Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

04

Tại Bộ Ngoại giao của Đế quốc, tôi muốn tìm một chỗ yên tĩnh, nên đã lặng lẽ tìm một góc ngồi một . Nhưng những thầm bàn tán bên tai lại không ngừng vang lên.

“Người đó là ai ? Một cuộc họp ngoại giao cấp cao như này sao lại một Omega vào …”

“Biết cậu ta là ai không? Cậu điên rồi , dám bàn tán về cậu ta?”

“Ai mà biết tên Chấp hành quan đó leo lên bằng cách nào, nghe nói trước kia còn là tình cũ của Chủ tịch Rhein, chẳng phải chỉ là nằm lên giường, dang chân ra là xong ?”

“Bạch Hành Lâm đúng là kẻ điên không sợ chết, là một Omega mà vì không muốn bị Alpha đánh dấu, đến mức tự hủy thể…”

Tôi cụp mắt , bàn tay xương xẩu nhẹ nhàng xoay rượu trong tay. Rượu vang đỏ lăn tăn trong phản chiếu một đôi mắt lạnh lùng xinh đẹp.

Tôi khẽ môi, cười giễu chính .

Chậc, bao nhiêu năm rồi, danh tiếng của tôi vẫn chẳng thay đổi chút nào.

Đột nhiên, một tiếng hô lớn vang lên, lập tức thu hút toàn bộ ánh mắt trong sảnh ngoại giao.

“Thái tử điện giá lâm—”

Tôi ngẩng đầu nhìn lên cầu thang xoắn ốc. Người đang có vóc dáng cao ráo, phong thái kiêu ngạo lười nhác.

Đôi mắt màu xanh lá nhạt độc đáo lạnh lùng lướt đám người trong sảnh, sau đó không chút che giấu, dừng lại thẳng vào tôi, khóe môi lên nụ cười nhàn nhạt.

Sảnh ngoại giao lại xôn xao. Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, bình tĩnh đối diện ánh mắt ấy, rồi thản nhiên dời đi.

Phó quan mang theo tập tài liệu đến bên cạnh tôi.

“Thưa Chấp hành quan, có văn kiện cần ngài ký tên…”

Tôi nhận lấy, cúi đầu xem sơ .

Đang định ký tên, đột nhiên một người chắn trước mặt tôi.

Tôi ngẩng đầu, không biết từ khi nào anh ta đã thong dong cầm rượu đi đến trước mặt tôi, ngay giữa ánh nhìn của mọi người.

Vị thái tử cao quý ấy giơ rượu lên.

“Bạch Chấp hành quan, đầu gặp mặt, rất hân hạnh.”

Tôi đặt văn kiện , khẽ môi, cụng anh ta.

“Rất hân hạnh, Thái tử điện của Đế quốc.”

Rất hân hạnh, người thừa kế duy nhất của Đế quốc – Lạc Nhân Hi.

05

Kasche — không, bây giờ phải gọi là Lạc Nhân Hi rồi.

Hắn ta chậm rãi mở miệng.

“Bạch Chấp hành quan, tôi có vài chuyện cá nhân, có lẽ phải nói riêng ngài một chút…”

Tôi nghiêng đầu ra hiệu vào phòng riêng.

Vừa vào phòng, Lạc Nhân Hi đã không nhịn mà đè tôi , cắn lên thể của tôi: “Chấp hành quan đại nhân, tôi cắn một đi.”

Tay phải tôi đã đặt lên khẩu súng bên hông, nhẫn nhịn lắm mới không rút ra bắn thẳng vào hắn ta.

Tôi chỉ cụp mắt, nghiến răng nói:

“Lạc Nhân Hi, anh là chó ?”

Hơi thở nóng rực của hắn ta phả lên thể của tôi.

“Bảo bối , tôi đang trong kỳ mẫn cảm.”

Pheromone của Lạc Nhân Hi tỏa ra khắp căn phòng như mất kiểm soát.

Nếu bây giờ có một Omega bình thường vào, chắc chắn bị pheromone của Alpha cấp S này ép đến mức chân mềm nhũn, nhưng tôi, chẳng tạo nên chút gợn sóng nào.

Tôi lạnh lùng cười khẩy.

“Lạc Nhân Hi, kỳ mẫn cảm của anh liên quan quái gì đến tôi?”

Hắn ta rất thạo ôm lấy eo tôi.

“Bảo bối, đừng tàn nhẫn chứ. Tôi đã giúp em rồi, lễ lễ lại, em cũng nên đáp lại một chút…”

Tôi cắt hắn ta lạnh như băng: “Ai là bảo bối của anh?”

Tôi khựng lại một chút, nhớ đến vài ký ức không mấy tốt đẹp.

“Hơn nữa, kỹ thuật của anh tệ quá, tôi…”

Lạc Nhân Hi càng lấn tới, nhẹ nhàng hôn lên xương quai xanh của tôi.

“Chấp hành quan đại nhân, em nói tôi kỹ thuật tệ, có thể coi là một kiểu gợi không? là…

“Tệ luyện nhiều.”

Không có gợi quái gì cả. Tôi mặt không cảm xúc, dứt khoát cúi đầu, coi như không nghe thấy bẩn thỉu của hắn ta.

Lạc Nhân Hi lại càng to gan, thổi hơi vào tai tôi.

“Không phải em bảo tôi kỹ thuật tệ sao? cơ thể em run , hả? Chấp hành quan đại nhân? Hử… á!”

Chưa nói hết câu, Lạc Nhân Hi đột ngột bịt lấy thể của , trợn to mắt kinh ngạc nhìn tôi.

Tôi giơ lên ống tiêm trống tay.

“Thuốc ức chế Alpha. Không cần cảm ơn.”

Cơn nóng mẫn cảm của Lạc Nhân Hi như bị một gáo nước lạnh tạt vào.

“Khoan đã, sao em lại có cả thuốc ức chế Alpha?”

Tôi môi, ngẩng cằm chỉ vào hàng thuốc tiện dụng giấu bên trong áo khoác gió.

“Dù sao cũng quá nhiều chó lên cơn, vì lý do nhân đạo, tôi không thể bắn chết từng con một .

“Anh nói đúng không, Thái tử Lạc Nhân Hi?”

06

Tôi và Lạc Nhân Hi vừa ra khỏi phòng kín thể của tôi vẫn còn vương chút dịch thể đáng ngờ.

Lúc này, một Alpha đã chờ sẵn đến trước mặt tôi. Tôi nhận ra hắn là một phán của Liên minh.

“Ngài Bạch, có người tố cáo ngài làm giả dữ liệu thí nghiệm, biển thủ số lượng lớn công quỹ của Liên minh. Giờ xin mời ngài đi theo chúng tôi một chuyến.”

Sảnh Ngoại giao vốn ồn ào lập tức trở nên yên tĩnh. Không ít người quay sang nhìn, chờ xem trò hề sắp diễn ra.

Tôi có hơi bất ngờ, nhướng mày hỏi: “Có lệnh không?”

phán sắc mặt lạnh như băng, đưa ra một giấy mỏng.

“Đây là lệnh Liên minh phê chuẩn. Ngài cần kiểm tra không?”

Ánh mắt tôi lướt con dấu đỏ tươi vẫn còn chưa khô của Liên minh lệnh , khẽ môi giễu cợt.

“Không cần kiểm tra, dẫn đường đi.”

phán rút ra còng tay, đang định còng tay tôi bị một ngón tay thon dài ngăn lại.

“Khoan đã.” Lạc Nhân Hi tới bên cạnh tôi, giọng đã lạnh đi rõ rệt. “Dù tôi không hiểu rõ quy tắc của Liên minh, nhưng người lãnh thổ Đế quốc này, các người không phải đã xem thường thái tử ta quá rồi sao?”

phán cảnh giác đặt tay lên vai tôi, như gặp kẻ địch mà nhìn Lạc Nhân Hi: “ thái tử điện muốn gì?”

Cổ áo sơ mi của Lạc Nhân Hi mở rộng tùy , giọng điềm nhiên:

“Ngài Bạch dù sao cũng là khách của Đế quốc. Giờ ngươi chỉ cầm giấy lệnh mà đòi dẫn người đi, ai biết các người có thật sự là người của Liên minh không? Lỡ xảy ra chuyện, ai chịu trách nhiệm?

này đi — người Đế quốc tạm giữ, xử án Liên minh lo. Vừa bảo đảm an toàn cho ngài Bạch, vừa không can thiệp vào nội bộ các người.”

phán lộ vẻ khó xử. Theo quy định, người phải dẫn đi ngay.

Nhưng đây là đất Đế quốc, Liên minh cũng chưa đủ mạnh đối đầu trực diện.

Hắn chần chừ một lúc rồi gật đầu: “Tùy điện quyết định.”

07

Ở trong nhà giam của Đế quốc đúng là chán đến phát điên.

Tôi xin quản ngục một giấy, vẽ vời linh tinh giết thời gian.

Bỗng một bóng đen che khuất trước mặt tôi.

Tôi ngẩng lên, không ngạc nhiên khi thấy Lạc Nhân Hi — ánh mắt hắn đầy mong ngóng như sói đói thấy mồi.

Tôi nghiêng đầu, cảm giác bản thân đã vào hang sói.

Người thị phía sau hắn thở hổn hển chạy theo.

“Thái tử điện , ngài Bạch là đối tượng sát trọng điểm của Liên minh, ngài không thể—”

Lạc Nhân Hi mặt không biến sắc, giọng đầy chính khí: “Chính vì ngài ấy là trọng điểm, nên ta càng phải đích thân sát. Nếu xảy ra chuyện, ai dám chịu trách nhiệm?”

Người thị bị doạ đến lúng túng: “ này…”

Rào cản duy nhất bị dẹp bỏ, Lạc Nhân Hi lập tức ra lệnh:

“Người đâu, tắm rửa sạch cho cậu ấy rồi đưa tới giường của—”

Ánh mắt sắc như dao của tôi lia .

Hắn ho nhẹ, lập tức đổi :

“Đưa tới tẩm cung của ta, ta tự vấn.”

Tôi: “…”

08

Tẩm cung của thái tử trang hoàng lộng lẫy.

Tôi ngồi giường, chán chường gấp giấy trong tay hết này đến khác.

Trong ánh đèn mờ mờ, Lạc Nhân Hi rót cho một nước.

“Sao không ngồi lại gần?”

Tôi nhìn hắn biểu cảm bất lực, cuối cùng vẫn thở dài nhượng bộ.

Tôi giơ tay phải ra — vốn bị giấu dưới rèm — đang bị xích giường bằng sợi xích kim loại, phát ra tiếng leng keng trong trẻo.

“Lạc Nhân Hi, cách tiếp đãi khách của các người… thực sự mở rộng tầm mắt của tôi.”

Ánh mắt hắn hơi động: “Ai lại vô lễ như ? Thật đáng trách, mai ta phạt nặng!”

Tuy là trách, nhưng tôi vẫn thấy rõ khóe môi hắn đang lên.

Cố nhịn cũng không nhịn nổi.

Hắn áp sát tôi, pheromone của Alpha khiến tôi hơi khó chịu, mím môi.

“Ngày mai tôi cho người đưa em về Liên minh?”

Tôi lười nhác cụp mắt : “Không cần.”

Hắn ôm lấy eo tôi: “Tại sao?”

Tôi không trả , chỉ mệt mỏi day trán.

Nhưng hắn rõ ràng không định bỏ , nhanh chóng đè lên người tôi, ánh mắt đầy lạnh lẽo.

“Bạch Hành Lâm, hình như em rất chắc chắn có người đến cứu?”

Tôi hờ hững liếc hắn một .

Trong mắt hắn, dục vọng chiếm hữu không buồn che giấu, hắn lẩm bẩm như đang tự nói :

“Là Butte Rhein sao? Cũng phải. Dù có ngu chủ tịch Rhein cũng không đời nào cho phép người ngay đất Đế quốc. Chắc chắn là Khải Thanh tự hành động.

“Nhưng Bạch Hành Lâm, em phải hiểu — nếu Butte Rhein thật sự quan tâm cậu, hắn đã không Khải Thanh lộng hành hết này đến khác…”

“Hừ…” Tôi bật cười lạnh, giọng trầm hẳn: “ anh là tôi sinh tình loại sinh vật đơn bào như Alpha các người ? đúng là đang sỉ nhục tôi…”

Tôi co gối, đạp thẳng vào bộ hắn.

Sắc mặt hắn tái nhợt, lăn lộn ngã nhào khỏi người tôi.

Tôi nhét giấy gấp trong tay vào lòng hắn.

Sau đó dùng tay trái — tay còn có thể cử động — kéo chăn, quay lưng về phía hắn, nằm gọn vào mép trong giường.

này tôi vẽ trong nhà giam của các người, có tổng cộng mười hai điểm mù trong tuần tra, ba trốn thoát có xác suất thành công 90%.

sau nếu tôi lại ‘có dịp’ ghé thăm, mong các người đừng dùng công trình rách nát này xúc phạm trí tuệ của tôi nữa.”

Lạc Nhân Hi: “…”

Tùy chỉnh
Danh sách chương