Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nửa tiếng trôi qua thật nhanh, và thật bất ngờ khi bà đã đứng đợi tôi ngay đầu làng.
Khi tôi xuống xe, bà vội chạy , kéo lấy tay tôi:
“Đi chậm thôi, ngã nữa thì khổ .”
Giọng nói trầm của Tiêu Tần vang phía tôi: “Bà ơi, bà đừng lo, cháu sẽ chăm sóc cho Tiểu Tưởng.”
Bà tôi nhìn Tiêu Tần, mang theo rất nhiều túi đồ phía , liền buông tay tôi ra: “Đây bạn của Tiểu Tưởng phải không? bà quen quen nhỉ?”
Tôi đứng bên cạnh, hít hơi thật sâu.
Tiêu Tần đỡ tay bà, cùng bà đi phía lưng tôi. Hai trông như thể đã quen thân lâu.
Tôi nghe Tiêu Tần nói nhỏ với bà: “Bà ơi, cháu Tiêu Tần, Tiểu Tưởng đã chia tay với Thịnh Châu rồi.”
Bà hỏi: “ chia tay?”
Tiêu Tần thẳng thắn trả lời: “Vì anh không xứng với Tiểu Tưởng, nhân cách của anh rất tệ.”
Bà tôi nhìn Tiêu Tần với ánh mắt đong đầy suy nghĩ:
“Cậu nhóc cũng được , vất vả à?”
Tiêu Tần lúc đã hoàn toàn bỏ vẻ phóng túng thường ngày: “Không , bà ạ, không hề vất vả .”
Tôi bước đi phía trước, lén nghe cuộc trò giữa hai .
nói, họ hòa hợp.
tôi cảm giác Tiêu Tần mới cháu ruột của bà, còn như ngoài ?
Về đến nhà, Tiêu Tần thể hiện như trở về chính ngôi nhà của .
Anh lau bàn và hỏi: “Bà ơi! Chổi ở ạ?”
Bà trong bếp thò đầu ra: “Ở chỗ bà đây, để bà lấy cho.”
Tôi ngồi trên ghế, lần đầu tiên cảm giác lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà quen thuộc .
khi xong nhà, Tiêu Tần khoe với tôi: “Bà vừa khen tôi !”
Nhìn nụ cười trên mặt anh, tôi cũng không nhịn được cười: “Anh chắc ít khi nhà ở nhà nhỉ?”
“ có đó! Tôi thường xuyên giành cơ !”
Trước ánh mắt nghi ngờ của tôi, khí thế của Tiêu Tần nhanh chóng tụt xuống.
“Thôi được rồi, thật ra tôi ít khi nhà.”
Sợ tôi chê bai, anh vội nói thêm: “Nhưng , tôi rất sạch, bà còn khen tôi giỏi nữa .”
Tôi bật cười: “Được rồi, biết anh giỏi rồi.”
Tôi nhìn ra ngoài : “Dạo tối muộn hơn, nhưng kỳ nghỉ lễ, khách du lịch đông , lát nữa anh sẽ khó đặt được phòng khách sạn .”
Tôi nghĩ anh có thể hiểu ý trong lời nói của .
Tiêu Tần cúi mắt xuống: “Tôi khó khăn mới tới được đây, em không cho tôi ở ăn bữa cơm à?”
Anh trông như chú chó lớn với chiếc đuôi cụp xuống đầy tội nghiệp.
Tôi không kìm được, đưa tay xoa mái tóc hơi rối của anh.
khi , tôi chợt nhận ra đã , liền rút tay , hơi thở trở nên gấp gáp.
Còn Tiêu Tần thì như không có xảy ra, quay bếp.
Chỉ có bước đi của anh còn có phần lóng ngóng.
Ăn cơm xong, đã tối hẳn.
Tôi cầm túi đồ của Tiêu Tần, chuẩn bị tiễn anh ra về.
Tiêu Tần bĩu môi, hai tay đặt chiếc tạp dề bà đã buộc cho anh, trông như không muốn tháo ra chút nào.
Bà tôi nhìn quanh nhà không ai, liền bước ra hỏi:
“Có ?”
Tôi quay đáp: “Anh ấy muốn về, tôi bảo anh tháo tạp dề ra, đưa cho tôi.”
Tiêu Tần lúc nhìn bà với vẻ mặt đáng thương. Bà nhìn ra ngoài rồi nói:
“ tối thế còn đi , mau dẫn nhà đi.”
“Nhưng , bà ơi…”
Chưa nói hết câu, Tiêu Tần đã ôm lấy tạp dề lao nhà: “Bà đã cho tôi ở rồi, em không được đuổi tôi đi nhé!”
Tôi đành đặt túi đồ anh ghế sofa.
Bà tôi tuổi đã cao, đi ngủ rất sớm.
Đợi đến khi Tiêu Tần tắm xong, tôi vẫn ngồi trên ghế sofa chờ anh.
Tiêu Tần nhìn tôi ngạc nhiên: “Em còn chưa ngủ?”
Tôi thở dài: “Tiêu Tần, chúng nói chút.”
Trong nhà chỉ có hai phòng, sợ bà tỉnh giấc, tôi dẫn Tiêu Tần phòng .
Anh ngồi trên chiếc ghế thấp như cậu học sinh, đôi chân dài không biết đặt cho vừa.
Tôi thẳng thắn hỏi: “Tiêu Tần, anh… thích tôi à?”
Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi nói ra câu , tôi vẫn có chút e ngại.
Tiêu Tần cúi đầu, vô thức bấm ngón tay: “Tôi… ừm… vâng.”
“ cơ?”
Anh như buông xuôi: “Đúng .”
Không nằm ngoài dự đoán của tôi.
Tôi nhìn thẳng mắt anh: “Anh cũng biết rồi , tôi vừa mới chia tay Thịnh Châu.”
Tiêu Tần vội vàng: “Anh biết, Thịnh Châu vốn không xứng với em.”
Tôi không ngờ anh phản ứng mạnh mẽ như , im lặng lúc rồi nói: “Nếu bây giờ tôi còn lằng nhằng với anh thì không tôn trọng anh .”
Tiêu Tần gần như muốn nhảy : “Em không cần mang bất kỳ gánh nặng nào! Hơn nữa, bây giờ anh theo đuổi em.”
Giọng anh lúc lớn: “Nếu em, em anh cũng ủng hộ! Em cứ việc không tôn trọng anh! Anh còn mong…”
Sợ bà thức giấc, tôi đưa tay miệng ra hiệu: “Suỵt, nhỏ tiếng thôi.”