặn họng, chỉ trừng , đó gọi học sinh trực nhật đến dọn đống hỗn độn.
Bà đứng trên bục, không ngừng mắng tôi không tôn trọng thầy cô, không được bạn bè yêu quý, ích kỷ, chỉ nghĩ mình.
Những lời đó, tôi coi như gió thoảng bên tai.
So với việc lau dọn đống kia… Tôi thà bị ích kỷ còn hơn.
Chu Kỳ đó nghỉ học ba ngày .
cũng không đi học, bị ăn nguyên trận thảm họa vào mặt, chắc khiến cậu ám ảnh đời mất.
Không có hai đứa đó, không khí lớp bỗng trở nên lành hẳn.
Tôi tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi này, lòng rõ, khi chúng lại, chắc chắn sẽ tìm cách trả đũa.
tôi không cần không chuẩn bị .
Vì cặp tôi đang giấu vũ khí bí mật, chỉ chờ ngày Chu Kỳ lại mà thôi.
Có chuyện không thể tin nổi đã xảy ra.
Hai thằng cẩu tặc Chu Kỳ và thế mà lại không trở mặt với nhau.
Khi tôi chúng khoác vai nhau bước vào lớp, chạm nhau giữa không trung, thể hiện sự ngầm đấu đá dữ dội.
Chu Kỳ mặt sầm sì, còn thì giơ ngón giữa về phía tôi, môi mấp máy không phát ra tiếng:
“Đ* mẹ mày.”
Chúng ngồi xuống bàn tôi, tức khiến lưng tôi như bị kim châm.
Thầy Vật Lý vẫn đang trên bục chữa bài.
thì âm lượng chỉ vừa đủ để tôi nghe:
“Con đ* này! Chưa từng ai mặt dày như mày. Được đằng chân lân đằng đầu à!”
Chu Kỳ còn đưa chân đá mạnh vào ghế tôi.
Sự tập trung bị phá liên tục, tôi luồn tay vào cặp, nắm chặt “vũ khí bí mật”, chờ thời cơ thích hợp.
tôi không phản ứng, hai đứa càng quá quắt hơn.
Chu Kỳ giật dây áo lót tôi, kéo ra xa như dây ná cao su.
Đê tiện không?
Đê tiện chứ?!
Đã thế thì tôi “chiều” cậu rồi!
Tôi bất ngờ đứng bật dậy, rút ra chiếc áo n.g.ự.c màu tím đỏ của bà thím hàng xóm, quất vào mặt Chu Kỳ!
Tôi cố tình thật to để lớp đều nghe rõ:
“Cậu có đê tiện không vậy?! Suốt ngày giật dây áo lót của tôi! Không có để mặc nên sinh ra ghen tị à?! Tớ tặng cậu miễn phí cái luôn này!”
Mặt Chu Kỳ lúc xanh lúc đỏ, áo n.g.ự.c quất vào không đau, độ nhục thì khỏi bàn.
Mấy thằng con trai lớp thì gào lên đầy phấn khích.
Chu Kỳ còn đang choáng váng, tôi bồi thêm:
“Tôi cậu này! cậu béo thế kia, n.g.ự.c to thế kia chắc vừa đấy!”
“ này đừng có ghen tị nữa nha, cởi áo ra đi để tôi mặc cậu luôn nhé!”
Tôi cố ý liếc xuống n.g.ự.c cậu , lớp mỡ thừa phần đó nhô lên rõ rệt.
lớp đều dồn vào n.g.ự.c Chu Kỳ, còn của thì cũng đầy ẩn ý.
Lần đầu tiên đời, Chu Kỳ cảm nhận được “ đàn ông” soi vào mình và cảm nhục nhã như vậy.
Tiếng cười rộ của lớp khiến Chu Kỳ bùng nổ, vung ghế ném về phía tôi!
Tôi né bên.
Thầy Vật Lý quát to trên bục:
“Dừng tay!”
Tôi và Chu Kỳ bị gọi vào văn phòng giáo viên.
Thầy Vật Lý cô giáo Ngữ văn cũng ở đó thì tức đẩy việc cô giải quyết.
Cô Ngữ văn nghe sơ qua sự việc chĩa mũi dùi vào tôi:
“Em con gái mà không xấu hổ à? Sao lại lấy áo n.g.ự.c quất vào mặt bạn nam?!”
Tôi vào cô, giọng lạnh băng:
“Nếu cậu không giở trò giật dây áo lót của em giữa giờ học, thì em cũng đâu cần vậy chứ?”
Tôi Chu Kỳ, lúc này cậu đang đứng cạnh cô, còn thoáng nét đắc ý.
Tôi dứt khoát tiếp:
“Không cậu thích áo lót lắm sao, tôi tặng hẳn cậu luôn rồi cậu còn mách cô giáo nữa!”
Mặt Chu Kỳ sầm xuống, cô Ngữ văn đập bàn đứng bật dậy:
“Giáo viên đang về lỗi của em! Em còn dám cãi à?!”