Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Im lặng một lát.

“Tô .”

“Dạ?”

“Kỳ thử việc của cô không cần mất một tháng nữa.”

Tôi tưởng anh định đuổi việc tôi, tim lập tức vọt lên tận họng.

“Từ mai chuyển sang chính thức, lương tháng tăng lên sáu mươi vạn.”

Tôi đứng trên cầu thang, suýt chút nữa thì hụt.

“Lục tiên sinh —”

“Cô xứng đáng cái giá đó.”

Nói xong anh thẳng lên lầu.

Tôi bám lấy lan can đứng lặng một hồi lâu.

Sáu mươi vạn.

Lương tháng sáu mươi vạn.

Viện phí phẫu thuật của mẹ tôi không cần phải lo nữa rồi.

Những tiếp theo trôi qua rất nhanh.

Sự thay đổi của Niệm Niệm có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Thằng bé bắt đầu chủ động nói chuyện quản gia.

Thằng bé bắt đầu chịu ngoài.

Thằng bé thậm chí bắt đầu gọi tôi là “dì ” thay vì “dì”.

nào Lục Cảnh Thâm cũng hỏi quản gia tình hình của Niệm Niệm.

Quản gia nói dạo này số lần thằng bé càng nhiều.

Có một hôm quản gia lén nói tôi: “Cô Tô, tôi làm nhà họ Lục mười lăm năm rồi, chưa từng thấy Lục tiên sinh chăm về nhà sớm như .”

“Chắc dạo này công việc không bận ạ.”

Quản gia mỉm đầy ẩn .

thứ mười.

Sự cố ập đến.

Tôi đang đưa Niệm Niệm dạo trong vườn hoa của viên thì điện thoại nhận một tin nhắn.

Là Tô gửi tới.

Một bức ảnh thiệp .

Trên đó viết: Chu Tử Hiên và Tô trân trọng kính bạn đến dự hôn lễ.

Phía sau còn kèm theo một câu: “Em gái, thiệp in xong cả rồi, trên đó có tên của em nhé. Vị trí phù dâu chị vẫn giữ cho em.”

Tôi không đáp.

Mười phút sau, lại thêm một tin nhắn nữa.

rồi, nghe nói em đang làm bảo cho người hả? Hahahaha, thạc sĩ Đại học Kinh Bắc làm bảo cho người khác, em là làm rạng danh nhà họ Tô quá.”

Tôi vẫn không đáp.

“Không nói gì là đang chột dạ à? Bỏ , thấy em đáng thương lủi thủi một mình bên ngoài, cưới nhớ đến nhé, chị sẽ bảo Tử Hiên gói cho em một phong bao lì xì.”

Tôi đút điện thoại vào túi.

“Dì .” Niệm Niệm kéo tay tôi.

thế con?”

“Đằng kia có hoa kìa.” Thằng bé vào một bụi hoa hồng nằm sâu trong vườn.

qua xem không?”

Thằng bé gật đầu.

Tôi dắt thằng bé tới.

Cậu bé ngồi xổm trước bụi hồng, đưa tay định hái, rồi lại rụt về.

“Sẽ bị gai đâm.” Thằng bé nói.

. Những thứ đẹp đẽ đôi khi lại hay đâm người.”

Thằng bé ngẫm nghĩ một chút.

thì cứ nhìn . Không hái.”

Tôi bật .

“Con còn thông minh hơn rất nhiều người lớn .”

lúc đó quản gia rảo tới, nét mặt có phần căng thẳng.

“Cô Tô, có người ngoài cổng viên gặp cô.”

“Ai ?”

“Một người phụ nữ, nói là chị gái của cô.”

Nụ của tôi vụt tắt.

đã tìm đến tận .

“Tôi ngoài một lát.” Tôi nói quản gia, “Phiền ông trông chừng Niệm Niệm giúp tôi.”

Quản gia gật đầu.

Tôi cổng chính viên.

tựa người vào chiếc Porsche màu trắng, mặc một bộ váy hàng hiệu, đeo kính râm, thấy tôi liền gỡ kính xuống.

“Em gái!” Cô tươi tới, “Chị tìm em khổ sở lắm .”

chị tìm đến ?”

“Bố nói cho chị biết mà. Ông ấy bảo em đang làm bảo Sơn Ánh Hồ.”

Tô Kiến Quốc.

Đáng lẽ tôi nên báo địa cho mẹ biết , không nên tiết lộ nửa lời cho ông .

“Chị đến làm gì?”

“Đến thăm em chứ .” Cô liếc nhìn cánh cổng lớn của viên, “Chỗ này cũng hoành tráng , chủ của em là ai ? tay cũng hào phóng ghê.”

“Không liên quan đến chị.”

“Đừng nói thế chứ. Em gái à, chị thật lòng em làm phù dâu mà. Em thử nghĩ xem, em làm phù dâu, cưới toàn là những người máu mặt Kinh Bắc đến dự, biết đâu lại giới thiệu cho em một mối tốt? Chẳng phải hơn hẳn làm bảo ?”

Nụ của cô rất ngọt ngào.

Ngọt đến buồn nôn.

“Tô , rốt cuộc chị cái gì?”

“Chị em đến dự —”

“Không đời nào. Chị rồi .”

Nụ của cô nhạt dần.

“Tô , em đừng có rượu không uống uống rượu phạt. Bố đã nói em rồi, nếu em không đến, phẫu thuật của mẹ em —”

“Viện phí phẫu thuật của mẹ tôi tôi tự lo liệu xong rồi. Các người lấy gì để uy hiếp tôi?”

Sắc mặt cô thay đổi.

lấy đâu tiền?”

“Tiền lương của tôi.”

“Làm bảo thì kiếm mấy đồng?”

“Còn nhiều hơn thằng đàn ông mà chị cướp bố thí cho chị.”

Mặt Tô thoắt cái trắng bệch.

“Tô ! gì!”

gì trong lòng chị tự hiểu. Căn nhà tân hôn của tôi, váy cưới của tôi, vị hôn phu của tôi, khi chị cướp từng thứ một không hỏi có gì?”

“Là do Chu Tử Hiên tự chọn tao!”

thế, chị đến tìm tôi làm gì? Chột dạ à?”

Ngực Tô phập phồng dữ dội.

“Tô , đừng đắc ! tưởng làm bảo là ngon lành lắm ? cũng là một con !”

“Làm con còn hơn làm kẻ cắp.”

—”

“Cô Tô.”

Một giọng nói cất lên từ phía sau cánh cổng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.