Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Dì Tống kích động nắm lấy tay ba tôi:
“Chào anh chị nhé, thông gia… à không, chào ba bạn cùng bàn con trai tôi.”
tôi sợ đến ngẩn người, ngơ ngác đáp:
“Chào bà, chào bà…”
Dì Tống vỗ vỗ tay tôi, thân thiết:
“Thông gia… à không, chị em yên tâm, chuyện cứ giao tôi, tôi sẽ giải quyết giúp hai người.”
, bà kéo tôi sau lưng, gương mặt thoắt cái trở nên lạnh lùng:
“Chính mấy người định giành nhà Cẩm nhà tôi?”
Dì Tống nắm tay tôi vui vẻ, giờ biến thành người hoàn toàn khác. Khí từ người bà toát khiến ai nấy đều nghẹt thở, đó là khí chất người đứng khiến người khác muốn khuất phục.
Người phụ nữ trung niên kia nuốt nước bọt cái ực. Bà ta nào không ngờ chủ tịch Tập đoàn thị lại đích thân đến bảo vệ gia đình chúng tôi.
Nếu biết trước, có bà ta mười cái gan chẳng dám mắng nửa lời. Vì công ty đang phát triển con phố cũ chính là Tập đoàn thị. Hơn nữa, gần toàn bộ nền kinh tế Miên Thành đều nằm trong tay họ.
Ba người nãy vênh váo giờ sắc mặt tái mét, sợ hãi cúi :
“Hiểu lầm thôi, tất cả là hiểu lầm…”
Giám đốc nhà máy – người sa thải ba tôi lập tức đẩy đôi vợ chồng kia , gượng khúm núm tiến lại gần:
“Chủ tịch , Chủ tịch Tống… là hiểu lầm, không phải cướp, là mua! Họ định mua lại nhà gia đình anh Cẩm thôi…”
Dì Tống không thèm liếc ông ta lấy cái:
“Anh là ai? Anh có tư cách gì chuyện với tôi? Ồ, anh chính là cái gã giám đốc đuổi việc ba Cẩm nhà tôi đúng không?”
Giám đốc nhà máy nịnh, cúi liên tục:
“Không, không có! Anh Cẩm hiểu lầm ! Chúng tôi chưa sa thải anh ! Ngày mai anh có thể lại !”
Dì Tống thản nhiên vuốt tóc, trợ lý trong trang phục công sở đưa bà xấp tài liệu.
Bà lật vài trang, giọng dửng dưng:
“Đúng , ngày mai ba Cẩm tất nhiên sẽ . anh khỏi cần. Anh bị sa thải . Nhà máy chúng tôi mua lại.”
xong, bà quay lại vỗ vỗ vai ba tôi, đưa tài liệu ông, mỉm đắc ý:
“Ba Cẩm, từ mai anh giám đốc nhé.”
Ba tôi ngơ ngác nhận lấy, không dám tin vào tai mình. Bao nhiêu năm kỹ thuật giỏi nhất xưởng, nhưng vì không có quan hệ nên luôn bị đè ép. Cả đời nỗ lực không với tới chức vụ nay lại dễ dàng có .
Dì Tống lại quay sang cặp vợ chồng kia, lạnh lùng :
“Mấy người đừng đắc ý quá. Nghe nhà mấy người có trại nuôi heo? Ngày mai tôi người mang máy xúc tới san bằng cái trại đó mát .”
Ba người nãy hống hách giờ mặt cắt không giọt máu, ngồi bệt xuống đất những kẻ thất bại. Người phụ nữ trung niên toan bật khóc, nhưng cần cái liếc dì Tống là có vệ sĩ bịt miệng kéo cả bọn ngoài.
( Truyện dịch bởi Quất Tử, đăng tải trên MonkeyD, Mọt truyện và kênh youtube Quất Tử Audio )
Tôi nhìn dì Tống chăm chú:
“Bạn học …”
Cậu nhướng mày: “Gì?”
Tôi chắc mình đang sáng lấp lánh:
“ cậu ngầu thật đó!”
Sau khi mọi chuyện lắng xuống, ba tôi cảm kích mời vợ chồng Chủ tịch ở lại dùng bữa. Họ không khách sáo, lập tức gọi điện hủy hết lịch hẹn hôm nay và vui vẻ ngồi xuống ăn cùng.
Dì Tống xoa tôi :
“ Cẩm , ai đặt tên con ? Cái tên hay quá, có văn hóa lắm, nghe êm tai lại rất hợp với con.”
Tôi nghiêm túc trả lời:
“Là ông nội đặt ạ. Ông nội không biết chữ.”
“Sao lại là ông nội đặt?”
Tôi nhẹ:
“Vì lúc con sinh , ông nội đeo giỏ tre, mang theo con gà mái đang đẻ trứng ở nhà, bộ từ quê lên thành phố. Quãng đường xe mất hơn hai tiếng, vậy ông cứ lầm lũi bộ đến nơi.”
“Hồi nhà nghèo, không có điện thoại, ông không biết chúng con ở bệnh viện nào. Đến thành phố, ông tìm không đường, vậy vẫn từng bệnh viện hỏi han, để gặp con lần. Khi lưng ông bắt còng , do ruộng vất vả quanh năm. Vậy ông vẫn tìm , để nhìn con cái.”
Ba con bảo ông đặt tên con. Ông nghĩ rất lâu, gọi là Cẩm Y. Ông con là bảo vật duy nhất trên đời .”
Đây là lần tiên tôi kể chuyện trước mặt người khác. Trầm lặng im nghe, ánh không rời khỏi tôi.
Chú từ nãy giờ vẫn im lặng rơm rớm nước , dì Tống thì lau nước chép miệng:
“Cảm động quá mất!”
Bà lại lườm Trầm cái, giọng oán trách:
“Tiêu , con Cẩm nhà người ta yêu thương , sao nó lại để ý đến cái thằng con cơ chứ?”
Trầm: “…”