Tôi đã đi theo Chu Dã 7 năm.
Từ đồng phục học sinh đến váy đen huyền bí, từ ngây thơ thuần khiết đến tàn nhẫn sắc sảo.
Ngày anh tuyên bố “rửa tay gác kiếm”, đám đàn em hò hét gọi cô sinh viên kia là “chị dâu”.
Tôi đứng trong bóng tối, nhìn đôi bàn tay từng nhuốm mzáu ấy, giờ lại cẩn thận từng chút một buộc dây giày cho cô ta.
“Lâm Vãn.”
Anh không thèm ngẩng đầu:
“Đừng bắt chước cô ấy.”
“Cô có thể lăn lộn trong vũng bùn.”
“Nhưng cô ấy thì không.”
Tôi quay người bước vào màn mưa.
Trong điện thoại của anh có lưu lịch hẹn ở tiệm váy cưới.
Ngày hẹn là tuần sau.
Còn trên thẻ bệnh án của tôi, có một dòng chữ:
“Uzng tzhư dạ dày ác tính, giai đoạn cuối.”
Anh không biết rằng, bác sĩ nói tôi chỉ có thể sống nhiều nhất nửa năm.
Càng không biết rằng, cậu bạn trúc mã đang đợi tôi ở quê nhà cũng bị uzng thzư giai đoạn cuối.
Chúng tôi đã hẹn nhau, sẽ cùng được chôn dưới gốc cây ngô đồng nơi quê cũ.