Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hiệp hai trận , Tạ Trầm dữ dội, gần như cướp sạch pha bóng, không để đối thủ có chút cơ hội nào, ép đến mức nghẹt thở.
Ai vào cũng cảm nhận cơn giận đang bốc từ người cậu ấy.
Không chỉ đối thủ sững sờ, ngay cả đồng đội cũng sửng sốt.
“Ủa, Tạ Trầm vậy? đột nhiên đánh như dồn mạng thế? liều mạng hả?”
Một người khác vừa lau mồ hôi vừa lắc : “Biết đâu . Tạ Trầm từ đến giờ vẫn lạnh lùng như vậy, ai biết trong cậu ta nghĩ ? Cũng chẳng thích chuyện, tụi đâu dám hỏi.”
Giây cuối , Tạ Trầm kết thúc trận bằng một cú ném 3 điểm đẹp không tì vết. Không có chút nghi ngờ hay lấn cấn , chiến thắng tuyệt đối.
Trận kết thúc, khi đám đông đã giải tán gần hết, tôi bước lại bên cạnh Tạ Trầm.
Cậu ấy mặc áo số 3, gió chiều như cũng thiên vị cậu ấy thêm vài phần, tóc bay nhẹ, bóng lưng nổi bật .
“Tạ Trầm.”
Cậu ấy đút tay vào túi, giọng có chút cáu:
“ đó? Đồ tâm, đi đưa nước cho người khác chứ không cho tôi.”
“Tạ Trầm, cậu chút đi.”
“Cậu bảo tôi là hả?”
Tôi mỉm cười cậu ấy:
“Cậu sẽ thôi.”
Tạ Trầm khẽ chửi nhỏ một :
“Khỉ , đừng tôi như vậy…”
Rồi vẫn ngoan ngoãn xuống.
“Chịu thua cậu luôn đấy.”
Tôi rút khăn giấy ra, nhẹ nhàng lau lớp mồ hôi mỏng trên trán cậu ấy, nghiêng người thầm bên tai:
“Hôm nay cậu giỏi lắm, cú ném 3 điểm cuối đẹp mắt. Không hổ là bạn bàn !”
Đôi mắt tôi lấp lánh, Tạ Trầm vội vàng đứng thẳng dậy, vành tai bắt đỏ rực.
cậu ấy có vẻ ngại, tôi định rút lui bị cậu ấy nắm lấy vạt áo.
Giọng cậu ấy có chút bối rối nhưng rất nhỏ nhẹ:
“Nếu khen thêm chút nữa cũng mà.”
***
Càng gần đến ngày tôi tham gia kỳ toán cấp tỉnh, những lời mỉa mai xung quanh tôi lại càng nhiều.
Trong mắt người, tôi quá đỗi bình thường, vậy mà lại đại diện cả đi toán. Họ cảm tôi không đủ năng lực.
Hôm ngày là thứ Hai.
Giờ chào cờ tuần, Tạ Trầm với danh hiệu thủ khoa khối đứng trên bục phát biểu, mắt sâu thẳm, gương mặt điển trai lạnh lùng.
Vốn dĩ đang ồn ào bỗng chốc trở nên yên tĩnh đến lạ. Ai nấy đều kinh ngạc khi một người luôn từ chối phát biểu như cậu ấy lại chịu đứng chuyện toàn .
Tạ Trầm nổi lạnh lùng, hiếm khi chịu xuất hiện đám đông, nên lúc này ai cũng chăm chú lắng nghe. Ngay cả thầy hiệu trưởng cũng hiện rõ vẻ hài lòng và mong đợi trong mắt.
Tầm người dần hội tụ về phía khấu, Tạ Trầm dùng ngón tay gõ nhẹ vào micro:
“Hôm nay người đều ở đây, tôi có vài lời .”
“ đây tôi đọc một câu Trương Ái Linh: Ngoài kia gió mưa lấp lánh, khắp núi đồi đều là hôm nay. Vì vậy, Cẩm Y à…”
Tạ Trầm dừng lại vài giây. Tôi đứng dưới , nghe tên , tim như bị hụt mất một nhịp.
Giữa đám đông, mắt tôi và mắt Tạ Trầm trên bục tình chạm nhau.
Khóe môi cậu khẽ cong , tràn đầy tự tin:
“Dù người khác về cậu, chỉ cần cậu kiên định với điều tin là đúng là rồi. làm cứ làm đi. Cuộc đời rất ngắn, nhưng lại có số khoảnh khắc chớp nhoáng. mong cậu trong những năm tháng rực rỡ này có thể dốc hết sức , không để lại hối tiếc. Còn , chẳng phải ai cũng kiêu ngạo tận trời ? Vậy sẽ vì cậu mà .”
rồi, Tạ Trầm quét mắt quanh toàn , giọng vẫn bình thản:
“Xin lỗi đã làm phiền người. Không có lớn lao, chỉ là cổ vũ cho bạn bàn tôi. Dù người khác không tin cậu ấy, tôi tin. Cẩm Y, đừng căng thẳng, cậu đã nỗ lực đủ rồi. Những cần dạy, đều dạy hết cho cậu rồi.”
Dứt lời, Tạ Trầm đặt micro xuống, trong mắt ngỡ ngàng hàng loạt giáo viên, cậu đút tay túi quần, bước xuống khấu một cách bình thản.
Toàn im phăng phắc trong một giây.
Sau đó không biết ai la tiên:
“Vãi chưởng! Anh Trầm đỉnh ! Đẹp trai xỉu!”
huýt sáo vang dồn dập.
“Trời ơi! Nãy giờ đây là… tỏ tình hả trời?”
“Á á á á!!! Tôi không cần biết! Trời ơi mà ngầu dữ vậy chớ! Đây là cái anh lạnh lùng như cục băng mà tôi từng biết ? Ngay mặt hiệu trưởng mà dám công khai yêu đương?”
“Cẩm Y là người sẽ đi toán á hả? Vậy chắc bạn ấy cũng giỏi lắm đó chứ! Đại thần mà xem trọng đến vậy! Tôi là người nghe mà còn cảm vinh dự!”
“Bảo tự nhiên Tạ Trầm lại chịu phát biểu trong buổi chào cờ! Hóa ra là chiến binh vì tình yêu à! không ngờ, đại thần cũng có ngày xuống trần!”
Tôi đứng giữa đám đông, ngơ ngác ôm lấy ngực, tim đập quá nhanh, như thể sắp nhảy ra ngoài vậy.
Xung quanh là vàn xôn xao, nhưng tôi chỉ nghe tim đập thình thịch.
Xong rồi, có lẽ tôi đã rơi vào lưới tình mất rồi.
Trời ơi, tôi sự thích Tạ Trầm mất rồi.