Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cả phòng ăn rơi vào im tuyệt đối.
Tôi cứng người.
Còn Phó Thần…
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy anh mất kiểm soát cảm xúc ràng như vậy.
Người đàn ông ngồi đầu bàn chậm rãi đặt đôi đũa xuống.
Gương mặt vẫn bình tĩnh.
Nhưng quai hàm đã siết c.h.ặ.t đến đáng sợ.
Mấy đốt ngón tay trắng bệch.
Đường gân xanh nổi bên mu bàn tay.
Áp suất quanh người anh thấp đến mức khiến không khí như đông lại.
Tôi cúi gằm mặt, yên cơm trắng vào miệng.
Cảm giác bản thân giống hệt tội nhân gây ra chiến tranh nội bộ cho cả Phó .
Từ trước đến tôi hiểu vị trí của mình.
Tôi là gái của ân nhân.
Chỉ vậy thôi.
Tôi chưa từng dám mơ mộng xa.
Càng chưa từng nghĩ đến việc thật sự bước vào thế giới của Phó Thần.
Nhưng khi nghe thấy chuyện “xem mắt” ấy…
tôi vẫn đau đến mức khó .
Giống như có người dùng d.a.o cùn chậm rãi cắt từng chút một.
Âm ỉ.
Nhưng đau đến tận cùng.
Ba tháng sau đó, bầu không khí giữa tôi Phó Thần vẫn ở trong trạng thái kỳ lạ.
Không ai nhắc đến chuyện “xem mắt” hôm ấy .
Phó phu nhân vẫn điềm tĩnh như thường.
Tôi cũng giả vờ như chưa từng để tâm.
Chỉ là…
Trong lòng cả hai đều hiểu .
Có thứ đã bắt đầu mất kiểm soát.
Mâu thuẫn thật sự bùng nổ vào đêm tiệc du thuyền kỷ niệm của tập đoàn Phó thị.
Đó là một bữa tiệc cực kỳ long trọng.
Du thuyền khổng lồ neo giữa mặt biển đêm, ánh đèn vàng rực phản chiếu trên sóng lấp lánh như một phố nổi xa hoa.
Khách mời hôm ấy đều là những nhân vật đứng đầu giới tài chính thương mại.
Người nào cũng mang khí thế của kẻ quen đứng trên đỉnh cao quyền lực.
Tiếng cụng ly.
Tiếng nhạc jazz.
Tiếng xã giao hòa lẫn mùi hoa xa xỉ tạo nên một thế giới hào nhoáng đến mức khiến người ta choáng ngợp.
Mà Phó Thần…
Hiển nhiên là trung tâm của tất cả.
Người đàn ông mặc tây trang đen đứng giữa đám đông, khí chất lạnh lùng mà sắc bén như lưỡi d.a.o được mài kỹ.
Anh chỉ cần xuất thôi cũng đủ khiến ánh mắt mọi người thức dõi theo.
Tôi đứng trong góc khuất cạnh quầy đồ uống, lẽ nhìn anh từ xa.
Rồi nhìn thấy người đứng bên cạnh anh.
Thẩm Diệc Lan.
Thiên kim nhà họ Thẩm.
Du học sinh ưu tú.
Thông minh.
Xinh đẹp.
Khí chất thanh nhã đến hảo.
Giới truyền thông từng không ít lần gán cho cô ấy danh xưng:
“Vị hôn thê tương lai phù hợp của Phó Thần.”
Hai người họ đứng cạnh nhau thật sự rất xứng đôi.
Một người lạnh lùng quyền quý.
Một người dịu dàng ưu nhã.
Ngay cả ánh đèn cũng dường như thiên vị họ hơn.
Tôi cúi đầu nhìn ly lọc trong tay mình, bỗng cảm thấy bản thân giống một hạt bụi nhỏ bé lạc vào thế giới không thuộc mình.
Có đôi khi…
người sẽ tự biết khoảng cách giữa mình người khác xa đến mức nào.
Nhưng đêm đó định sẵn sẽ không bình yên.
Phó thị gần đây đang tranh đoạt một dự án lớn ở ngoài.
Đối thủ cạnh tranh vốn đã ngứa mắt Phó Thần từ lâu, hiển nhiên không bỏ qua cơ hội gây khó dễ.
Trong xã giao, có một gã đàn ông trung niên say rượu tình chặn đường anh.
Gã nâng ly giả tạo:
“Phó tổng tuổi trẻ tài cao thật đấy.”
“Chỉ tiếc… người trẻ thường kiêu ngạo.”
Nói xong, gã nghiêng tay.
Rượu vang đỏ sẫm lập tức hắt thẳng lên cổ tay áo sơ mi của Phó Thần.
Không khí xung quanh lập tức yên tĩnh.
Ai cũng biết.
Đây là ý.
Nếu là bình thường, với tính cách của Phó Thần, e rằng ly rượu kia đã bị trả nguyên vào mặt đối phương từ lâu.
Nhưng hôm là tiệc của Phó thị.
Có nhiều ánh mắt đang nhìn.
Cho nên anh chỉ chậm rãi đặt ly xuống.
Đôi mắt đen lạnh lẽo nâng lên nhìn người kia.
Ánh mắt ấy sắc bén đến mức khiến sống lưng người đối diện cứng lại.
Sau giây im .
Phó Thần bỗng nhạt.
Rồi trực tiếp cầm ly rượu đối phương đưa lên uống cạn.
Động tác thong thả mà áp bức đến cực điểm.
Giống như đang nói:
“Tôi nhớ mặt ông rồi.”
Gã đàn ông kia tái mặt ngay tại chỗ.
Hai mươi phút sau, tôi mới phát Phó Thần không còn ở đại sảnh .
Không biết vì sao, trong lòng tôi bỗng thấy bất an.
Tôi đặt ly xuống rồi lẽ đi tìm anh.
Cuối cùng, tôi tìm thấy anh ở hành lang phía sau khoang nghỉ.
Ánh đèn nơi đó rất .
Tiếng nhạc trong đại sảnh xa dần, chỉ còn tiếng sóng biển đập nhẹ vào tàu.
Phó Thần đang dựa vào tường.
Cà vạt bị kéo lỏng.
Hàng cúc áo trên cùng mở ra hai chiếc.
Hơi nặng nề bất thường.
Tôi nhìn đã nhận ra có gì đó không đúng.
“ Phó Thần?”
Anh nâng mắt nhìn tôi.
Đôi mắt vốn lạnh lùng giờ lại phủ một tầng đỏ nhàn nhạt.
Yết hầu khẽ chuyển động.
Giọng nói khàn đi rệt:
“Ai bảo em tới đây?”
Tôi hoảng hốt bước lại gần.
“ Anh bị sao vậy?”
Anh không trả lời.
Chỉ nhíu mày day nhẹ thái dương như đang kiềm chế điều gì đó.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ ra.
Ly rượu kia.
Tôi từng nghe trong giới thương mại có thủ đoạn bẩn thỉu…
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
“ Họ bỏ t.h.u.ố.c anh?!”
Phó Thần khẽ nhạt.
Nụ lạnh đến đáng sợ.
“ Chút trò bẩn thôi”.
Tôi lập tức quay người:
“ Em đi lấy khăn lạnh với t.h.u.ố.c giải rượu cho anh”
Nhưng mới xoay lưng.
Một lực mạnh đã kéo cổ tay tôi lại.
Tôi mất thăng bằng, cả người ngã vào lòng n.g.ự.c rực của anh.
Mùi gỗ trầm quen thuộc hôm lại lẫn thêm hơi rượu nồng đậm nguy hiểm.
Cánh tay Phó Thần siết quanh eo tôi cực c.h.ặ.t.
Chặt đến mức tôi gần như không thể nổi.
“Đừng đi…”
Giọng anh thấp khàn bên tai tôi.
Khác hẳn ngày thường.
Không còn vẻ bình tĩnh lạnh nhạt.
Mà giống như một thú dữ đang nhẫn nhịn đến cực hạn.
Tôi nghe thấy nhịp anh đập rất mạnh.
Từng tiếng.
Từng tiếng một.
bỏng đến đáng sợ.
Tôi căng thẳng ngẩng đầu lên.
Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức ch.óp mũi gần như chạm vào nhau.
Ánh mắt Phó Thần đến sâu hun hút.
Anh nhìn tôi rất lâu.
Giống như cuối cùng cũng không thể tiếp tục giả vờ thêm .
Bàn tay giữ bên eo tôi chậm rãi siết c.h.ặ.t.
Sau đó
Anh cúi đầu xuống…..
Chương 5 :
Anh kéo tôi mạnh đến mức tôi mất thăng bằng, cả người trực tiếp ngã vào l.ồ.ng n.g.ự.c rực của anh.
Mùi gỗ trầm quen thuộc hòa lẫn hương rượu vang đỏ nồng đậm bao phủ lấy tôi trong nháy mắt.
Nguy hiểm.
Mê loạn.
Lại khiến trái người ta mềm nhũn đến phương chống đỡ.
Bàn tay Phó Thần siết c.h.ặ.t lấy eo tôi, sức lực mạnh đến đáng sợ, như thể chỉ cần buông lỏng một giây thôi tôi sẽ biến mất khỏi thế giới của anh.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã xoay người ép tôi lên bức tường kính cuối hành lang.
Lưng tôi chạm vào mặt kính lạnh buốt.
Còn trước mặt là hơi bỏng của anh.
Khoảng cách gần đến mức tôi có thể nhìn từng tia m.á.u đỏ mờ nơi đáy mắt Phó Thần.
Người đàn ông lạnh lùng, lý trí ấy…
Giờ phút này lại giống như đã bị dồn đến giới hạn cuối cùng.
Anh cúi đầu.
Chóp mũi khẽ cọ qua gò má bừng của tôi.
Hơi nặng nề rơi xuống bên tai khiến cả người tôi run lên.
Một lâu sau, tôi mới nghe thấy giọng nói khàn đặc đầy áp lực của anh.
“ Anh đã cảnh cáo em rồi…”
“ Là em tự chui đầu vào bẫy….”
Giọng anh rất thấp.
Mang theo sự bất lực gần như tuyệt vọng.
Cũng mang theo thứ d.ụ.c vọng bị đè nén lâu đến mức sắp phát điên.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Lần đầu tiên trong đời, tôi nhìn thấy tất cả cảm xúc chân thật trong mắt Phó Thần.
Không còn che giấu.
Không còn kiềm chế.
Không còn lớp mặt nạ lạnh nhạt hảo thường ngày.
Chỉ còn lại tình yêu âm thầm kéo dài suốt nhiều năm trời.
Sâu đến đáng sợ.
Nặng đến mức gần như muốn nhấn chìm người khác.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu ra.
Hóa ra không phải chỉ mình tôi rung động.
Không phải chỉ mình tôi đau lòng.
Cũng không phải chỉ mình tôi gắng dùng hai chữ “anh em” để lừa gạt bản thân.
Người đàn ông trước mặt tôi…
Đã yêu tôi từ rất lâu rồi.
Có lẽ còn lâu hơn cả tôi tưởng tượng.
Trái tôi mềm nhũn trong nháy mắt.
Mọi dây phòng bị đều sụp đổ toàn.
Tôi chậm rãi đưa tay lên, ôm lấy cổ anh.
Giọng nói run nhẹ nhưng chưa bao giờ kiên định đến thế.
“ Em không đi đâu cả.”
“ … em ở lại với anh.”
Cơ thể Phó Thần cứng lại.
Ánh mắt anh sầm đi trong nháy mắt.
Giống như thú dữ cuối cùng cũng được cho phép tháo bỏ xiềng xích.
Đêm hôm đó, bên ngoài cửa kính là biển đêm cùng ánh đèn xa hoa rực rỡ của phố.
Mà bên trong căn phòng yên tĩnh…
Mọi giới hạn đều bị phá vỡ.
Thân phận.
Lý trí.
Đạo đức.
Những ranh giới mà cả hai giữ suốt bao năm trời cuối cùng vẫn tan vỡ dưới ánh mắt hơi của đối phương.
Thế giới của tôi như bị lật tung rồi tái tạo lại từ đầu.
Mọi giác quan đều chỉ còn xoay quanh một người tên Phó Thần.
Anh ôm tôi rất c.h.ặ.t.
Giống như sợ tôi sẽ biến mất.
Lại giống như cuối cùng cũng ôm được báu vật đã đ.á.n.h mất lâu.
Mà tôi cũng lần đầu tiên hiểu được…
Một người tỉnh táo khống chế bản thân như Phó Thần, khi thật sự mất kiểm soát sẽ đáng sợ đến mức nào.
Kết quả của việc “giải cứu tổng tài” đương nhiên cũng cùng thê t.h.ả.m.
Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy đã cảm thấy cái eo của mình như không còn thuộc cơ thể .
Tôi nằm trên giường, đau đến mức hoài nghi nhân sinh.
Trong đầu chỉ có đúng một suy nghĩ:
“Quả nhiên tiểu thuyết đều là lừa người.”
Nam chính đẹp trai cỡ nào thì mất khống chế vẫn là động vật săn mồi.
Nhìn người đàn ông còn đang ngủ say bên cạnh, tôi lập tức hoảng loạn.
Phó Thần ngủ rất sâu.
Hàng mi dài rũ xuống che đi vẻ sắc bén thường ngày.
Hiếm hoi lắm mới có anh trông hại như vậy.
Tôi ôm chăn ngồi ngẩn người phút.
Sau đó…
Bản năng sinh tồn chiến thắng tất cả.
Tôi cuống cuồng mặc quần áo, ôm giày cao gót chạy trốn khỏi trường như tội phạm vượt ngục.
Trước khi đi còn run tay để lại một tờ giấy note trên tủ đầu giường.
Nội dung cực kỳ trách nhiệm:
“Chuyện qua chỉ là tai nạn.”
“Anh đừng xúc động.”
“Em trường trước.”
“Tạm biệt.”
Viết xong tôi còn thấy mình rất thông minh.
Cho đến khi tới ký túc xá mới nhận ra…
Mình giống tra nữ bỏ chạy sau khi ngủ với người ta hơn.
Hai tháng tiếp theo lại yên bình đến kỳ lạ.
Phó Thần vẫn bận giải quyết hậu quả thương chiến do gã đàn ông hôm đó gây ra.
Anh gần như ở công ty.
Thỉnh thoảng chỉ nhắn cho tôi tin rất ngắn.
“Ăn cơm chưa?”
“Hôm trời lạnh.”
“Đừng thức khuya.”
Không truy hỏi.
Không ép buộc.
Cũng không nhắc lại chuyện đêm đó.
Sự bình tĩnh của anh khiến tôi dần thả lỏng cảnh giác.
Tôi thậm chí còn ngây thơ cho rằng…
Có lẽ chuyện kia thật sự có thể giả vờ như chưa từng xảy ra.
Cho đến một buổi sáng.
Tôi cầm que thử t.h.a.i đứng trong phòng tắm.
Nhìn chằm chằm hai vạch đỏ ch.ói lên.
Đầu óc toàn trống rỗng.
“…?”
Tôi ngồi phịch xuống sàn gạch lạnh buốt.
Tay run đến mức suýt làm rơi que thử.
Trong đầu tự động lên số kịch bản m.á.u ch.ó.
Phó Thần biết chuyện.
Anh lạnh.
Sau đó nhốt tôi vào biệt thự ngoại ô.
Gắn định vị lên người tôi.
Bắt tôi sinh cho anh cả một đội bóng.
“…Cứu mạng.”
Tôi mới hai mươi hai tuổi thôi đó!
Tôi còn chưa kịp tận hưởng cuộc sống tuổi trẻ!
Chưa kịp đi du lịch vòng quanh thế giới!
Chưa kịp làm cá mặn thêm năm !
Tôi ôm đầu ngồi trong phòng tắm gần nửa tiếng, cuối cùng quyết định:
Phải Phó dò xét tình hình trước.
Nhưng bước vào Phó Uyển, tôi đã nhận ra có gì đó không đúng.
Không khí nặng nề.
Người giúp việc ai cũng cúi đầu thật thấp.
Ngay cả quản nhìn tôi cũng mang vẻ hoài nghi.
tôi bỗng lạnh đi.
đi ngang thư phòng của Phó lão , cửa khép hờ.
Tiếng Phó phu nhân vọng ra từ bên trong.
Giọng bà hiếm hoi mang theo mệt mỏi.
“Bác sĩ nói ca phẫu thuật của ông ấy chỉ có năm mươi phần trăm cơ hội công.”
Tôi c.h.ế.t tại chỗ.
Bên trong lại vang lên tiếng bà:
“ Tin đồn ông bệnh nặng đã bắt đầu lan ra ngoài rồi.”
“ Cổ phiếu tập đoàn đang d.a.o động.”
“Muốn ổn định hội đồng quản trị… cách tốt bây giờ là Phó Thần liên hôn với nhà họ Thẩm.”
“ Chỉ có Thẩm mới đủ sức giúp Phó thị giữ vững tình hình tại.”
Từng câu từng chữ giống như b.úa tạ nện xuống đầu tôi.
Hai chân tôi mềm nhũn.
Bấy giờ tôi mới thật sự hiểu.
Phó Thần đang gánh trên vai thứ gì.
Không chỉ là một tập đoàn.
Mà là cả tộc khổng lồ đứng phía sau anh.
Nếu này tôi lao ra nói:
“Cháu có t.h.a.i với anh ấy rồi.”
Vậy chẳng khác nào trực tiếp biến điểm yếu chí mạng của Phó Thần.
Báo chí sẽ c.ắ.n c.h.ế.t anh.
Đối thủ sẽ dùng tôi để tấn công anh.
Tôi sẽ trở lỗ hổng nguy hiểm trong cuộc đời hảo của anh.
Điện thoại trong túi đột nhiên rung lên.
Tin nhắn từ Phó Thần.
“ anh sớm.”
“Ở nhà đợi anh.”
“Anh có chuyện rất quan trọng muốn nói với em.”
Tôi nhìn màn hình đến thất thần.
Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy .
Phải chạy.
định phải chạy trước khi mọi thứ toàn mất kiểm soát.
Nhưng tôi xoay người
Giọng nói của Phó phu nhân đã vang lên phía sau.
“Tiểu Minh”.
Tôi cứng đờ.
Bà đứng cuối hành lang, ánh mắt bình tĩnh nhìn tôi.
“ Vào phòng khách ngồi đi.”
“ Bác có chuyện muốn nói với .”
Da đầu tôi lập tức tê rần.
Trong đầu tự động chiếu hàng loạt kịch bản phim truyền hình hào môn.
“Một tấm séc mười tỷ.”
“Rời xa trai tôi.”
“Cô không xứng.”
Tôi còn lén liếc ly trà trên bàn, âm thầm tính toán.
Nếu lát thật sự bị tạt thì nên né sang trái hay sang phải sẽ đỡ đau hơn.
Nhưng rất nhanh sau đó tôi mới nhận ra.
Tầm của Phó phu nhân…
Cao hơn phim truyền hình nhiều lắm.