Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10t3CFo17o

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

6

Ta từ sớm đã sai người chuẩn trà bánh viện, đợi hắn “hỏi tội” một trận.

Quả nhiên, vừa thấy ta, hắn liền như phát điên, mắt đỏ bừng lao .

“Thôi Lệnh Nghi! Ta phải g.i.ế.c ngươi!”

Hơn mười tên thị vệ đồng loạt bước , chắn trước người ta một bức tường sắt vững như bàn thạch.

Đây đều là người Thái tử Tạ Chiêu Dã âm thầm sắp đặt ta.

Một địch hai dư.

Tiêu Lẫm rút kiếm muốn xông , lập tức chặn lại.

Hắn tức toàn run rẩy, vào họ quát mắng:

“Các ngươi tạo phản ? Đây là phủ của ta!”

đám thị vệ ai thèm để tâm, vững như núi đá.

“Tốt! Rất tốt!”

mắt Tiêu Lẫm, lửa giận gần như thiêu đốt:

“Hôm nay ta sẽ ngươi – tiện phụ độc ác !”

Ta vỗ một cái, lập tức có người dâng mực nghiên giấy trước hắn.

“Ngươi… ngươi định làm gì?” – hắn rõ ràng không ngờ chiêu .

“Viết chứ còn gì nữa.” – Ta ung dung nhấp một ngụm trà – “? Đường đường là tướng , mà nói lại muốn nuốt lời?”

Hắn giận dữ cầm lông, vẫn không hạ .

Mực rơi xuống, loang một vệt đen nhòe trên giấy tuyên .

Hắn trừng mắt ta:

“Thôi Lệnh Nghi, đừng tưởng ta không dám!”

“Vậy ngươi viết đi.” – Ta mỉm cười châm chọc – “Hay là… lòng ngươi vẫn còn luyến tiếc ta?”

Đúng lúc

Cửa tịnh phòng kẽo kẹt mở .

Liễu Yên Nhi vịn khung cửa đứng đó, tái nhợt như tờ giấy, đôi môi không còn chút huyết .

Trên người nàng ta khoác một lớp áo lót mỏng manh màu trắng, cả người như sắp ngã quỵ.

“Yên Nhi!” – Tiêu Lẫm vội vã chạy – “ nàng lại đây? thể còn yếu…”

Liễu Yên Nhi trừng mắt đầy oán độc ta, khi xoay về phía Tiêu Lẫm thì nước mắt như mưa:

“A Lẫm…”

Ta ung dung bước gần, ánh mắt đầy khiêu khích.

“Liễu Yên Nhi, dù ngươi mất con thì ? Phu ta, vẫn không nỡ ta.”

“Tình nghĩa bao năm qua, há phải thứ một tiện nữ nhà nông như ngươi có thể so được?”

“Phụ ta từng là Thái sư, còn ngươi qua là kẻ xuất hèn kém – ban ngươi làm tiểu thiếp, đã là ân điển lắm .”

Liễu Yên Nhi tái nhợt cực điểm, vẻ như không thể tin nổi.

“A Lẫm… nàng ta… nàng ta nói thật ?”

Nàng ta lảo đảo ngã nhào vào lòng Tiêu Lẫm.

Ta lại bồi thêm một đòn:

xem, mực đều đã chuẩn , mà hắn vẫn dám viết.”

Nước mắt nàng ta rơi như suối:

“A Lẫm, hóa chàng luôn lừa thiếp… nàng ta hại c.h.ế.t con chúng ta… mà chàng còn…”

Giọng nói nàng ta run rẩy không câu, tựa hồ bất cứ lúc nào sẽ ngất đi.

Tiêu Lẫm xót ruột, trái tim đau như d.a.o cắt:

“Không phải đâu, Yên Nhi! Ta… ta sẽ lập tức viết !”

Hắn đoạt , như rồng bay phượng múa viết nên trên giấy.

Gia nhân nhanh chóng dâng ấn tín.

Hắn không chút do dự, liền ấn điểm .

Ta lập tức đoạt , xem kỹ một lượt, sau đó gấp lại cẩn thận nhét vào áo.

mỉm cười cúi người hành lễ:

“Đa tạ tướng toàn.”

Tiêu Lẫm thấy ta vẫn bình tĩnh thong dong, thì lửa giận càng bốc ngùn ngụt:

“Thôi Lệnh Nghi! Từ hôm nay, ngươi không còn là thê tử của ta nữa!”

“Ta xem thử, không có phủ tướng che chở, ngươi còn dám ngạo mạn bao giờ!”

Ta khẽ cười, xoay người lệnh quản gia bên cạnh:

“Triệu bá, đi mở kho, kiểm kê lại toàn bộ hồi môn của ta năm đó.”

Ta cố ý nhấn mạnh:

“Một món không được thiếu!”

Tiêu Lẫm nghe vậy, lập tức đại biến, như vừa sực nhớ điều gì, vội vàng định ngăn lại.

tiếc – đã muộn .

Triệu bá đã sớm tung người chạy mất hút.

Bộ pháp nhanh nhẹn, linh hoạt, giống người hơn năm mươi tuổi chút nào.

14

“Tiểu , đây là danh sách hồi môn đã được kiểm kê đầy đủ.”

Triệu bá kính cẩn dâng một quyển sổ dày cộm.

nửa tháng qua, những vật dụng mà Tiêu tướng đã từ kho, lão nô đều đã ghi chép rõ ràng, không sai một phân.”

Ta nhận quyển sổ nặng trĩu, ngẩng mắt về phía Tiêu Lẫm.

“Tiêu tướng , mượn hồi môn của ta để lòng giai nhân, vở diễn ngài diễn đủ chứ? Giờ nên hoàn vật về nguyên chủ thôi, có phải không?”

Tiêu Lẫm lập tức tái xanh như vả giữa chốn đông người.

“Ngươi!”

Chưa để hắn kịp phát tác, ta đã nhàn nhã phất , giọng không lớn vang vọng khắp viện:

“Lục soát ta.”

“Ngươi dám?!” – Tiêu Lẫm gầm phẫn nộ.

lúc , Triệu bá đã dẫn người nhanh như chớp xông vào phòng của Liễu Yên Nhi.

phòng lập tức vang tiếng lục lọi, mở hòm lôi rương.

Hòm hòm khác.

Rương nối rương kia.

mấy chốc, giữa sân viện chất đầy như núi.

Liễu Yên Nhi hoàn toàn phát điên!

“Dừng ! Tất cả là của ta! Của ta!” – Nàng ta gào thét, nhào ôm chặt một rương gỗ khảm vàng sơn mài, không chịu buông.

Còn đâu dáng vẻ yếu đuối như thỏ non khi nãy?

Ánh mắt ta chợt lạnh băng, chầm chậm bước .

Hộ vệ lập tức tách Tiêu Lẫm , ngăn hắn không được lại gần.

Dưới ánh mắt hoảng sợ của Liễu Yên Nhi, ta vươn , từ búi tóc nàng ta rút cây trâm ngọc bạch dương.

Đó là món quà mẫu ta đặt thợ giỏi ở Giang Nam chế tác riêng, nhân dịp ta cập kê.

“A! Trả ta!” – Liễu Yên Nhi hét toáng , đưa giành lại.

Tùy chỉnh
Danh sách chương