Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trong biệt thự nhà Thịnh .
Lối kiến trúc phong cách châu Âu tràn ngập khí chất quý tộc, tường treo đầy đá quý lấp lánh – xa hoa gì trong ký ức kiếp trước của tôi.
Trong sảnh tiệc, một chiếc bánh sinh nhật cao chín tầng, bằng người thật khiến bạn học tròn dẹt.
“Trời ơi, lần tiên tớ thấy bánh thế này đấy!”
“Tớ từng được ăn bánh sinh nhật ở cô nhi viện, Thịnh Noãn cậu sướng thật đó!”
Còn có người mang tôi ra so sánh:
“Thịnh Noãn là sinh ra đã là công chúa, còn có người sinh ra chỉ làm người hầu.”
Thịnh Noãn được tâng bốc đến mức cười như hoa nở rộ.
“Thôi nào, tắt đèn đi, cùng nhau ước rồi thổi nến nào!”
Đèn tắt, biệt thự chỉ còn ánh sáng leo lét từ ngọn nến trên bánh sinh nhật.
Ngay khoảnh khắc ngọn nến tắt, ký ức bị nhốt trong tầng hầm ở kiếp trước đột ngột ùa về – khiến tôi run lẩy bẩy không ngừng.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nhủ thầm rằng đèn sắp bật sáng lại thôi.
Nhưng mười mấy giây trôi qua, vẫn không có chút ánh sáng nào.
“Ai bật đèn với?”
Trong bóng tối, có người nói :
“Thịnh Noãn, nhà cậu bị cúp điện à?”
“Làm gì có đó?”
Âm thanh mọi người vang lên xung quanh, bình thường tôi không đến mức sợ.
Nhưng nỗi hoảng loạn trào lên , tai bắt ù đi. Tôi ngồi thụp xuống, vòng ôm lấy gối.
Giữa tiếng xì xào, cánh cửa đại sảnh bỗng bị đẩy ra.
“Chúc mừng sinh nhật, Noãn Noãn.”
Giọng nam quen thuộc vang lên khiến tôi rùng mình đổ mồ hôi lạnh.
Là giọng của Thịnh Cẩn Xuyên.
Con trai bệnh hoạn của Thịnh Diệu Cường.
Tôi cố nuốt xuống giác nghẹn ngào, ép bản thân đứng dậy, không lộ sự thường.
Thịnh Cẩn Xuyên đẩy một chiếc bánh sinh nhật còn hơn lúc nãy trong.
“Anh!”
Giọng Thịnh Noãn đầy bất ngờ xen lẫn vui mừng.
“Anh nói bận lắm, không về kịp mừng sinh nhật em mà?”
Thịnh Cẩn Xuyên véo má cô ta:
“Anh có thể bỏ lỡ sinh nhật em được?”
“Noãn Noãn, chúc em mười tám tuổi vui vẻ. Anh sẽ luôn yêu em.”
Đèn bật sáng, mọi người nhìn thấy cảnh hai người thân mật, và ngay sau đó – bình luận nổi lại xuất hiện.
【Thịnh Cẩn Xuyên chiều quá đáng luôn á! Vừa họp xong đã lao về mừng sinh nhật em .】
【Thú thật nhé, tui hơi bị mê cặp này… nhưng liệu có được phép mê không?】
【Đâu phải anh ruột, có gì mà không mê được? Tui chỉ mê tình yêu cấm kỵ này thôi!】
【Đẹp đôi quá đi, ước gì họ thành đôi thật sự luôn!】
dòng bình luận biến mất, tôi bắt gặp tai Thịnh Noãn đã đỏ ửng.
Xem ra cần tôi kích động gì, bình luận đủ làm rối loạn lòng cô ta rồi.
làm tôi ghen tị, Thịnh Noãn cố tình kéo tôi lại gần.
“Anh ơi, đây là Hạ Ôn – chị em đấy.”
Ánh Thịnh Cẩn Xuyên lướt qua tôi, cau mày một .
“Mặc gì mà trông phát ớn.”
Nghe câu đó, người tôi như được giải tỏa.
Khóe môi Thịnh Noãn khẽ cong lên, làm nũng với Thịnh Cẩn Xuyên:
“Anh à, chị chỉ phong cách đó thôi mà.”
“Không giống em – là một chiếc bánh ngọt mềm mại thơm thơm.”
Thịnh Cẩn Xuyên lại dịu dàng xoa cô ta.
9
Sau ăn bánh xong, buổi tiệc sinh nhật kết thúc.
Thịnh Cẩn Xuyên động đề nghị đưa chúng tôi về lại cô nhi viện.
Một dự lành dâng lên trong lòng tôi.
Đặc biệt là anh ta đích danh gọi tên tôi, bắt tôi phải ngồi cùng xe – giác bất an lập tức lên tới đỉnh điểm.
Trên xe, anh ta liếc nhìn tôi hai lần:
“Gương mặt như cậu không hợp với ăn mặc này.”
“Cậu trông ngoan hiền, thuần khiết, nên mặc váy giống Thịnh Noãn.”
Tôi thèm nể mặt, giơ ngón lên móc mũi ngay trước mặt anh ta:
“Đó là Thịnh Noãn, còn tôi thì không. Tôi ghét váy.”
“Tôi mười nửa tháng mới tắm một lần, một tháng mới gội . Áo mặc bẩn thì lật mặt sau mặc tiếp, vớ tháng không giặt. Tôi không sạch sẽ, càng không điệu đà.”
Tôi thao thao bất tuyệt, nói dứt câu thì mặt Thịnh Cẩn Xuyên đã đen thui như đáy nồi.
“Không ngờ cậu lại bẩn đến vậy?”
Tôi kéo cửa sổ xuống, nhổ toẹt một bãi nước bọt ra ngoài:
“ thế. Tôi với Thịnh Noãn từ nhỏ đã nhau toàn.”
“Cô ta ngoan hiền dễ bảo, tôi thì thô lỗ bẩn thỉu, cần giữ hình tượng gì hết.”
“À mà còn nữa, bình thường tôi nói là toàn chửi thề. Nhưng nể mặt anh là anh trai Thịnh Noãn, nên hôm nay tôi ráng kiềm chế.”
Nghe tôi xả một tràng như vậy, suốt đoạn đường còn lại, Thịnh Cẩn Xuyên im bặt không nói thêm một câu nào.
Về đến cô nhi viện, tôi vừa mới mở cửa bước xuống, còn kịp nói câu ơn.
Anh ta đã đạp ga phóng xe đi mất, lại tôi đứng đó hít một ngụm khí thải.
hảo! Một quá sức hảo.
Kiếp này, tôi sẽ không bao giờ trở thành món đồ chơi của Thịnh Cẩn Xuyên nữa.
10
Vừa về đến ký túc xá, còn kịp thay đồ, điện thoại tôi đã rung lên liên tục – là Thịnh Noãn gọi.
“Con khốn! Anh tôi đưa cậu về riêng một mình?” – giọng cô ta the thé, như thể tôi vừa cướp mất Thịnh Cẩn Xuyên khỏi cô ta vậy.
Tôi vội dỗ dành:
“Thịnh thiếu có đưa tôi về thật, nhưng là vì cô mà đưa đó.”
Giọng Thịnh Noãn dịu đi phần nào:
“Vì tôi?”
“Ừ, trên xe anh hỏi tôi đủ thứ về cô hồi còn ở cô nhi viện.”
Thịnh Noãn lập tức cảnh giác:
“Vậy cậu đã nói gì?”
“Tất nhiên là khen cô rồi!”
“Tôi bảo cô từ nhỏ đã ngoan ngoãn đáng yêu, là đứa trẻ nghe lời nhất ở cô nhi viện.”
Thịnh Noãn có vẻ phấn khích:
“Anh nghe xong thì biểu thế nào?”
“Ừm…” – tôi giả vờ suy nghĩ hai giây – “Tôi không nhớ rõ nét mặt, nhưng chắc chắn anh có tình với cô đó.”
Giống như tâm sự con vừa bị ai chạm trúng, giọng Thịnh Noãn bỗng trở nên thẹn thùng:
“Đừng nói bậy, Thịnh Cẩn Xuyên là anh tôi mà…”
Tôi liền tiếp lời lúc:
“Có phải anh ruột đâu.”
Tôi lại hạ giọng, vừa phân tích vừa rót thêm dầu lửa:
“Noãn Noãn, bây giờ cô chỉ là con nuôi. Nếu sau này Thịnh Cẩn Xuyên cưới người về, cô sẽ không còn là công chúa duy nhất của Thịnh nữa.”
“Nếu người phụ nữ đó không ưa cô, rồi xúi bẩy Thịnh Cẩn Xuyên quay lưng, thì cô gặp nguy .”
“Chi bằng, tranh thủ bây giờ anh có ý với cô, biến mình thành nữ nhân của Thịnh luôn cho chắc.”
Ngọn lửa nhỏ trong lòng Thịnh Noãn toàn bị tôi châm bùng lên.
“Chị ơi, em từng theo đuổi ai … không biết phải làm .”
Khóe môi tôi cong nhẹ:
“ này đơn giản thôi, tôi dạy cô.”
Làm thu hút Thịnh Cẩn Xuyên? Tôi quá rành.
“Tối nay, đợi anh ta ngủ rồi, cô lẻn chăn, nói là gặp ác mộng, sợ quá nên đến tìm anh .”
Thịnh Noãn do dự:
“Liệu có quá động không?”
“ toàn không.”
Với người thì có thể là động quá, nhưng Thịnh Cẩn Xuyên? Hắn là bệnh kiều chính hiệu đấy.
“Được rồi, vậy tối nay em thử xem .”
“Nếu thất bại…” – giọng cô ta trở nên lạnh lùng – “chị cứ chờ đó!”
Từ hôm đó, Thịnh Noãn gần như biến mất khỏi trường.
Có tuần chỉ thấy cô ta xuất hiện một lần.
Cuối cùng tôi được yên tĩnh, tập trung ôn thi đại học diễn ra trong một tháng tới.
Cô ta không liên lạc lại, không gây khó dễ gì thêm cho tôi.
Hiển nhiên – kế hoạch tôi bày ra đã hiệu quả.
Toàn bộ sự chú ý của cô ta đã rời khỏi tôi, chuyển thẳng sang Thịnh Cẩn Xuyên.
11
Ngay lúc tôi tưởng mình có thể sống yên ổn đến sau kỳ thi đại học, thì trước kỳ thi, dòng bình luận vốn im ắng bỗng hiện lên trở lại.
【Tối qua Thịnh Cẩn Xuyên từ chối lời tỏ tình của Thịnh Noãn, Noãn Noãn nhà ta đáng thương quá.】
【Tôi thấy rõ rành rành anh ta Thịnh Noãn mà, lại từ chối chứ?】
【Chắc lại đang chơi trò “lạt mềm buộc chặt”, nhìn ánh đó là biết mê tít rồi!】
【Tất là tại Hạ Ôn bày trò ngu! Quá động, trong Thịnh Cẩn Xuyên e thẹn cơ!】
Tôi còn kịp đọc hết đống bình luận, thì một con dao rọc giấy sắc lẹm đã lao thẳng về phía tôi.
Tôi nghiêng người tránh, nhưng cánh trái vẫn bị cứa trúng.
Máu thấm đẫm đồng phục trắng. Người ra – Thịnh Noãn – không hề tỏ ra hối lỗi.
Cô ta còn định tiến lên tát tôi, nhưng bị Mạnh Thao ngăn lại.
“Thịnh Noãn, bình tĩnh đi. Làm trong lớp, lỡ xảy ra thì không ai gánh nổi đâu.”
Thịnh Noãn trừng nhìn cậu ta, sau đó lấy lại bình tĩnh, ra lệnh cho mấy nam sinh kéo tôi tới phòng thiết bị và trói lại.
Chờ mọi người ra ngoài hết, cô ta mới tát tôi một như trời giáng.
“Hạ Ôn, cậu hận tôi đến vậy ?”
“Cậu biết tôi mất mặt thế nào trước mặt Thịnh Cẩn Xuyên không?”
“Tôi nói tôi anh , không muốn chỉ làm em anh ta.”
“Vậy mà anh ta không nói một lời, quay lưng bỏ đi!”
Tôi nhìn thẳng cô ta:
“Tôi đã biết trước là anh ta sẽ từ chối cô.”
“Cậu nói gì!?”
Thịnh Noãn giận đến bật cười, siết chặt cổ tôi:
“ là cậu đang trả thù tôi!”
Kiếp trước, Thịnh Cẩn Xuyên luôn giữ khoảng cách mập mờ với tôi.
Cho đến một , tôi vô tình phát hiện bí mật dưới tầng hầm biệt thự Thịnh .
Lúc đó, anh ta mới lộ nguyên hình – nhốt tôi tầng hầm, tra tấn tôi đủ suốt đêm.
Sau đó, tôi cố gắng cầu cứu cha nuôi Thịnh Diệu Cường.
Ông ta chỉ cười, hỏi ngược lại tôi:
“Tiểu Ôn, con nghĩ ta nhận nuôi con làm gì?”