Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3: Chân Tình Giả Dối

Cái trò hề này cuối cùng cũng kết thúc.

rung, tôi dựa dậy.

Một tin nhắn hiện lên: “Em không sao chứ?”

Cùng lúc đó, có thông báo kết bạn, tên vỏn vẹn hai chữ: “Tiêu Tần.”

Tôi không rõ Tiêu Tần số đâu, biết anh và Thịnh Châu thuộc cùng hội.

Tôi thoát khỏi giao diện, không muốn dính dáng nhóm người này nữa.

Chợt nhớ lâu rồi thăm bà, tôi xem số dư tài khoản rồi quyết định mua vé máy bay chiều nay.

Tôi lau sạch chiếc lăn, đặt vào góc phòng, chuẩn bị nói rõ mọi chuyện .

đó có cả chuyện đôi chân tôi.

thu xếp vài bộ quần áo, tôi gọi tài xế giúp mang hành lý .

Chống gậy từng bước cầu thang, thời gian bay đã muộn, tôi ghé cửa hàng mua chiếc bánh mì.

ăn, tôi mở ứng dụng nhắn tin, thấy hàng loạt tin nhắn Thịnh Châu và bạn bè anh.

Tôi lướt qua rồi thoát ra ngay.

toàn những câu chuyện giữa tôi và anh.

Nhắm lại, tâm trạng mới tạm yên lại thì lại tan biến.

Lát , tôi thấy có người mặc đồ thể thao màu đen bên cạnh.

Tôi nhìn sang phải, rồi quay đi nơi khác.

Người đó tiến tới gần hơn.

Tôi ngước nhìn, anh dựa lưng ghế, ngửa mặt cười: “Ồ, trùng hợp quá nhỉ.”

Tôi nghĩ mình không quen người này.

Có vẻ anh ra tôi ngạc , giả vờ đáng thương:

“Tôi đã giúp em vạch trần những việc xấu xa của Thịnh Châu, thế mà em không ra tôi.”

bên Thịnh Châu, anh hầu không cho tôi ra ngoài, ngoài vài người bạn thân thì tôi gặp ai khác.

Tôi : “Anh là Tiêu Tần đúng không?”

Anh cười khì: “Đúng rồi! Đây là phần thưởng cho em.”

lòng bàn anh là một viên kẹo dâu.

Tôi rụt lại, không .

Tiêu Tần nắm tôi, đặt kẹo vào lòng bàn .

thân nhau vậy rồi, em cứ đi.”

Ánh nắng xuyên qua mái tóc anh làm mờ nét sắc lạnh, khiến anh trông dịu dàng hơn.

Tôi giật mình tỉnh lại, tự tôi quen nhau nào?

kịp nói , anh tự nói: “Em định đi chơi à? Thư giãn óc?”

Dù Tiêu Tần nói nhiều, nhưng không khiến người khác khó chịu.

“Tôi thăm bà.”

Anh đáp nhẹ, rồi cúi nghịch .

Tôi nhìn đồng hồ, gần giờ.

“Tôi phải đi đây.”

Tiêu Tần vẫn chăm chú , ngẩng lên trả lời: “À, thôi!”

Tôi chống gậy bước vài bước, rồi nhớ ra điều , quay lại.

Tôi giơ viên kẹo lên, mỉm cười: “Cảm ơn anh vì viên kẹo.”

Nhân viên đã sắp xếp hành lý xong, tôi dựa vào số ghế tìm chỗ .

lâu, một bóng người quen cũng bên cạnh.

Tiêu Tần đeo khẩu trang, trông còn ngạc hơn tôi.

lại cùng một nơi rồi!”

Anh chú cún con vẫy đuôi vui mừng.

Tôi nhìn anh, đáp: “Đúng thật trùng hợp.”

Anh cài dây an toàn, hứng khởi: “Chỗ đó em quen hơn, có chỗ nào chơi hay không?”

Tôi thấy kỳ lạ, Tiêu Tần con nhà giàu, thường thích leo núi, ra đảo hay trượt tuyết, sao lại chọn nơi nhỏ bé Nguyên Thành?

“Nguyên Thành không có nhiều điểm du lịch nhưng có nhiều món ngon.”

Anh gật , lại ra tìm chỗ thú vị.

Tôi chiếc bịt túi, định ngủ một chút.

mơ màng, vì điều hòa quá lạnh, tôi co người lại.

Chẳng bao lâu, cảm chăn đắp lên mình, cơ thể ấm lên, tôi lại chìm vào giấc ngủ.

Lần tỉnh dậy , Tiêu Tần gọi tôi.

Anh nhíu mày: “Đêm qua em ngủ không ngon à?”

Tôi nhìn chăn trên người, đoán do Tiêu Tần mang .

“Cảm ơn anh.”

Anh nhìn tôi chăm chú, không nói thêm.

Tôi lúng túng trả lời: “Tôi ngủ cũng tạm .”

Tôi không nói thêm, cúi gậy.

Ánh anh càng nhíu lại.

máy bay, Tiêu Tần tự cầm cả vali của tôi.

“?”

Anh nhìn chân tôi nói: “Để tôi đưa em , em đi một mình không tiện.”

Tôi lắc : “Không sao, tôi gọi rồi.”

Nhưng Tiêu Tần vẫn níu vali không buông.

Anh đứa trẻ giữ món đồ chơi yêu thích.

Tôi thở dài lòng.

Có lẽ anh thương hại vì tôi đi lại khó khăn, hoặc muốn bù đắp thay cho Thịnh Châu.

Nghĩ vậy, tôi lên tiếng: “Thật ra anh không cần giúp tôi vì Thịnh Châu đâu…”

Tiêu Tần vốn đang cúi , ngay lập tức lộ rõ vẻ chán ghét nghe tên Thịnh Châu.

“Tôi không thân với Thịnh Châu.”

Nghe anh vội vàng giải thích, tôi có phần ngỡ ngàng.

Tiêu Tần tự đặt lên cổ, nói: “Tôi thật sự không thân với Thịnh Châu, tôi không giống anh .”

Câu cuối tôi nghe không rõ, nên lại: “Anh nói cơ?”

“Không có ! Dù sao những việc tôi làm đều không liên quan Thịnh Châu.”

Tôi gật hiểu ý: “Vậy đi thôi.”

Nhà bà tôi ở quê, bến khách còn phải đi thêm nửa tiếng nữa mới nơi.

Lúc lên , mọi người chen lấn nhau, Tiêu Tần đứng tôi, một nhẹ nhàng đỡ tôi.

lên , Tiêu Tần cũng đeo bịt lại, định chợp nghỉ ngơi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương