Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

QUAY CHƯƠNG 1:

Im lặng năm sáu giây.

“Tiểu Tô, em đừng kích động vội. Để chị khuyên bà—”

“Chị dâu, em không kích động. Bây giờ em tỉnh táo.”

“Vậy em… em định làm thế ?”

mắt xem kiểm tra đã. Đánh giá chức năng vẫn chưa có.”

“Thế cơ thể em có sao không?”

“Không biết. Đợi .”

Chị dâu thở dài.

“Để chị nói với anh cả một tiếng. này không thể cứ thế qua.”

“Chị dâu, cảm ơn chị. không cần khuyên . này không thứ có thể giải quyết bằng một câu ‘khuyên nhủ’.”

Tôi cúp máy.

Chị dâu là hiểu .

điều chị có thể làm có hạn.

Nhiều nhất, chị chỉ có thể nói đỡ tôi đôi ba câu.

có nói thì sao chứ? Điều mẹ chồng sợ không chị dâu, là bố của chị dâu.

tôi thì sao?

Ai sẽ chống lưng tôi?

Trần Hạo ư?

Ba ngày rồi. Anh ta gửi hàng chục tin nhắn.

“Khi em về?”

“Em ở ngoài như thế này là sao?”

“Em đừng trẻ con được không?”

“Anh đã nói với mẹ anh rồi, sau này sẽ không như vậy .”

“Em muốn thế ?”

Tin mới nhất, gửi sáng nay:

“Tô Vãn, em nhất định phá nát cái nhà này thì mới vừa lòng sao?”

Phá nát cái nhà này.

Anh ta cảm thấy đang phá nát gia đình này là tôi.

Không kẻ lén , không kẻ biết không nói — bị .

Tôi nhìn tin nhắn lâu.

Sau đó gõ một dòng, không gửi.

Xóa .

gõ thêm một dòng.

Vẫn xóa.

Cuối cùng tôi không trả lời gì cả.

Có những lời, gõ chẳng ý nghĩa.

Anh ta không hiểu.

Hoặc nói đúng hơn, anh ta không muốn hiểu.

Buổi chiều làm, cô đồng nghiệp Tiểu Lâm nhận sắc tôi không ổn.

“Chị Vãn, sắc chị kém quá.”

“Không sao, gần đây ngủ không ngon.”

“Cãi nhau với chồng à?”

“Ừ.”

“Nghiêm trọng lắm sao?”

“Khá nghiêm trọng.”

Tiểu Lâm không hỏi thêm .

đưa tôi một cốc nước nóng.

“Nếu cần em giúp gì thì cứ nói nhé.”

“Ừ.”

Tối về phòng trọ, tôi lôi ảnh chụp ngày cưới xem.

Trong lễ cưới, mẹ chồng cười nắm tay tôi.

“Sau này con chính là con gái ruột của mẹ.”

Con gái ruột.

Con gái ruột bị lén đồ ăn.

Tôi kéo xuống xem tiếp.

Ngày cưới, mẹ chồng tôi một phong bao lì xì. Bên trong là 2000 tệ.

“Đều là một nhà, không câu nệ mấy này.”

Lúc chị dâu hôn, mẹ chồng 180 nghìn tiền , đếm ngay .

2000 tệ và 180 nghìn.

Đều là một nhà.

Tôi nhớ một khác.

Quốc khánh năm ngoái, chị dâu và tôi cùng ở nhà chồng.

Mẹ chồng nấu ăn trong bếp, tôi phụ.

Mẹ chồng nói: “Con nghỉ , để mẹ làm là được.”

Tôi đang định thì nghe bà nói thêm một câu —

“À đúng rồi, Tiểu Tô, nhớ uống bát canh kia nhé. Mẹ đặc biệt hầm con đấy.”

Tôi ngồi ở phòng khách uống canh.

Chị dâu ngồi phòng khách xem tivi.

chị dâu, chẳng có gì cả.

Đến bây giờ tôi mới hiểu —

Bát canh đó không là sự quan tâm.

.

Chỉ là khi tôi không biết.

Tôi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà.

Nhớ lời bạn thân nói với tôi khi cưới.

“Nhà chồng cậu điều kiện thế ?”

“Gia đình bình thường, có hai căn nhà.”

“Mẹ chồng là thế ?”

“Khá nhiệt tình. Lần đầu gặp đã nắm tay tớ nói là thích tớ.”

“Thế thì được. Mẹ chồng nhiệt tình dù sao tốt hơn kiểu lạnh như băng.”

Nhiệt tình.

Lén đồ ăn của bạn, đó là một kiểu nhiệt tình.

Tôi trở mình, nhắm mắt .

Ngày mai lấy đánh giá chức năng .

Chỉ mong đừng quá tệ.

đánh giá chức năng có rồi.

Quá kích mức độ nhẹ.

Bác sĩ nói: “May là cô đã ngừng . Mức độ này, điều dưỡng hai ba tháng là có thể hồi phục. nếu tiếp tục dùng, hậu có thể nghiêm trọng.”

“Nghiêm trọng đến mức ?”

“Hội chứng quá kích . Nhẹ thì chướng bụng, buồn nôn. Nặng thì có thể dẫn đến suy gan, suy thận.”

Tôi siết chặt tờ , đầu ngón tay trắng bệch.

“Bác sĩ, tôi muốn xin bản giải thích y khoa đó. Chính là cái lần bác sĩ có nhắc.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương