Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Bảng kê của em, chị làm rồi.”
Chị Vương – Giám đốc – nói rất bình tĩnh, như thể chỉ đang thông báo hôm nay trời nắng đẹp.
Tôi nhìn chằm chằm chị .
300 công . 470 ngàn tạm ứng. 86 vé máy bay. 194 hóa đơn khách sạn.
Tất cả đều tôi lưu trong album điện thoại, sắp xếp theo .
“ rồi?” Tôi cười nhạt. “ thôi.”
Chị Vương hơi ngẩn người.
Chị nghĩ tôi sẽ cuống lên.
1.
họp mở điều hòa lạnh buốt.
Tôi ngồi ở cuối bàn họp dài. Đối diện là quản lý nhân sự – chị Lý, và cấp trên trực tiếp của tôi – Tổng giám đốc Trương.
“ Tô, gần đây công đang tái cấu trúc, cô biết mà.” Trương tổng mở lời, giọng nhẹ nhàng như đang chuyện phiếm. “Đợt cắt giảm lần … có tên cô.”
Tôi im lặng.
“Tất nhiên, không phải vì cô làm kém.” bổ sung. “Chỉ là điều chỉnh vị trí, không còn cách nào.”
Chị Lý đẩy một xấp giấy về phía tôi: “Đây là thỏa thuận nghỉ . Cô xem qua, nếu không có ký tên.”
Tôi cúi xuống liếc một .
Trên hợp đồng ghi: Hai bên đồng ý chấm dứt hợp đồng lao động. Mức bồi thường: N.
“N là bao nhiêu?” Tôi .
“Cô làm , là tháng lương.” Chị Lý nói, “Công rất có thành ý rồi.”
.
Một con số bất ngờ hiện lên trong đầu tôi: 300 .
qua, tôi có 300 công .
Tôi không nhận hợp đồng đó.
“Còn chuyện công phí sao?”
Chị Lý và Trương tổng liếc nhau một .
“Công phí ?” Trương tổng .
“Chi phí công tôi tạm ứng trước.” Tôi nói, “Bốn trăm bảy mươi ngàn.”
họp im lặng hai giây.
“Chuyện đó cô làm với bên nhé.” Trương tổng nói, “Không thuộc phạm vi chúng tôi xử lý.”
“Tôi làm rồi.” Tôi đáp. “Chị Vương nói… hóa đơn rồi.”
Trương tổng cau mày: “ cô bổ sung lại liệu .”
“Bổ sung ?”
“Hóa đơn chứ còn .” Chị Lý chen vào, “Không có hóa đơn kiểu ? Cô biết quy trình mà—”
“Hóa đơn tôi có giữ.”
Tôi cắt lời.
Cả hai người quay sang nhìn tôi.
“Mỗi vé máy bay, hóa đơn khách sạn, hóa đơn ăn uống, tôi đều chụp lại, lưu theo .” Tôi nói, “300 , không sót nào.”
Mặt chị Lý hơi cứng lại.
Trương tổng ho khẽ: “Thế tốt, cô nộp lại liệu cho để họ xác minh.”
“Xác minh ?” Tôi , “Những hóa đơn tôi đã nộp từ ngoái. nói hệ thống nâng cấp, dữ liệu , bảo tôi nộp lại. Tôi nộp rồi. nay lại nói hóa đơn không hợp lệ, bảo tôi dán lại. Tôi dán rồi. Bây giờ lại bảo… ?”
Trương tổng im lặng.
“Trương tổng, tôi một câu.” Tôi nhìn thẳng . “Bốn trăm bảy mươi ngàn … là công không muốn , hay không thể ?”
Sắc mặt trông rất khó coi.
“ Tô, cô nói là không đúng rồi.” đáp, “Công không bao giờ quỵt tiền nhân viên. Nhưng mọi đều phải theo quy trình, cô nên hiểu—”
“Tôi hiểu.” Tôi gật đầu. “ tôi sẽ làm theo quy trình.”
Tôi đứng dậy, cầm lấy bản thỏa thuận nghỉ .
“ , tôi không ký.”
Tôi đặt lại lên bàn, xoay người rời .
Về đến chỗ ngồi, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Màn hình điện thoại sáng lên, là tin nhắn từ mẹ: Tối nay có về ăn cơm không?
Tôi gõ: Tăng ca, không về.
Gửi xong lại xóa , sửa thành: Về.
Hôm nay thật ra không cần tăng ca.
Dọn một nửa, Lâm ở bàn bên nghiêng đầu qua.
“Chị Tô, chị bị cắt à?”
“Ừ.”
“Em đoán mà, dạo công sa thải nhiều người quá.” Lâm hạ thấp giọng, “Chị biết không, anh Lão Chu bên bộ phận sales bị. Anh ấy làm tám rồi đó.”
Tôi không đáp.
“À, nghe nói tiền công của chị chưa hả?” Cậu ấy tiếp.
“Ừ.”
“Nhiêu ?”
“Hơn bốn trăm ngàn.”
Lâm hít một hơi: “Trời ơi! Chị bỏ tiền túi ra hả?”
“Không bỏ không .” Tôi nói, “Phê duyệt nội bộ chậm, mà khách hàng không đợi .”
“ là công chơi ác quá rồi…” Lâm còn chưa nói hết, đã thấy Trương tổng bước ra khỏi họp, lập tức rụt cổ về làm .
Tôi tiếp tục thu dọn.
, thật ra không có nhiều đồ. Một ly, vài quyển sổ, một chậu lan ý sắp chết.
Laptop là của công , không mang .
Tôi mở email, chuyển hết thư quan trọng về email cá nhân: đơn công , đơn , báo cáo dự án, trao đổi với khách hàng.
Từng đều chụp màn hình lại.
Tám giờ tối, tôi về đến nhà.