Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Xong việc, Triệu Đình tô son: “Tiền và nhà của Lâm , cưới xong lấy được không?”
Lương Kiệt ôm eo cô ta: “Gấp , lấy giấy thú, anh cô ta đổi tên nhà em.”
“ gái giữ nhiều tiền, để làm ? mẹ em nuôi nó, không biết ơn. Cưới xong, tiền là của em.”
Nụ cười của họ khiến tôi buồn nôn: “ bối, không của em, là của chúng ta.”
Bạn thân chửi: “Cậu, đồ phế vật, tức mức tôi đội mồ sống lại! Nhà Triệu nhận nuôi cậu để ké trợ cấp, chia tiền đất! Hai đứa cặn bã liếc mắt đưa tình, cậu không hay biết! Mắt để trưng ? Tăng ca kiếm tiền, tiền nhiều, sao không dùng đầu? Còn khoe sắp cưới trước mộ tôi! Biết tôi tốn bao công đức không? Bán canh Mạnh Bà nửa năm mới đủ! Tôi sắp làm quỷ sai, công chức địa phủ dễ thi sao? Sắp bờ, lại bị cậu cắt!”
Mắng mệt, cô thở: “Rồi, Lâm , nghe kỹ đây…”
Mắt tôi nặng trĩu…
“Xong, hết giờ!”
Tôi , nhưng bị cô đá vào lốc xoáy đen. Mất trọng lượng ập , tai vang tiếng cô gầm: “, trà sữa mới ngon thật. Mang hai ly, thêm trân châu! Nhớ để nóng, đừng để quỷ giao uống ké!”
Sáng sớm, sương chưa tan, tôi vác hai thùng trà sữa đập cổng nghĩa trang.
Đốt bao giấy tiền, vàng mã trước mộ nổ tung, bạn thân quát: “Lâm , đốt tiền không quét mộ ? Tôi gấp vàng mã nứt móng !”
Bóng cô hiện từ khói, quầng thâm như cày phim.
“Sao cậu tiều tụy thế? Hôm qua không có vậy?”
“Tối tăng ca.”
“Ơ? Quỷ làm? rồi vẫn làm trâu bò!”
Tin gây tuyệt vọng quá.
“Còn không vì cậu sao? Gửi mộng tính thêm đó, về bị Diêm Vương túm sửa sổ sinh tử.”
Cô tung mã QR: “Quét mau, tôi đoạt quán quân quỷ sai tháng !”
Tôi run run quét, trời hiện hình 3D.
“Trời, âm gian tiến bộ vậy sao?”
Bạn thân lướt màn hình: “Đừng nghĩ đâu lạc hậu, địa phủ đã số hóa, không dùng giấy lâu rồi. Gần đây phòng đầu thai có lập trình viên, làm máy lượng tử…”
Tôi không nghe, sững sờ trước tội nghiệt của Lương Kiệt: 8/3, đánh cắp thẻ của tôi, nạp streamer; 1/4, sửa báo cáo sức khỏe, vô sinh; 5/4, mưu đồ chia tiền hiểm với Triệu Đình.
Ngay Thanh Minh không nghỉ!
Tôi bóp nát ly trà: “Thằng chó bận trang trí tiệc cưới!”
“Tiệc cưới?”
Bạn thân camera: Khách sạn rơi đầy nội y ren của Triệu Đình, công chứng tài sản nằm dưới ly rượu.
“Tôi không cưới! Đồ cặn bã! May có cậu nhắc, không tôi chẳng hay!”
Bạn thân cười kiểu quán quân: “Chị em, cưới . Chờ ngày cưới, họ nhà Lương Kiệt đều , yêu ma quỷ quái tề tựu đông đủ…”
Sổ công đức kêu: Mỗi lần vạch trần tội nhà họ Lương, sẽ khóa lồng đèn đỏ công đức!
Bạn thân xoa : “Cậu không biết nhà hắn lắm kẻ kỳ quặc, hiếm có, toàn công đức di động không đấy! Tôi qua thu tiền đám cưới đây, ha ha!”
Tôi ngẫm: “Cậu tôi cưới… để cậu kiếm công đức?”
Bạn thân huýt sáo: “Đúng!”
Tôi giật miệng: Tôi cưới ở nhân gian, cô thu công đức ở âm gian. bé , rồi vẫn ranh như ngày nào!
Bạn thân chìm đắm trong niềm vui: “ lúc đó tôi sẽ được làm quỷ sai, ha ha!”
Tôi tính: vờ trước mặt nhà Lương Kiệt, không được để lộ.
Tôi ngây tổ chức tiệc cưới, họ nếm mùi.
Tiệc cưới ở quê Lương Kiệt. Điện thoại rung, tin nhắn ngân nổ: Cửa lông chồn, 5000 tệ; quầy vàng, 8888 tệ; sườn xám cao cấp, 1314 tệ.
Bạn thân chui từ gương: “Mẹ chồng cậu quẹt thẻ mua đồ! Lão bà ác, đòi lông chồn lột tươi mới ấm, tạo nghiệt! Công đức bà ta bị trừ thê thảm.”
Tôi bẻ gãy bút kẻ mắt. Tối qua, mẹ Lương cuỗm túi tôi, lấy thẻ mua sắm.
“Còn, vị phu cậu lôi Triệu Đình vào phòng trên lầu. tại trận không? Công đức gấp đôi!”
Bạn thân hào hứng. Tôi bình tĩnh: “Gấp , chờ cả rồi thu lưới.”
Cửa , Triệu Đình bưng khay trà bước vào, xương quai xanh đầy vết đỏ.
Tôi qua gương nhìn bạn thân: “Cậu họ làm loạn trên lầu?”
Bạn thân bấm đồng hồ: “Cười mất, vị phu cậu là shipper đầu thai ? Vào phòng rồi kéo quần, chưa tới 2 phút 17 giây! Quỷ háo sắc địa phủ có thể dùng hắn làm lá chắn đấy! Cậu không kiểm trước khi cưới , cười mất!”
May không người, chứ với tốc độ , lầu đã chẳng còn .
Tôi thở dài, hỏi Triệu Đình: “Người đủ chưa?”
Cô bĩu môi, cười: “Ừ, chỉ chờ cô dâu.”
Tôi đứng , bạn thân giơ máy quét: “Phát hiện mang thai 8 tuần, DNA cha 99.99% là Lương Kiệt. Chúc mừng, cậu sắp làm mẹ kế rồi!”
Tôi liếc bụng Triệu Đình hơi nhô , cô ta hoảng che, lùi lại.
Tiệc đầu, mẹ Lương Kiệt phút cuối xuất hiện.
Mẹ Lương mặc sườn xám, áo lông chồn, vòng vàng leng keng.
Tôi cau mày, vòng đó tôi mua bằng thưởng đầu, sao ở bà ta? Bà ta qua nhà tôi, dọn dẹp, chắc tiện lấy đây mà.
Lương Kiệt thấy sắc mặt tôi: “Tiểu , mẹ lấy giữ thể diện, em không để ý chứ?”
Tôi cười: “Không sao.”
Vì bạn thân, tôi nhịn.
Mẹ Lương the thé với khách: “Tiểu mồ côi, lớn không dễ, từ nay là người một nhà!”
Tôi quét mắt, họ Lương cười ý vị, xem tôi là mồi béo. MC lễ, Lương quát: “Họ Lương 18 tú tài, cô dâu quỳ chín lạy ba khấu với tổ tiên!”
Anh họ Lương khiêng bài vị .
Bạn thân khịt mũi: “Nhà họ Lương buôn thuốc phiện thời Dân quốc! Ông cố công đức -9999, đang cọ toilet ở địa phủ!”
Cô tung hình 3D, tổ tiên họ Lương khóc lau thùng phân: “Đừng gửi mộng cầu phù hộ nữa! Thân ai nấy lo !”
Tôi bật cười. Chưa vào cửa đã lập quy tắc, tưởng nhà quyền quý lắm chắc!
Tôi nhấc váy: “Quỳ không nổi.”
Lương giận: “Khinh quy củ nhà họ Lương?”
Tôi sờ bụng, e thẹn: “ mang kim tôn nhà họ Lương, quỳ bất tiện ạ.”
Hộp nhẫn Lương Kiệt rớt xuống đất. Tôi hiểu cú sốc của hắn, đụng chạm thân mật nhất là trán, lấy đâu mang thai.
“Em mang thai sao?”
Tôi cười: “Anh xem?”
Công khai mang thai, tức tôi đội nón xanh hắn. Với tính gia trưởng, sao nuốt trôi?
Đàn ông ngoài chơi là bình thường. Nhưng vợ mình nhất định trong sạch, thuần khiết.
Lương Kiệt nắm chặt nắm đấm, tức giận cả người run rẩy, gầm: “Không cưới!”
Mẹ Lương nhéo: “ bậy! Mang thai tốt, là song hỷ! Tiểu gây bất ngờ thôi.”
Bà nháy mắt. Lương Kiệt nguôi.
Bạn thân gặm hạt dưa: “Ha ha, nhà họ Lương trông vào tiền của nhà cậu! Dù cậu trai lạ, họ tai nạn. Cưới bình thường, tin không?”
Tin. Tôi cố ý chọc tức Lương Kiệt. Vì tiền, nhà sẽ nuốt hết.
Lương thấy cục diện không đúng lắm, ông ta nhíu mày, vung : “Làm đơn giản .”
Cuối thảm đỏ là chậu than bằng đồng.
Đại bá mẫu: “Tân nương bước qua chậu than, xui xẻo toàn bộ đốt hết!”
Tôi nhấc chân, bà vờ đỡ. Bạn thân từ lửa nhảy , túm chân bà kéo: “Lão bà chơi bẩn? bà nếm lửa địa ngục!”
Lửa bùng ba mét, đốt áo lông thành tro. Bà ta run rẩy, bao lì xì rơi , đề chữ trăm năm hạnh phúc. Bà ta xung phong thu tiền cưới hoá là để trục lợi.
Mẹ Lương bực: “Chị dâu thất đức! Nuốt tiền mừng của trẻ sao?”
Đại bá mẫu: “Nuốt ! Giữ hộ thôi mà!”
“Giữ vào túi ? Chị tham lam thành tính, tôi mắt nhắm mắt bỏ qua, giờ cả tiền cưới lấy. Có thấy khó coi không?”
Đại bá mẫu chống nạnh, chỉ mẹ Lương: “Mày vờ thanh cao? Đồ trên cổ mày mua bằng thẻ của cô dâu đấy!”