Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

ngày không đến rồi.

Từ sau chạm đầy lúng túng hôm đó, cậu ấy vắng suốt ngày.

Trong ngày không có cậu ấy, tôi cảm thấy vô không quen. Dù tiếp xúc tôi đều phải rón rén dè chừng, chỉ sợ đắc tội với đại thần, tôi vẫn không quen nổi cảm giác vắng cậu ấy.

Bởi vì khi cậu ấy có , bình giữ nhiệt tôi luôn đầy nước. Không biết từ nào, lặng lẽ châm đầy lại khi thấy nước sắp cạn.

luôn cao lãnh lạnh lùng, gần như chẳng ai dám bắt chuyện, khi tôi cau mày vì toán khó, cậu ấy lấy vở tập tôi, cúi đọc qua.

có đôi tay rất đẹp. Đến mức nhiều cậu ấy giảng , tôi mải nhìn tay ngẩn người.

khẽ nâng tay, vỗ nhẹ vào sau tôi, giọng vẫn lạnh tanh như thường:

“Hoàn hồn.”

Cậu ấy rất cao, có lẽ vì tiện nghe tôi nói, nên tôi cất tiếng, cậu ấy đều theo phản xạ khom lưng xuống chút.

Ánh mắt tôi thường dừng lại ở đường viền xương hàm sắc sảo ấy, khuôn rõ ràng mang vẻ lạnh nhạt vô tình, đôi lại dịu dàng đến lạ.

Bình thường sợ cậu ấy đến mức chẳng dám thở mạnh, bây người ta không có , tôi lại toàn hình bóng .

Cậu ấy ngày không đến rồi, có phải đang trốn tránh tôi không? Dáng vẻ bỏ chạy hôm ấy buồn cười như , chắn cậu ấy không người khác trông thấy.

Nhất định cậu ấy cảm thấy ngại ngùng, không làm bạn bàn với tôi nữa rồi…

Tôi thở dài. Sớm biết thế, hôm đó tôi không quay lại để vẽ nháp, chẳng gặp phải cảnh khó xử ấy.

sự thật chứng minh tôi nghĩ nhiều rồi.

Ngày thứ tư, quay lại.

Hóa ra ngày không đi học vì cậu ấy tham gia kỳ thi Olympic Vật lý quốc gia, tiện thể mang luôn chức vô địch về.

Tôi thở phào hơi không phải đang trốn tránh tôi!

Chỉ có điều cậu ấy quay lại rồi, tôi đổi chỗ mất rồi.

Tiểu Lan gãy xương.

gọi điện báo cho tôi, cô ấy khóc nức nở đến mức nghẹn tiếng.

“Tiểu Cẩm ơi! Tớ không sống nữa đâu!”

Tôi hốt hoảng hỏi:

“Sao ? Đừng khóc nữa, từ từ nói cho tớ nghe.”

Tiểu Lan vừa sụt sịt vừa kể:

“Tớ trượt chân trong nhà tắm, ngã đến gãy chân! Tớ đúng đồ xui xẻo! cái thế giới này chỉ tớ xui nhất thôi! Mấy chim ị trúng , tớ cũng nhịn rồi! sao lại xui tới mức vừa khỏi sốt xong lại gãy chân được chứ! Tớ đang mong được đi học lại, hay rồi, lại nằm bẹp thêm mấy tuần! Bao nhiêu vở, tớ chắn tụt lại phía sau!”

Tôi lo lắng hỏi:

“Cậu có bó bột chưa? Bây còn đau không?”

“Bó rồi, hết đau rồi, đi đứng khó khăn lắm.”

“Không sao, cậu cứ đến trường đi, tớ ngồi với cậu. Có gì tớ chăm sóc cho.”

“A? Cậu không đó? Đại ca cậu chịu cho cậu đổi chỗ sao? Hai người ngồi nhau suốt hai năm rồi ?”

“Không sao đâu. Bạn học ngày không đến rồi. Ngày mai tớ nói với cô giáo tiếng được, dù gì bây tớ cũng đâu có bạn bàn.”

dây bên kia vang lên tiếng xì mũi:

“Tiểu Cẩm, cậu thật tuyệt vời!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương