Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 10

Gần đây, tổ chức toán, đạt hạng sẽ đại diện tham gia toán toàn tỉnh. Nếu đạt thành tích tốt, đó sẽ điểm cộng sáng giá trong hồ sơ lý lịch sau .

tham gia khác nên Tạ Trầm lần , còn tôi lặng lẽ giành được hạng .

Khi mọi biết đại diện đi tôi chẳng ai biết đến, ai nấy đều mấy lạc quan.

Họ bảo tôi lần may mắn thời, đi tổ mất mặt, chi bằng nhường cơ hội sinh lớp 1 giỏi giang hơn để đem vinh dự .

Lời bàn tán vào nhiều quá khiến tôi cũng bắt hoài nghi chính mình chắc do may mắn . những đêm ôm đèn đến khuya tôi gì chứ?

“Bốp.”

chồng sách bị ai đó đặt mạnh lên bàn tôi.

Tạ Trầm dùng tay ấn nhẹ sau gáy tôi, cúi , ánh chạm thẳng vào tôi. Hơi thở cậu ấy phảng phất bên tóc mai tôi:

“Cậu sợ à?”

Tôi nhìn cậu ấy, giọng bật mang theo chút uất ức:

“Ừ, họ đều tớ làm được.”

Khóe môi Tạ Trầm nhếch lên, ngữ điệu có chút tinh nghịch, những lời khiến tôi cảm thấy vững lòng:

“Đừng sợ. mà. biết tôi dạy. Đi giật lấy cái hạng về bọn họ trố .”

Cậu ấy rất nhẹ nhàng, như thể tôi định sẽ làm được.

Tôi nhìn vào cậu ấy, nghiêm túc gật :

“Được!”

Thế tôi bắt làm điều mình giỏi , chăm.

Còn Tạ Trầm trở thành gia sư riêng tôi.

chừng, để giảm áp lực tập, tổ chức giải đấu bóng rổ. Tạ Trầm đại diện lớp tôi sân.

riêng gương mặt cậu ấy đã đủ khiến bao nữ sinh phát cuồng, nên cổ vũ cậu ấy cũng đặc biệt rầm rộ. dĩ Tạ Trầm luôn lạnh lùng, đây cơ hội hiếm hoi để các bạn nữ được chính đáng hét cổ vũ cậu ấy.

Tôi đứng đám đông, ngoan ngoãn cầm chai nước, dõi theo bóng dáng cậu ấy.

Tạ Trầm liếc thấy tôi, ánh lạnh nhạt thường ngày chợt trở nên ngông cuồng và thoáng chút đắc ý, hệt như con công đang khoe đuôi.

Tiếng la hét các nữ sinh càng chói tai hơn.

Trận đấu bắt , Tạ Trầm đấu cực kỳ mãnh liệt, đội bạn gồng hết sức mới cản nổi.

Tôi đứng đám đông mà thầm nghĩ: Tạ Trầm đúng toàn năng .

trận, nghỉ giải lao.

Rất nhiều đến đưa nước Tạ Trầm, cậu ấy đều từ chối.

Tôi đứng ở rìa sân, vừa mở nắp chai vừa đi về phía cậu ấy, chưa kịp đến gần cầu thủ khác trong đội đã chộp lấy.

Cậu ta thở hồng hộc, trông như sắp kiệt sức:

“Cảm ơn nha bạn, đúng lúc lắm!”

Tôi định chai nước cậu ấy, thấy bộ dạng mệt mỏi cậu ta , đưa cũng được.

khi tôi ngẩng lên, ánh tôi vô tình chạm ánh nhìn đầy oán khí Tạ Trầm.

Tôi còn chưa kịp giải thích trận đấu tiếp tục.

Tùy chỉnh
Danh sách chương