Thời điểm ta gả cho Thái phó, chàng từng nắm tay ta mà hứa:
“Đời này chỉ có mình nàng.”
Ba năm sinh liền bốn đứa con, chàng vẫn luôn dịu dàng, săn sóc chu đáo, chưa từng thay đổi.
Thế nhưng vào buổi trưa hôm ấy, ta lại mơ một giấc mơ kỳ lạ đến rợn người.
Trong mơ, ta khó sinh mà ch//ết. Thái phó ôm một nữ nhân khác, dịu dàng nói:
“Nhiệm vụ của nàng ta hoàn thành rồi, đến lượt nàng lên sân khấu.”
Ta giật mình tỉnh dậy, cứ ngỡ đó chỉ là nỗi lo lắng sau sinh.
Nhưng như có thứ gì đó thôi thúc trong lòng, ta lén theo dõi chàng một lần.
Trong thư phòng, Thái phó nói với mưu sĩ:
“Bốn đứa trẻ là đủ rồi, thuốc đã chuẩn bị xong.”
Ta đứng ngoài cửa, cả người lạnh toát.
Ngay đêm hôm đó, ta vét sạch mọi thứ đáng giá trong phủ Thái phó, rồi lặng lẽ trốn khỏi kinh thành trong đêm.