Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

Bốp.

thứ gì đó gõ nhẹ tôi, tôi giật mình ngẩng , đập vào là gương mặt điển trai lạnh lùng của Tạ Trầm.

ấy nhướng mày, tay chống cằm tôi:

Y, dạo lơ đãng thật đấy.”

Tôi không thẳng vào ấy, vội cúi chăm chú vào bài tập:

đâu.”

Tạ Trầm hơi nheo , ánh chút hứng thú:

đang giấu tôi chuyện gì.”

“Tôi đâu ! Tôi gì mà phải giấu chứ?”

Tạ Trầm không truy hỏi thêm, chỉ tôi chằm chằm, ánh trầm xuống:

“Không tốt.”

Tôi tưởng vậy là xong. Ai ngờ, Tạ Trầm tìm tới tận tôi.

Lần , cặp vợ chồng kia . Mà lần , họ dẫn theo cả giám đốc máy – người đã đuổi việc ba tôi.

Lần , tôi không cứng rắn nữa, đành nín nhịn tiếp đãi họ, gồng mình chịu đựng những lẽ mỉa mai và bắt bẻ từ họ. chỉ cúi , nhỏ nhẹ đáp , vì miếng cơm manh áo.

Tôi tự nhủ phải bình tĩnh, cố bấu c.h.ặ.t t.a.y để mình không nổi nóng. Nhưng lúc không thể nhịn thêm được nữa, người kéo lấy cổ áo tôi.

Tôi ngẩng là Tạ Trầm, gương mặt lạnh lùng ấy hiện rõ nụ cười nhạt đầy châm biếm:

Y, giỏi nhỉ. Chuyện lớn thế giấu tôi.”

Người phụ nữ kia ăn hạt dưa nhổ vỏ bừa bãi trên sàn, miệng vẫn không ngừng mắng nhiếc bố tôi.

chủ muốn mua ngồi rung đùi, tự đắc :

à, lúc trước bán sớm chút đã không mất việc . Tôi cũng từng cho cơ hội, mà không nắm lấy. đúng là không điều”

“Bốp!”

chưa dứt, Tạ Trầm đã tung cú đá thẳng khiến ta ngã sóng soài xuống đất.

ta choáng váng hét :

“Thằng khốn! Mày là ai hả?!”

Vợ ta chạy đỡ chồng, gào :

“Chúng mày đánh chồng tao?! đá ấy ngã thế ?! Tụi mày c.h.ế.t chắc ! Tao cho mà

Tạ Trầm vẫn thản nhiên đút tay túi quần, giọng mỉa mai vang :

“Tôi các người gấp lắm, nhưng mà đừng vội.”

Chưa mười phút sau, trước tôi xuất hiện cả dãy xe hơi dài.

Chiếc xe sang dẫn dừng , người đàn người phụ nữ bước xuống.

Người đàn lịch lãm, người phụ nữ quý phái cả hai đều đẹp kinh ngạc.

Người phụ nữ kia tiến tháo kính râm, giọng lanh lảnh vang khắp sân:

“Ai bắt nạt bé của tôi đấy? Chán sống à?!”

kéo tôi , nắm chặt lấy tay tôi đầy thương xót:

“Đây chính là tiểu chúng ta sao? Ôi trời ơi, cuối cùng dì Tống cũng được gặp ! ngoan quá đi mất! Dì đọc nhật ký quan sát của A Trầm mà đấy! Ngoan hơn nó tả! Dì mà tim mềm nhũn hết cả…”

định gì thêm Tạ Trầm ho khẽ tiếng:

đừng quên việc chính.”

“À đúng ! Tiểu đừng sợ, dì Tống giúp đòi công bằng!”

rảo bước về phía bố tôi đang đứng lo lắng ở bên cạnh.

Chú đi cùng cũng mỉm cười gật chào tôi thân thiện.

Tôi nhỏ giọng hỏi Tạ Trầm:

“Họ là ai vậy?”

Tạ Trầm thoáng lúng túng, ánh hơi tránh né:

“Bố tôi.”

Bố của Tạ Trầm? Sao hoàn toàn khác với đồn tôi từng nghe nhỉ?

Tùy chỉnh
Danh sách chương