Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 9

Có lẽ cậu ta khóc mệt rồi. Hoặc có người kéo cậu ta đi.

Tôi nhắm mắt lại, nghe tiếng tim mình đập.

Ổn định. Không hoảng loạn.

Chỗ ngón trỏ tay phải thiếu mất nửa móng ngứa. Vết thương cũ. Mỗi khi trời sắp mưa đều như vậy.

Bà nội từng nói:

Nhà đã thiệt thòi con.

Ngày mai, câu nói đó sẽ trở thành quá khứ.

Mười hai năm rồi.

Lần này, cuối cùng cũng đến lượt tôi thắng.

09

Ngày bản án được tuyên, tôi và Chu Nghiễn lại đến tòa án .

Luật sư Triệu đứng chờ ở cửa. Ông mặc bộ vest xanh đậm, cà vạt thắt gọn gàng, trên tay một tập giấy.

“Cô Tô, chúc mừng.” ông nói.

“Bản án đã có. Chúng ta thắng.”

Tôi nhận lấy bản án.

Tờ giấy mỏng, mép cắt thẳng tắp. Chữ đen trên nền trắng.

Tôi đọc từng dòng.

Tòa án xác định di chúc viết hộ của người đã mất Tô Vương thị là thực và hợp pháp. Theo quy định của Bộ luật Dân sự, quyền lợi bồi tỏa tương ứng sân thứ ba thuộc về nguyên Tô Niệm.

đăng ký hai căn nhà còn lại tên bị Tô Viễn không liên quan đến vụ án này nên không xem xét.

Kết luận phán quyết:

Bị và cơ quan tỏa phải trong vòng 30 ngày kể từ khi bản án có hiệu lực, phối hợp nguyên hoàn tất thủ tục đăng ký quyền sở hữu một căn nhà tái định cư tương ứng sân thứ ba, đồng thời chuyển 162.000 tệ tiền bồi vào tài khoản của nguyên .

162.000 tệ. Một căn nhà.

Tôi nhìn dãy số đó rất lâu.

Ngón tay dừng lại trên hai chữ Tô Niệm.

Tên của tôi.

Cuối cùng cũng xuất hiện trên một văn bản pháp luật liên quan đến mình.

Không phải ở chỗ trống trong mục chủ hộ.

Mà là ở vị trí nguyên , người có quyền lợi.

Chu Nghiễn đứng bên cạnh, không nói gì. Chỉ đặt tay lên vai tôi.

Bàn tay anh thô ráp, còn mùi dầu máy. Nhưng rất vững.

“Cô Tô?” luật sư Triệu gọi.

“Cảm ơn.” tôi nói.

“Cảm ơn luật sư Triệu.”

“Không có gì.”

Ông mỉm cười.

“Về phía em trai cô… cô đã biết chưa?”

“Chuyện gì?”

“Chủ tìm tới cửa.” ông hạ giọng.

“Cơ quan của cậu ta cũng biết rồi. Nghe nói viện nghiên cứu xem xét kỷ luật. Chuyện cờ bạc ở cơ quan nhà rất kiêng kỵ.”

Tôi gật đầu.

Không nói gì.

Chuyện của Tô Viễn không còn liên quan đến tôi nữa.

Bố đi rồi.

Chiếc túi vắt trên vai, bóng lưng ông kéo dài trong ánh hoàng hôn. Tôi đứng trong sân nhìn theo cho đến khi ông khuất ở đầu ngõ.

Chiếc túi nhựa trên tảng đá vẫn còn đó.

Tôi nhặt lên. Vỏ táo đã nhăn lại nhưng chưa hỏng. Tôi cắn một miếng. Vị chua ngọt xen lẫn, còn phảng phất chút mát lạnh của trái cây cất trong hầm.

Tô Viễn có gọi cho tôi một lần.

Là ngày thứ năm sau khi bản án được tuyên.

Lúc đó tôi và Chu Nghiễn xem mặt bằng ở . Luật sư Triệu giới thiệu một cửa tiệm sát đường lớn, hơn ba mươi mét vuông, tiền thuê mỗi tháng một nghìn hai trăm tệ. Vị trí khá tốt, đối diện là trường tiểu học, bên cạnh có chợ, người lại cũng đông.

Điện thoại reo.

Số lạ.

Tôi bắt máy.

“Chị.”

Là Tô Viễn.

Giọng khàn đặc như gỗ bị giấy nhám mài.

“Chị, em…”

Tôi cúp máy.

Cậu ta gọi lại. Tôi không nghe.

Lần thứ ba, Chu Nghiễn nhìn tôi một cái.

Tôi nói:

“Chặn đi.”

Số của Tô Viễn vào danh sách đen.

Sau đó tôi nghe nói, cậu ta bị chủ ép bán căn nhà ở thành phố tỉnh, căn nhà cưới.

Tiền bán nhà đem trả vẫn còn thiếu hơn ba trăm nghìn.

Lâm Uyển Thanh ly hôn, mang theo con đi.

Viện nghiên cứu giữ cậu ta lại một năm để theo dõi, nhưng nghe nói nếu biểu hiện không tốt thì vẫn có thể bị sa thải.

Những chuyện này tôi đều nghe từ dì Hai.

Bà lên thị trấn đi chợ, tiện ghé tiệm sửa xe ngồi một lúc. Lúc nói chuyện cứ nhìn sắc mặt tôi, sợ nói sai câu nào.

“Niệm Niệm, em trai con giờ thảm lắm. Một mình thuê phòng nhỏ, ngày nào cũng ăn mì gói. Mẹ con thì khóc suốt, nói phải thằng đòi …”

“Dì Hai, con bận.” Tôi chỉ vào đống trên bàn.

“Dì có sửa xe không?”

Bà cười gượng rồi đứng dậy đi.

Tôi tiếp tục cắt .

Tiếng kéo cắt vang lên lách cách. Tấm tách ra đầu ngón tay tôi.

Chỗ ngón trỏ tay phải thiếu mất nửa móng, khi kéo sẽ chạm vào phần thịt trần.

Không đau.

Quen rồi.

Mười hai năm , chuyện gì cũng có thể quen được.

Quyết định chuyển lên được đưa ra sau khi bản án tuyên hai tuần.

Tôi và Chu Nghiễn bàn bạc suốt một đêm.

Tiệm sửa xe ở thị trấn vẫn giữ lại. Anh thuê một học trông coi.

Còn mặt bằng ở thì tôi thuê để mở tiệm may, nhận sửa đồ và may đo giản.

Một trăm hai mươi tám nghìn của bố cộng một trăm sáu mươi hai nghìn tiền bồi , tổng cộng hơn hai trăm tám mươi nghìn.

Tiền thuê nhà, sửa sang, mua , mua máy may, tính ra đủ xoay xở trong một năm.

Sau một năm thì phải dựa vào làm ăn.

“Ổn không?” Chu Nghiễn hỏi.

“Thử xem.” tôi nói.

“Cùng lắm thì lại đi làm công. Nhưng em phải thử.”

Anh gật đầu.

“Thử.”

Ngày ký hợp đồng thuê cửa tiệm, luật sư Triệu giúp tôi làm thủ tục đăng ký quyền sở hữu.

Căn nhà tái định cư của sân thứ ba phải một năm nữa mới giao.

Nhưng có thể đăng ký trước, đến lúc đó chỉ nhận chìa khóa.

Khoản bồi một trăm sáu mươi hai nghìn được chuyển vào thẻ ngân hàng mới của tôi.

Tôi nhìn tin nhắn báo tiền vào, đếm từng con số 0.

Mười hai năm chuyển tiền.

473.000 tệ.

80.000 tiền tai nạn lao .

Chiếc Passat.

50.000 tiền mừng cưới.

Đám cưới của em trai.

2.000 tệ.

Hai chiếc chăn cũ.

Đám cưới của tôi.

Những con số đó cuối cùng cũng có lời thích.

Ngày trước khi chuyển nhà, tôi về quê một chuyến.

Không phải về nhà họ Tô.

Mà là lên mộ bà nội.

Mộ bà nằm trên sườn đồi phía đông làng. Một nấm đất nhỏ, cỏ mọc um tùm.

Chưa tới tiết Thanh Minh nên chưa dọn.

Tôi ngồi xổm xuống nhổ từng bụi cỏ. Rễ cỏ bám sâu, kéo lên là lôi theo đất.

Nhổ sạch rồi, lộ ra lớp đất nâu bên .

Tôi đặt lên mộ hai quả táo. Là táo bố mang tới, tôi giữ lại hai quả đỏ nhất.

Sau đó thắp ba nén nhang, quỳ xuống lạy ba lạy.

Đầu gối chạm đất lạnh.

“Bà ơi, con lấy lại rồi.” Tôi nói.

“Căn nhà bà để lại, con lấy lại rồi.”

Gió thổi từ sườn đồi xuống mang theo mùi đất và cỏ.

Nhang cháy được một nửa, tro bị gió cuốn xoáy lên.

“Bà ơi, con không hận .” Tôi nói nấm mộ.

“Mẹ như vậy vì bà ấy hồ đồ. Em trai như vậy vì đó là lựa chọn của nó. Con chỉ bà biết rằng bà đã không nhìn nhầm người.”

Nhang cháy hết.

Tôi đứng dậy phủi đất trên đầu gối.

Khi xuống núi, tôi thấy ở ngã rẽ đồi có một người đứng đó.

Là mẹ.

Bà mặc áo bông xám cũ, tóc rối bù, mặt tái nhợt.

Bà đứng đó nhìn tôi.

Không .

Không gọi.

Tôi dừng lại một giây.

Rồi tiếp tục bước xuống.

Khi đi ngang , môi bà khẽ như nói gì đó.

Tôi không dừng.

Khi lướt nhau, tôi nghe trong cổ họng bà bật ra một âm thanh.

Như tiếng nức nở.

Cũng như một tiếng thở dài.

Tôi không đầu.

Khi đến đầu làng, xe của Chu Nghiễn đợi.

Tôi lên xe.

“Đi thôi.”

Xe chạy ra khỏi làng.

Trong gương chiếu hậu, mẹ vẫn đứng ở ngã rẽ đồi, nhỏ dần, nhỏ dần, rồi biến mất.

Khi về tới thị trấn thì trời đã chạng vạng.

trước tiệm sửa xe đã bật.

Chu Nghiễn xuống xe vào kho lấy đồ.

Tôi túi đồ mang từ quê về bước vào sân.

Cửa sân khép hờ.

Tôi đẩy cửa.

Mẹ ngồi trên tảng đá trước tiệm sửa xe.

Bà cúi đầu, hai tay giấu trong tay áo.

Áo bông màu tím đỏ, vẫn là chiếc áo hôm trước bà mặc khi kéo họ hàng đến gây chuyện.

Tóc rối hơn trước, tóc bạc nhiều hơn.

Nghe thấy tiếng bước , bà ngẩng đầu.

Thấy tôi, bà đứng dậy.

tác có chút luống cuống, như không biết phải làm gì.

“Niệm Niệm…”

Tôi đứng yên tại chỗ.

Chiếc túi trong tay nặng trĩu, dây siết chặt khiến ngón tay trắng bệch.

Bà mở miệng rồi lại khép lại.

Mở ra.

Lại khép lại.

Như con cá mắc cạn.

10

Mẹ đứng cạnh tảng đá, hai tay giấu trong tay áo.

Gió thổi tới, bà rụt cổ lại.

“Niệm Niệm.” bà gọi lần nữa.

Tôi không .

Chu Nghiễn từ kho đi ra, thấy cảnh trong sân thì khựng lại một chút. Anh đặt thùng giấy xuống rồi vào nhà.

Anh hiểu.

Có những chuyện phải để tôi tự mình quyết.

“Đến làm gì?” tôi hỏi.

Mẹ há miệng.

Môi bà khô nứt, giọng khàn khàn.

“Mẹ… mẹ đến xem con.”

“Xem xong rồi. Về đi.”

“Niệm Niệm…” bà bước lên một bước rồi dừng lại.

“Mẹ… mẹ có chuyện nói.”

Tôi nhìn bà.

Người phụ nữ năm mươi bốn tuổi này.

Thấp, béo, giọng lớn, lúc nào cũng cau mày.

tôi mười lăm năm.

Sau đó từ năm mười lăm tuổi, tôi bắt đầu gia đình.

Mười hai năm tiền lương.

Tám mươi nghìn tiền tai nạn lao .

Năm mươi nghìn tiền mừng cưới.

Bà cho em trai ba căn nhà.

Cho tôi hai nghìn tệ và hai chiếc chăn cũ.

“Bà nói gì?” tôi hỏi.

Bà sững lại.

Có lẽ không ngờ tôi sẽ đáp.

Bà há miệng rất lâu mà không nói ra lời.

Gió thổi cây hòe trong sân, lá xào xạc.

Ánh vàng của tiệm sửa xe chiếu lên mặt bà.

Mắt bà đỏ lên.

“Niệm Niệm… mẹ… mẹ xin lỗi con.”

Bà nói lắp bắp.

Như đọc thuộc lòng.

Cũng như lần đầu nói những lời này.

“Những năm … mẹ hồ đồ. Em trai con… mẹ luôn nghĩ nó là con trai, phải nối dõi… còn con thì…”

Bà không nói tiếp được.

Một tiếng nghẹn bật ra trong cổ họng.

Bà đưa tay lau mặt, lau bừa bãi.

mắt và mũi dính đầy tay.

“Mẹ biết mình sai rồi.” cuối cùng bà nói.

“Mẹ không nên… không nên đối xử con như vậy. Bà nội con nói đúng, trong nhà đã thiệt thòi con. Bây giờ mẹ mới hiểu. Em trai con… nó không ra gì. Cờ bạc, lừa tiền, phá nát cái nhà. Mẹ bị nó lừa suốt mười mấy năm…”

Bà bật khóc.

Ngồi xổm xuống ôm đầu gối, khóc nức nở.

Chiếc áo bông tím đỏ ánh trông bẩn bẩn.

Vai bà run lên từng hồi.

Tôi đứng đó nhìn bà khóc.

Tôi không bước tới đỡ bà.

Không nói “mẹ đừng khóc nữa”.

Không nói “con tha thứ cho mẹ rồi”.

Có những vết nứt không thể vá lại bằng một câu xin lỗi.

Mười hai năm thiên vị.

473.000 tệ.

80.000 tệ máu và đau.

Những thứ đó không thể biến mất chỉ vì một câu “mẹ sai rồi”.

Tôi không phải thánh nhân.

Tôi chỉ là một người con gái từng bị đối xử bất công.

Giờ đây tôi đã học được cách không còn tự làm khổ mình nữa.

Nhưng tôi cũng không đuổi bà đi.

Tôi vào nhà, rót một cốc nóng.

Lấy thêm một gói trà bố mang tới lần trước.

Ông nói đó là trà mới trong làng.

Tôi pha một cốc rồi đem ra, đặt lên tảng đá.

“Uống đi.” tôi nói.

Mẹ ngẩng đầu.

Mắt sưng như quả óc chó.

Bà nhìn cốc trà, rồi nhìn tôi.

Như chưa hiểu.

“Trời lạnh.” tôi nói.

“Uống cho ấm.”

Bà ngẩn ra vài giây.

Sau đó lấy cốc trà.

Tay run dữ dội.

trà đổ ra ướt tay áo.

Bà thổi thổi rồi uống một ngụm.

Nóng.

Bà nhăn mặt nhưng vẫn uống thêm một ngụm.

“Niệm Niệm…”

“Mẹ, con không tha thứ cho mẹ.” tôi nói, giọng bình thản.

“Nhưng con cũng không hận mẹ nữa. Mẹ con mười lăm năm, con cái nhà này mười hai năm. Chúng ta coi như hòa.”

Bà ôm cốc trà trong tay.

Không nói gì.

mắt lại rơi xuống, nhỏ vào trong cốc trà.

“Khoản của con trai bà, nó tự trả.” tôi nói.

“Tôi không giúp được, cũng sẽ không giúp. Sau này bà sống tốt hay không là chuyện của bà và bố. Cuộc sống của tôi, tôi tự sống.”

Bà gật đầu. Gật mấy lần liền, giống con gà mổ thóc.

“Bà về đi.” tôi nói.

“Trời tối rồi, hết xe rồi.”

Bà đứng dậy. Cốc trà vẫn trên tay, chưa đặt xuống. Bà nhìn tôi, môi khẽ , cuối cùng chỉ nói một câu:

“Niệm Niệm… con… sống cho tốt.”

“Vâng.”

Bà đặt cốc trà xuống rồi người đi ra ngoài. Bước rất chậm, như thể bị què.

Không, người què là bố. Mẹ không què. Bà chỉ mệt thôi.

Bà đi rất chậm, rất nặng nề.

Cánh cổng sân đóng lại sau lưng bà. Tôi nghe tiếng bước bà xa dần, rồi biến mất.

Tôi đứng trong sân.

Cốc trà trên tảng đá vẫn còn bốc . trà nhạt đi, vài lá trà lắng đáy.

Tôi cốc lên, uống một ngụm.

Đắng. chát.

Trà bố mang đến không phải loại ngon, nhưng uống được.

Chu Nghiễn từ trong nhà bước ra, không hỏi gì. Anh cốc trà vào rửa rồi đặt lại vào tủ.

“Ngày mai vẫn chuyển nhà chứ?” anh hỏi.

“Chuyển.” tôi nói.

Cửa tiệm ở không lớn. Hơn ba mươi mét vuông, hình chữ nhật. Phía mặt đường là một ô cửa kính lớn.

Tôi và Chu Nghiễn bận rộn tuần. Sơn lại tường, lát sàn, lắp .

Máy may được chuyển từ thị trấn lên. Chiếc máy hiệu Butterfly bà nội để lại. Khung sắt đã rỉ một nửa, nhưng vẫn dùng được.

Tôi mua thêm hai máy công nghiệp mới, đạp rất chắc.

thì nhập từ chợ bán buôn ở tỉnh, ban đầu chỉ nhập ít để thử.

hiệu do Chu Nghiễn làm. Anh hàn khung sắt rồi căng tấm trắng lên.

Chữ trên đó là do tôi tự viết.

Tiệm may Niệm Niệm.

Chữ viết bằng bút lông. Tôi luyện vài ngày nên viết không đẹp lắm, nhưng đọc được.

Ngày khai trương, chúng tôi không đốt pháo.

Chỉ mở cửa tiệm, đặt hai chậu cây xanh trước cửa.

Phụ huynh đưa con đến trường tiểu học đối diện có người nhìn , nhưng không vào. Vài ngày đầu đều như vậy.

đầu tiên là do luật sư Triệu giới thiệu.

Một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi may một bộ sườn xám cải tiến để mặc trong đám cưới con gái.

Bà mang theo lụa thật từ Tô Châu.

Tôi đo số đo, vẽ rập, ngồi máy may ba ngày.

Khi bà tới thử đồ, đứng trước gương xoay một vòng, nói rất đẹp.

Bà trả thêm năm mươi tệ tiền cảm ơn.

“Con gái tôi có phúc.” bà nói.

“Tay nghề cô rất tốt.”

“Cảm ơn.” tôi đáp.

Sau khi bà đi, tôi đứng trong tiệm nhìn ra ô cửa kính lớn.

Ngoài kia là phố xá, người lại tấp nập.

Có người xách rau, có người dắt con, có người vừa đi vừa nhìn điện thoại.

Họ không biết tôi là .

Họ chỉ biết ở đây có một tiệm may. Bà chủ ít nói nhưng tay nghề tốt.

Như vậy là đủ.

Bố thỉnh thoảng sẽ tới.

Không xuyên. Một tháng một lần, hoặc hai lần.

Ông đi xe ba tiếng.

Đến nơi thì ngồi trên chiếc ghế nhựa trước cửa tiệm, không nói gì, nhìn tôi bận rộn bên trong.

Tôi rót trà cho ông, ông uống.

Tôi hỏi ông ăn chưa, ông nói ăn rồi.

Thật ra chưa ăn. Tôi nhìn ra được.

Môi ông khô, sắc mặt cũng không tốt.

“Bố, ăn chút đi.”

Tôi sang quán bên cạnh mua một bát mì đưa cho ông.

Ông nhận lấy, ăn rất nhanh.

Ăn xong đặt bát xuống bên rồi tiếp tục ngồi.

Có khi ngồi buổi chiều, có khi nửa ngày.

Trời tối ông nói phải về, kịp chuyến xe cuối.

Tôi đưa ông ra bến xe.

Trước khi lên xe ông lại nhìn tôi một cái. Môi khẽ , cuối cùng chỉ gật đầu.

“Bố giữ sức nhé.”

“Ừ. Con cũng vậy.”

Xe chạy đi.

Tôi đứng trước bến xe nhìn hậu chiếc xe mất hút ở khúc cua.

Bố chưa từng nói “xin lỗi”.

Nhưng ông sẽ đến.

Sẽ ngồi buổi.

Sẽ uống trà tôi pha, ăn bát mì tôi mua.

Có những người không giỏi nói lời.

Nhưng họ dùng cách khác để thể hiện.

Như vậy là đủ.

Chuyện của Tô Viễn tôi thỉnh thoảng vẫn nghe.

Từ dì Hai. Từ cậu họ.

Đều là những mẩu tin rời rạc.

Cậu ta bán nốt hai căn nhà tái định cư còn lại để trả .

Vẫn còn thiếu hơn mười vạn, không biết trả thế nào.

Viện nghiên cứu vẫn giữ cậu ta lại theo diện theo dõi. Nghe nói biểu hiện bình , lãnh đạo cũng không hài lòng.

Lâm Uyển Thanh ly hôn rồi, mang con tái giá.

Tô Viễn sống một mình trong phòng thuê, nghe nói ngày nào cũng ăn mì gói.

Tôi nghe, không nói gì.

Không thương hại.

Cũng không bỏ đá xuống giếng.

Đó là lựa chọn của cậu ta.

Cậu ta chọn cờ bạc.

Chọn lừa dối.

Chọn coi sự hy sinh của chị gái là điều hiển nhiên.

Bây giờ cậu ta trả giá.

Công bằng.

Tôi chưa từng giúp cậu ta.

Một đồng cũng không.

Có lần dì Hai thử dò hỏi:

“Niệm Niệm, em trai con thảm như vậy, con không…”

“Dì Hai.” tôi cắt lời.

“Dì có may quần áo không?”

Bà cười gượng rồi đi.

Tôi không Tô Viễn.

Chưa từng.

Đến mùa thu, căn nhà tái định cư được giao.

Tôi mang bản án và chứng minh thư đến văn phòng tỏa làm thủ tục.

Chìa khóa trao cho tôi.

Một căn hai phòng ngủ một phòng , hơn tám mươi mét vuông, ở phía đông .

Khu chung cư vừa xây xong. Cây xanh cũng tạm được. Hành lang còn mùi sơn mới.

Tôi mở cửa bước vào.

Bên trong trống trơn.

Sàn xi măng. Tường trắng.

Cửa sổ rất lớn, ánh nắng tràn vào sáng rực.

Chu Nghiễn đi sau tôi, nhìn quanh.

“Được đấy.”

“Ừ.”

“Định làm sao?”

“Tạm để trống.” tôi nói.

“Đợi tiệm may ổn định rồi sửa sang. Hoặc cho thuê kiếm thêm tiền.”

Anh gật đầu.

Tôi đứng giữa phòng nhìn căn nhà trống.

Đây là thứ bà nội để lại cho tôi.

Sân thứ ba.

Trước khi mất bà nhờ người viết di chúc, để lại một phần căn nhà cho đứa cháu gái bỏ học đi làm từ năm mười lăm tuổi.

Bà nói, trong nhà đã thiệt thòi con.

Bây giờ sự thiệt thòi đó đã được bù lại.

Không nhiều.

Nhưng có.

Tôi nắm chặt chìa khóa trong tay.

Kim loại lạnh lạnh, cạnh sắc cấn vào lòng bàn tay.

Nắm chặt sẽ để lại dấu mờ.

Bà ơi, bà thấy chưa.

Con lấy lại rồi.

Đến mùa đông, làm ăn của tiệm may dần ổn định.

quen nhiều lên.

Có người may sườn xám.

Có người sửa quần áo.

Có người mang con tới may đồng phục.

hàng ngày càng nhiều. Có lúc tôi làm đến tám chín giờ tối.

Chu Nghiễn giao tiệm sửa xe ở thị trấn cho học .

Anh cũng chuyển lên , thuê một cửa tiệm nhỏ bên cạnh tiệm may để sửa xe.

Hai cửa tiệm sát nhau.

Buổi trưa ăn cùng.

Buổi tối đóng cửa cùng.

Cuộc sống cứ thế trôi .

Bình dị.

Yên ổn.

Một cuộc sống mà năm mười lăm tuổi tôi không dám tưởng tượng.

Mẹ không đến nữa.

Bố nói bà ở nhà trông cháu. Không phải con của Tô Viễn mà là con của dì Hai.

Mẹ bây giờ ít nhắc đến Tô Viễn.

Nhắc tới chỉ thở dài.

Nói phải một thằng đòi .

Bố nói đôi khi bà nhìn ảnh của tôi mà ngẩn người.

Tôi không hỏi đó là ảnh gì.

Có lẽ là ảnh cũ.

Tôi ít chụp hình. Trong nhà chắc cũng chẳng có mấy tấm.

Không tha thứ.

Nhưng cũng không hận nữa.

Thế là đủ.

Có những người trong đời không thể hoàn toàn hòa .

Nhưng có thể buông tha cho nhau.

Ngày 23 tháng Chạp.

Tôi đóng cửa tiệm sớm hơn bình .

Chu Nghiễn bên cạnh cũng nghỉ.

Chúng tôi cùng đi chợ mua thịt và rau về gói bánh.

Căn nhà thuê không lớn, một phòng ngủ một phòng , nhưng đủ.

Trong bếp nóng bốc lên.

Chu Nghiễn cán vỏ bánh.

Tôi gói.

Vỏ bánh anh cán chỗ dày chỗ mỏng.

Bánh tôi gói cái to cái nhỏ.

Không sao.

Ăn được là được.

“Niệm Niệm.” Chu Nghiễn bỗng nói.

“Hả?”

“Sang năm mình có con nhé.”

Miếng vỏ bánh trong tay tôi khựng lại.

Tôi ngẩng lên nhìn anh.

Anh cúi đầu cán bột, vành tai đỏ.

“Được.” tôi nói.

Anh gật đầu, không nói thêm gì.

Nhưng khóe miệng khẽ cong lên.

Bánh chín rồi.

Chúng tôi ngồi ăn.

TV phát chương trình quảng bá Tết.

Ngoài cửa sổ có người đốt pháo, tiếng nổ lách tách.

Ồn.

Nhưng nghe rất yên lòng.

Đây là nhà của chúng tôi.

Năm mới của chúng tôi.

Mùa xuân năm sau, tiệm may tròn một năm.

làm ăn tốt hơn dự tính.

Tôi tiết kiệm được ít tiền nên sửa sang căn nhà tái định cư rồi chuyển vào.

hiệu tiệm may cũng thay cái mới.

Vẫn là Tiệm may Niệm Niệm.

Nhưng lần này là hộp .

Buổi tối sẽ phát sáng.

Ánh cam vàng chiếu ra đường, đứng xa cũng thấy.

Chiều hôm đó, sau khi đóng cửa tiệm, tôi đứng trước cửa nhìn tấm .

Tiệm may Niệm Niệm.

Niệm Niệm.

Tên của tôi.

Tô Niệm.

Hồi nhỏ bà nội luôn gọi tôi như vậy.

“Niệm Niệm à, ăn cơm đi.”

“Niệm Niệm à, đừng làm mệt.”

Sau này mẹ cũng gọi.

Nhưng mỗi lần mẹ gọi là để tôi làm .

“Niệm Niệm, đi giặt quần áo.”

“Niệm Niệm, em trai con phải đóng học phí.”

Niệm Niệm.

Cái tên được gọi suốt hai mươi tám năm.

Phần lớn thời gian nó mang ý nghĩa hy sinh, nhường nhịn, bị bỏ quên.

Nó là “người chị em trai ăn học”.

Là “đứa con gái đã gả đi”.

Là cái tên không tồn tại trên bản thỏa thuận tỏa.

Nhưng bây giờ.

Nó treo trên hiệu.

Sáng rõ.

đi ngang cũng nhìn thấy.

Tiệm may Niệm Niệm.

Cửa tiệm của Tô Niệm.

Tay nghề của Tô Niệm.

Cuộc đời của Tô Niệm.

Tôi đứng đó nhìn rất lâu.

Không phải để trả thù .

Không phải để chứng minh .

Tôi chỉ tự nói chính mình.

Tô Niệm từ trước đến nay luôn xứng đáng được nhìn thấy.

Dù là ngày mười lăm tuổi bỏ học.

Hay ngày hai mươi tám tuổi đứng ở đây.

Dù là ngón tay bị kim may đâm rách.

Hay bằng chứng đưa ra trước tòa.

Tô Niệm vẫn luôn xứng đáng.

Chu Nghiễn từ tiệm bên cạnh bước ra, thấy tôi đứng ngẩn người.

Anh không nói gì.

Chỉ đứng bên cạnh tôi nhìn tấm .

“Sáng rồi.” anh nói.

“Ừ.” tôi đáp.

“Sáng rồi.”

Gió từ cuối phố thổi tới, mang theo ấm của mùa xuân.

Ánh trên tấm khẽ rung trong gió, như gật đầu.

Chúng tôi người đi về nhà.

Phía sau lưng, tấm vẫn sáng.

Tiệm may Niệm Niệm.

Năm chữ.

Một cái tên.

Lần này cuối cùng cũng được viết đúng vào nơi nó thuộc về.

[ Hết ]

Tùy chỉnh
Danh sách chương