Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2: Chân Tình Giả Dối

“Chẳng lẽ cô Thịnh Châu sẽ cưới cô ?”

cười ngọt ngào Lục Vinh vang lên trong điện thoại: “Chân cô không tôi cho người gãy ?”

Tôi nắm chặt váy cưới.

Làm thể? ràng Lục Vinh thích Thịnh Châu, bị anh ta chối nên vu oan tôi nạt cô ta, rồi thuê người gãy chân tôi!

, Thịnh Châu bảo rằng anh trừng phạt Lục Vinh, sẽ không gặp lại cô ta nữa.

ra, chính Thịnh Châu sai người gãy chân cô, không? Vì anh nghĩ cô nạt tôi, nên mới làm vậy.”

Giọng Lục Vinh đầy kiêu ngạo.

Tôi cắn môi, tự nhủ: 【Cô ta nói dối, tất cả dối trá, chân tôi không do Thịnh Châu ra .】

vẻ Lục Vinh nhận ra tôi không , cô ta gửi tiếp một đoạn ghi âm khác.

Thịnh Châu trong hờ hững, khác xa con người anh tôi từng .

Anh bảo: “Ai nạt Lục Vinh đều trả giá, cứ gãy một chân được.”

Điện thoại rơi khỏi tôi, nằm sụp trên sàn.

Tôi đưa che miệng, cố ngăn nấc nghẹn.

Nước mắt lăn dài trên má.

Hóa ra mọi thứ trước giờ đều giả dối!

cười nói khách khứa châm chọc tôi, cười nhạo sự ngây thơ tôi khi trao trái tim cho kẻ phản bội.

Những mảnh ký ức bỗng chốc xâu lại.

Không lạ gì khi Thịnh Châu ít khi ngủ cùng tôi, anh bảo do tư thế ngủ sợ làm đau chân tôi.

Không lạ gì khi anh thường ngủ ở công ty.

Chắc anh ghét bỏ tôi.

Tôi tự mỉa mai mình, anh ta sự giỏi chịu đựng, vẫn giả vờ ở bên để đạt mục đích trả thù.

Anh hứa hẹn đám cưới, rồi bỏ tôi lại giữa ánh mắt khinh bỉ mọi người.

Tôi lướt lướt lại nhắn giữa tôi và anh.

Nước mắt lại mờ mắt.

Hóa ra yêu một người không yêu mình lại đau đớn vậy.

Dù mục đích Thịnh Châu gì, anh thành công.

Chưa bao giờ tôi tỉnh táo thế.

Tôi cất điện thoại, vào phòng thay đồ.

Vở kịch này, tôi không diễn nữa.

Tôi ung dung nhưng kiên quyết đẩy xe lăn, rời khỏi nơi bằng cửa .

Tôi trở về căn hộ 50 mét vuông mua thời đại học.

khi chặn liên lạc Thịnh Châu, tôi nằm xuống giường.

Hiện tại, tôi muốn ngủ ngon.

Ngày mai sẽ lấy quần áo ở nhà Thịnh Châu.

Chiếc xe lăn này cũng trả, vì anh người mua.

Tôi mơ thấy hình ảnh Thịnh Châu không đẹp đẽ.

Trong giấc mơ, tôi vẫn anh, tránh né sự lừa dối và tổn thương anh gây ra.

Nhưng tôi tỉnh, Thịnh Châu chưa từng yêu tôi.

Khi chân tôi gãy, tôi cần chỗ dựa tinh thần, anh muốn thấy tôi đau khổ.

lẽ “thâm tình” anh tỏ ra vì thương hại, xem tôi trò giải trí lúc buồn chán.

một người mà cần vẫy , tưởng hoàn toàn vào người , cảm giác ấy chắc đẹp lắm.

Giữa cơn ác mộng, gõ cửa khiến tôi tỉnh giấc.

Tôi chống gậy, run rẩy mở cửa.

Thịnh Châu đứng , mắt hoảng loạn, thở dồn dập: “A Tưởng, hôm qua lại bỏ trong lễ cưới chúng ta…”

Anh vừa nói vừa bước vào, tôi lấy thân chặn nửa cửa.

Tôi không anh làm gì, để thấy tôi đau khổ?

Cúi đầu, tôi cố giữ thể diện.

“Thịnh tiên sinh, hủy hôn lễ .”

Anh ngừng thở một lúc, hai chặn mạnh lên tôi, khiến tôi co người nép sát cửa.

Khoảng cách giữa chúng tôi gần nỗi tôi nhìn đôi mắt đỏ ngầu anh.

Tôi nhìn thẳng anh, từng chữ một: “Chúng ta chia , tôi không thích anh nữa.”

Thịnh Châu nổi giận: “Tại ? cặp bồ người khác rồi đúng không?!”

Tôi ngạc nhiên trước lời anh nói, vừa hận vừa tức, tôi tát anh một cái.

Vai tôi run không ngừng: “Thịnh tiên sinh, chơi đùa tình cảm tôi vui lắm ? gãy chân tôi, anh khoái chí lắm hả?”

Anh đứng sững, môi khẽ run, hơi thở nghẹn ngào.

Lời tôi nói , không muốn vòng vo.

“Một năm trước, chân tôi bị anh sai người gãy không?”

Anh vẫn đờ đẫn, rồi phản bác theo quán tính: “Không, anh…”

Ánh mắt anh không dám nhìn thẳng tôi, tôi hiểu anh quá .

Tôi thở dài: “Thực sự không cần làm mọi việc tồi tệ hơn nữa.”

Anh dường bình tĩnh lại: “Tồi tệ? Chính đang làm mà.”

“Đúng, tôi đang làm .” Tôi hít sâu, “Tôi, một kẻ què chân, leo lên được Thịnh tổng, Lục Vinh mới xứng anh thôi.”

Mặt anh liền sầm lại.

Tôi không nói thêm, đẩy anh ra cửa.

lẽ anh chưa từng bị chối vậy, bản chất dần hiện .

“Anh anh chịu trách nhiệm chân , nhưng nếu không nạt A Vinh thì không thế này.”

Cạch! Tôi đóng sầm cửa lại.

Trước khi , anh nói: “Anh sẽ cho thời gian suy nghĩ, đừng làm .”

Làm ?

nực cười.

khi chặn liên lạc Thịnh Châu, tôi không anh giải thích việc hủy hôn lễ thế nào, nhưng giờ không liên quan.

Tôi nằm trên giường, đầu óc trống rỗng, cảm giác mất kiểm soát khiến tôi chán ghét.

Tùy chỉnh
Danh sách chương