Bảo Mẫu Giá Trời Và Cậu Chủ Bí Ẩn

Bảo Mẫu Giá Trời Và Cậu Chủ Bí Ẩn

Hoàn thành
17 Chương

Lương tháng 50 vạn, bao ăn ở, chỉ cần chăm sóc một đứa bé bốn tuổi.

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tuyển dụng trên màn hình điện thoại đến mức hai mắt cay xè, suýt tưởng mình vì quá mệt mà nhìn nhầm số.

Tôi còn đặc biệt kéo to màn hình lên xem lại từng chữ một.

Không sai.

Là năm mươi vạn thật.

Không phải năm nghìn, cũng chẳng phải năm vạn.

Mà là năm mươi vạn nhân dân tệ.

Lúc ấy tôi đang co ro ở góc hành lang bệnh viện, trên người mặc chiếc áo khoác mỏng đã nhăn nhúm từ mấy hôm trước. Trong ví chỉ còn lại đúng ba trăm tệ cuối cùng, còn phòng ICU phía sau lưng thì vẫn sáng đèn suốt ngày đêm như một con thú khổng lồ đang điên cuồng nuốt tiền.

Ba ngày trước, vị hôn phu của tôi — Chu Tử Hiên — đã trực tiếp đuổi tôi ra khỏi phòng tân hôn.

Anh ta đứng giữa căn phòng mà tôi tự tay bày biện suốt nửa năm trời, lạnh nhạt nói với tôi:

“Tô Vãn, anh sắp cưới chị em rồi. Em dọn ra ngoài đi.”

Người phụ nữ đang đứng cạnh anh ta khi ấy là Tô Uyển Thanh — cô con gái riêng mà dì kế dẫn theo lúc tái hôn với bố tôi.

Chị ta mặc chiếc váy cưới do chính tôi chọn mẫu, đi đôi giày cưới tôi từng nâng niu lau sạch từng chút bụi, thậm chí ngay cả rèm cửa trong phòng tân hôn cũng là tôi thức trắng nhiều đêm để chọn màu.

Thế nhưng cuối cùng, người trở thành cô dâu lại là chị ta.

Tô Uyển Thanh tựa vào lòng Chu Tử Hiên, cong môi cười với tôi:

“Em gái, cảm ơn em đã giúp chị làm ấm giường trước nhé.”

Tôi không khóc.

Không phải vì tôi mạnh mẽ bao nhiêu.

Chỉ là tôi biết, khóc lóc lúc ấy chẳng thay đổi được điều gì cả.

Mẹ tôi còn đang nằm trong ICU.

Tiền viện phí mỗi ngày đều như nước chảy khỏi tay.

Còn bố tôi thì sao?

Ông ta hoàn toàn đứng về phía Tô Uyển Thanh.

Ông nhìn tôi, giọng đầy vẻ bất đắc dĩ:

“Vãn Vãn, chị con gả sang nhà họ Chu thì sính lễ họ đưa mới đủ cứu mẹ con.”

“Con nhịn một chút đi.”

Nhịn một chút.

Chỉ một câu đó thôi mà tôi phải nhường đi vị hôn phu của mình, nhường luôn căn phòng tân hôn, thậm chí còn phải nuốt hết mọi tủi nhục vào bụng.

Nhưng buồn cười nhất là cuối cùng bọn họ chẳng chịu bỏ lấy một đồng để chữa bệnh cho mẹ tôi.

Cho nên lúc này, thứ tôi cần không phải tình yêu.

Mà là tiền.

Rất nhiều tiền.