Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Thanh Minh, tôi mang bánh ngọt trà sữa đi viếng bạn thân: “Chúc Thanh Minh vui vẻ! Quán trà sữa cậu thích đóng cửa rồi, tôi đổi vị khác nhé.” 
 
Chưa nói xong, ngọn nến trên bánh phụt tắt. 
 
“Tổ tông nhỏ ơi! Đây là bánh giới hạn của tiệm bánh hot đấy, tôi đội mưa xếp hàng ba tiếng !” 
 
Tôi thắp lại nến: “ kia cậu bảo sống là phải thử món mới, giờ kén ăn rồi?” Ngọn lửa lay, rồi bùng thẳng.
 
Một năm , bạn thân tôi phát hiện mắc ung thư giai đoạn cuối. Tin dữ ập xuống như một nhát chém lạnh buốt vào lòng, không kịp chuẩn bị. 
 
Cô ấy từng là người khỏe mạnh, yêu đời, luôn rạng rỡ như ánh trời giữa nhóm bạn. Vậy chỉ trong vài tháng, căn bệnh rút cạn sức sống, khiến người gái ấy chỉ da bọc xương, đôi mắt trũng sâu, ánh nhìn mỏi mệt.
 
Tôi thăm cô vào một chiều mưa nhẹ. 
 
Mùi thuốc khử trùng trộn lẫn với mùi thuốc kháng sinh đắng ngắt lảng vảng trong không khí. 
 
Cô nằm trên giường bệnh, khuôn tái nhợt, gương cười vẫn gầy mức tôi không nhận
 
Tôi lấy cô, vòng gần như trọn vẹn bao quanh tấm thân gầy guộc đáng sợ. Lồng ngực nhô , bả vai nhọn hoắt, từng đốt xương sống lộ rõ dưới lớp áo bệnh nhân rộng thùng thình.
 
Tôi bật . Không phải chỉ là những giọt nước mắt rơi nhẹ. Tôi nấc lên, nghẹn lại đau thắt cổ họng. 
 
Cô ấy đưa lau nước mắt tôi, lạnh ngắt run nhẹ, thế vẫn dịu dàng như ngày nào. Cô ấy bảo: “Đừng , tôi ổn . Cậu phải mạnh mẽ hơn tôi chứ.” 
 
Tôi gật đầu, tim như vỡ từng mảnh.

ấy, tôi thầm ước, giá như có gánh giùm cô một phần nỗi đau, thậm chí là tất cả. bất lực là thứ đáng sợ nhất. 
 
Tôi chỉ có , lấy một thân hình trơ xương lắng nghe từng hơi thở yếu ớt, không gì hơn. Chỉ biết . Chỉ biết chờ. Chờ một phép màu… hay chờ điều tồi tệ nhất ập .

Ngón khô như cành khô của cô vẽ cười xiêu vẹo trong tôi: “Lâm Ngữ, sau này không có bản cung trấn sân, bị bắt nạt, không mắng lại hộ cậu. Cậu phải tự đứng lên nhé!” 
 
Bạn thân lanh lợi, mạnh mẽ, luôn che chở tôi. Sau cô ấy đi, tôi suy sụp rất lâu.
 
Giờ, gió núi cuốn tro tiền giấy bám , tôi ngồi bệt trên đất, kể chuyện gần đây: “Tuần họp lớp, tôi gặp anh chàng hot boy cậu thầm mến. Anh ta dẫn bạn gái mới, mặc bộ Chanel cậu nhắc tám trăm lần, đẹp lắm.” 
 
Nến lại tắt, mày trên ảnh mộ như cau lại. “Gấp gì, trọng điểm đây. hot boy mời rượu, cúc áo bung hai cái, bụng bia to hơn bụng tích nước cậu hóa trị, ha ha…” Lửa bùng lên, như nụ cười đồng lõa.
 
“Thật hôm nay , có chuyện quan trọng. Hôm họp lớp, Lương Kiệt cầu hôn tôi rồi!” Không khí ngưng đọng, rồi nến bùng cao ba thước. 
 
Tôi dập tia lửa bắn lên váy: “Biết rồi! kia bảo cưới sẽ chọn cậu phù dâu, lần này tôi đốt thiệp cưới cậu.” 
 
Chắc cô ấy mừng lắm.
 
Đêm xuống, tôi mơ. Ánh sáng chói khiến tôi không mở mắt nổi. Bạn thân đạp giày cao gót mười phân xông tới, mắng lớn: “Lâm Ngữ, váy cưới siết hỏng đầu cậu rồi? Lương Kiệt chưa kéo chặt dây lưng, cậu nhảy hố lửa?” 
 
“Trời, cậu biết gửi mộng sao?” 
 
Tôi lao tới , bị cô tung bùa vàng dán lên : “Dương khí người sống nóng chết quỷ, biết không? Tiểu Thiến bên mẹ, giờ bà nằm viện bỏng của cầu Nại Hà kìa!”
 
Tôi bĩu môi: “Cậu nói gì về Lương Kiệt?” 
 
Bạn thân nghiêm túc: “Cậu định cưới hắn? Cưới, cưới chết đi! Chết rồi chôn cạnh tôi, lễ Thanh Minh, Trung Nguyên, cậu ké lẩu cay của tôi. Tôi giành biệt thự giấy của cậu, đôi bên lợi! Không đốt đồ, cậu ăn ở ké tôi, khỏi quỷ đói!” 
 
Tôi tròn mắt: “Cậu nói chuyện quỷ gì?” 
 
Cô chỉ suýt đâm thủng đầu tôi: “Đồ ngốc! Lương Kiệt nhỏ em hờ của cậu, Triệu Đình, hợp sức ăn gia sản cậu, không nhận sao?”
 
Tôi là một đứa trẻ mồ côi, không cha không mẹ, không thân thích. 
 
Những năm đầu đời trôi qua trong trại trẻ, tôi quen với sự lặng lẽ, quen với việc tự ăn, tự ngủ, tự lớn lên giữa những ánh mắt xa lạ. Năm tôi lên bảy, một gia đình giàu có họ Triệu nhận tôi. 
 
, tôi ngỡ như mình chạm vào điều kỳ diệu, rằng nay sẽ có một mái , có mẹ, có cha, có tình thương.
 
Những năm đầu, mẹ chăm sóc tôi như ruột. Bà mua tôi quần áo mới, dạy tôi chữ, nấu cơm tôi ăn mỗi tối. 
 
Tôi gọi bà là mẹ bằng tất cả sự biết ơn háo hức của một đứa trẻ lần đầu gọi là “”. 
 
rồi, vài năm sau, mẹ sinh gái, Triệu Đình chào đời trong tiếng nỉ non cả sự vỡ òa hạnh phúc của cả
 
Kể khoảnh khắc , tôi dần trở thành người thừa trong chính căn ấy.
 
Mẹ bắt đầu trở nên lạnh nhạt. Ánh mắt bà không dịu dàng, giọng nói cũng trở nên cộc cằn. 
 
Tôi không ngồi ăn cùng mâm, không đụng vào đồ của em, không gây ồn trong
 
Mọi thứ đều quay quanh Triệu Đình. 
 
Tôi chỉ là cái bóng lặng lẽ. Nhiều lần, tôi nghe lén mẹ than với người ngoài: “Biết thế không nhận , rước phiền phức vào thân.” 
 
Những lời , như dao cứa từng nhát vào lòng tôi.
 
May mắn thay, tôi đủ lớn để hiểu phải tự đứng dậy. 
 
Nhờ những người hàng xóm tốt bụng, những người tôi bữa ăn trưa, tôi mượn sách cũ, tôi dần gầy dựng niềm tin rằng mình không đơn độc. 
 
Tôi đi thêm năm mười lăm, phụ quán ăn, phát tờ rơi, dạy kèm… 
 
Cứ thế, tôi vừa vừa , vắt kiệt sức để bám lấy ước mơ đổi đời. 
 
Cuối cùng, tôi cũng tốt nghiệp cấp ba, thi đậu vào một trường đại danh tiếng không cần đồng nào họ Triệu.
 
tôi bước vào cánh cổng đại , bạn thân tôi, người duy nhất luôn ở bên cạnh thời trung , lại đổ bệnh nặng. 
 
Ung thư quái ác mang cô ấy đi chỉ trong vòng chưa đầy một năm. 
 
Tôi đau đớn như mất đi một phần cơ , một phần ký ức thanh xuân. 
 
Trong gần như gục ngã, tôi gặp Lương Kiệt, một chàng trai dịu dàng, biết lắng nghe, biết lấy nỗi buồn không cần hỏi quá nhiều. 
 
Chúng tôi dần trở nên thân thiết, rồi bên nhau như khoảng trống trong tôi cuối cùng cũng lấp đầy.
 
Triệu Đình, đứa em ngày nào, tuy chẳng thân thiết, trong lòng tôi vẫn luôn giữ một thứ tình cảm khó gọi tên. 
 
cô bé mới biết đi, tôi từng dắt cô ấy công viên, từng dỗ dành cô bé , từng ru ngủ bằng những câu chuyện cổ tích. 
 
Có vài năm, cô ta vẫn gọi tôi là “chị”, dù không quá thân thiết. 
 
Tôi từng hy vọng, dù không máu mủ, thì cũng có trở thành người thân theo cách riêng của mình. 
 
hóa , có những mối quan hệ ngay đầu định là tạm bợ.
 
Bạn thân mắng tiếp: “Lương Kiệt Triệu Đình là một đôi. Tiền mồ hôi cậu dành dụm, Triệu Đình ghen tức. Bọn họ tính toán là cậu mồ côi, cưới Lương Kiệt, thì dễ thao túng!” 
 
Tôi nuốt nước bọt: “Không nào? Bọn họ ít qua lại. Có tôi lo cưới, mơ bậy không?” 
 
Bạn thân tức, đá tôi: “Ngủ, ngủ! Tôi tốn công đức gửi mộng, cậu chỉ biết ngủ! Xem đi!” 
 
Cô ấy chọc ngón vào thái dương tôi, hơi lạnh xộc lên. mắt, Lương Kiệt Triệu Đình quấn quýt trong khách sạn, mùi hoa lẫn tiếng thở. 

Tùy chỉnh
Danh sách chương