Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Thế là, ngày hôm sau, Tạ Trầm quay lớp thứ chào đón cậu ấy là chiếc bàn trống trơn.
tôi, đã ngồi ở đầu kia lớp.
mắt chúng tôi chạm nhau, cậu ấy nói gì, im lặng chằm chằm tôi, cái lạnh buốt thể có thể hút cả ta vào.
Nếu phải là ảo giác của tôi, tôi trong mắt Tạ Trầm lóe … sát khí?
Lan ngồi cạnh tôi khẽ run , thào:
“ Cẩm, cảm mắt đại g.i.ế.c tớ vậy?”
Tôi vỗ nhẹ lưng cô ấy, trấn an:
“ đâu, chắc chắn là cậu nhầm thôi.”
Tuần tiếp theo, tôi Lan sống hòa thuận, chẳng có chuyện gì xảy . là mắt của Tạ Trầm ngày càng oán trách hơn.
lần tôi Lan nhà vệ sinh nước nóng tình cờ đụng mặt Tạ Trầm. Cậu ấy cùng đám nam sinh tôi từng trong lớp hôm nọ.
Giờ cậu ấy đã hoàn toàn bỏ mặc tượng rồi. Mọi vẫn đang kinh ngạc bạn học Tạ chung với đám học sinh cá biệt kia, mà đám này có vẻ Tạ Trầm lắm ấy chứ! Đúng là đại vẫn là đại !
Tạ Trầm đầu, tay đút túi quần, bọn họ thành hàng, tôi cậu ấy đối diện nhau, vừa chạm mắt, tôi vội vàng tránh . Trái tim đập mạnh trống trận. Gì vậy trời? Tạ Trầm hôm nay đẹp trai hơn nữa?
mắt cậu ấy tối . Khi hai sắp lướt qua nhau, Tạ Trầm bất ngờ kéo tay tôi.
“Cẩm Y, cậu tôi à?” trầm thấp vang .
Tôi sững , lí nhí đáp:
“… …”
mắt Tạ Trầm quét qua tôi thấu:
“ tay cậu run vậy?”
Tôi cười gượng gạo:
“Tớ… kiềm chế được. Nhưng thật đấy, tớ cậu.”
Tạ Trầm nhướng mày cái:
“Vậy cậu đổi chỗ?”
Tôi cười ngờ nghệch đáp :
“ phải mà, vì chân Lan bị gãy phải, nên tớ ngồi cùng để chăm sóc cậu ấy.”
Tạ Trầm tôi, trầm xuống:
“Bao giờ cậu mới dọn về chỗ?”
cậu ấy tôi quay ? Tim tôi bất giác nhảy nhịp. Điều này, đến chính tôi chẳng nhận mình vui vì nó.
Tôi nghiêm túc giải thích:
“Chân Lan chưa khỏi mà…”
Tạ Trầm buông tay tôi , mắt đầy oán trách:
“Chân cậu ta tàn phế luôn à? Mà ngoài cậu bạn nào ?”
Lan nghe đến đây run , phản bác mà dám.
( Truyện được dịch bởi Quất Tử, được đăng tải trên MonkeyD, Mọt truyện kênh youtube Quất Tử Audio )
Tôi nhẹ nói:
“ phải vậy… là, tớ Lan là bạn thân nhất.”
Đôi mắt nâu nhạt in rõ bóng tôi, Tạ Trầm vò mạnh tóc mình, rồi liếc Lan, cáu kỉnh:
“Cái chân c.h.ế.t tiệt của cậu bao giờ mới lành hả?”
Lan tới nỗi bám chặt tôi:
“Tôi… tôi… đại yên tâm, chắc sắp rồi ạ!”
Tạ Trầm thở dài bất lực, rồi hơi cúi , tôi chăm chú, mắt cậu ấy lúc này chứa cả thế giới.
Tôi hồi hộp hỏi:
“Bạn học Tạ… cậu vậy?”
Tạ Trầm tôi căng thẳng bật cười nhẹ, rất chân thành:
“Bạn cùng bàn này, khi cậu ấy khỏi bệnh nhớ về chỗ nhé, nghe rõ chưa?”
Tôi vào mắt cậu ấy, nhẹ nhàng gật đầu:
“Nghe rồi…”