Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nói xong, ánh mắt anh dò xét tôi, thấy tôi không tức giận thì nụ cười lại.
Hoắc Quân há hốc miệng: “Cây sắt nghìn năm nở hoa… mmm mmm mmm.”
Chưa kịp nói hết, Hoắc Quân đã Tiêu Tần bịt miệng.
“Đừng nói linh tinh.”
Tiêu Tần liếc nhìn Hoắc Quân.
Tôi chào Hoắc Quân: “Chào, tôi tên Thẩm Bất .”
Hoắc Quân đưa hai đáp: “Tôi Hoắc Quân, bạn thân của Tiêu Tần.”
Tiêu Tần chăm chú nhìn đôi chúng tôi nắm chặt, không kiềm nghiến răng.
Hoắc Quân lè lưỡi rồi vội vàng tránh đi.
Tiêu Tần lấy khăn giấy ướt từ từ lau tôi: “Thằng nhóc kia không đã rửa chưa mà đã đụng vào em rồi.”
Tôi hơi bất lực: “Không sao .”
Nếu Hoắc Quân đang ở đây, có lẽ sẽ khóc lóc um sùm mất.
mọi tụ họp đông đủ, không khí bắt đầu nên sôi nổi.
“Tiêu Tần độc thân hơn hai mươi năm, cuối cùng cũng thoát cảnh đơn, thật đáng mừng.”
“Đúng vậy, nếu không thoát độc thân, tôi thích tôi đấy!”
“Ha ha ha, sao lại dạn mặt thế?”
Tôi nhìn Tiêu Tần không có anh độc thân thật không.
Anh bật cười lớn: “ tôi tí mặt mũi đi, đừng lôi chuyện cũ làm trò đùa.”
bữa ăn đang dở, Tiêu Tần ngoài nhận cuộc gọi.
Trước đi, anh hiệu Hoắc Quân trông chừng tôi.
Bóng lưng anh khuất dần, Hoắc Quân ngay lập tức ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Nói thật, đây đầu tôi thấy Tiêu Tần dịu dàng với vậy.”
“Tiêu Tần thật sự nhẹ nhàng.”
Hoắc Quân nhìn tôi ngạc nhiên.
“Quả thật tình yêu, không , hồi trung học, Tiêu Tần nóng tính, từng cảnh sát giữ tới năm trong tuần.”
“Anh ấy tính tình không tốt sao?”
Hoắc Quân dựa lưng trên ghế: “Cái đó tùy , nhưng với thì anh ấy tốt.”
“Tôi thấy này Tiêu Tần nghiêm túc với , để tôi tiết lộ bí mật .”
Tôi ngay lập tức ngồi thẳng dậy, háo hức .
“ Tiêu Tần ở nhà sao chứ? Hồi nhỏ anh ấy từng bắt cóc.”
Tôi mở to mắt: “ bắt cóc?”
“Suỵt!” Hoắc Quân nhìn quanh.
“ đó xảy ầm ĩ lắm, cuối cùng nói bọn bắt cóc hủy bỏ thỏa thuận.”
đến đây, tim tôi ngừng đập.
“Mẹ Tiêu Tần ngất nhập viện, mọi con trai duy nhất của Tiêu gia đã mất, nhưng gần tháng, cảnh sát đưa đứa trẻ nhà.”
“ nói có đứa trẻ âm thầm cứu Tiêu Tần, tôi thì không tin, đứa trẻ làm sao đấu lại bọn bắt cóc?”
“ đó, con trai duy nhất , Tiêu Tần dần thay đổi, tính tình nên xấu.”
Hoắc Quân dừng lại rồi tiếp tục: “Giờ ấy thoải mái thế này thật hiếm.”
Nói xong, Hoắc Quân quay chỗ mình.
Tiêu Tần lại cuộc gọi, cảm nhận không khí có điều gì khác lạ.
Anh cừu non ngửi thấy mùi kẻ chiếm đất của mình.
Anh nhìn Hoắc Quân, ánh mắt chất vấn: “Có chuyện gì vậy?”
Hoắc Quân không mấy quan tâm, quay đi.
Tiêu Tần hốt hoảng: “Sao vậy? Họ có bắt nạt em không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nắm anh thật chặt: “Không có .”
Tiêu Tần đứng dậy, nói vài câu: “Đi thôi, nhà nào.”
đến nơi, Tiêu Tần trông không ổn.
“Xin lỗi, em không thích những chốn vậy, chúng sẽ không đến nữa.”
Tôi nghiêm túc đáp: “Tiêu Tần, em không không thích, ngược lại em vui anh dẫn đi gặp bạn bè.”
Tiêu Tần ôm tôi, thu mình lại, vẻ mặt hơi đáng thương: “Thật sao?”
Tôi kéo anh: “Ngồi yên đi.”
Tiêu Tần ngạc nhiên: “Sao vậy?”
“Tự nhiên anh nhìn em thế này, có anh trong lòng em vẫn Thịnh Châu không?”
Tiêu Tần ngập ngừng: “Không, không có .”
Tôi giả vờ giận dỗi: “Tiêu Tần, anh chắc chứ?”
Mặt anh ngay lập tức nhạt đi, giọng nghẹn ngào: “Em và anh bên nhau lâu vậy, anh sợ trong lòng em vẫn anh , chúng cả tháng không gặp, anh, anh không ghen .”
Lời anh nói rối rắm nhưng tôi hiểu.
“Vậy anh em sẽ đồng ý ở bên anh vẫn Thịnh Châu sao?”
Tiêu Tần bắt đầu hoang mang: “Không, không , anh không vậy.”
Tôi kéo cổ áo Tiêu Tần lại gần: “Anh rõ đây nhé, em, Thẩm Bất , hiện tại và mãi mãi chỉ yêu Tiêu Tần.”
Biểu cảm anh vẫn ngơ ngác.
Tôi đứng lên, áp môi vào môi anh.
Vài giây , Tiêu Tần đáp lại nụ hôn, ôm chặt lấy tôi làm nụ hôn thêm nồng nàn.
“ , suốt đời này em sẽ không rời xa anh .”
Giờ chân tôi đã có thể đi lại mà không cần gậy chống.
Tiêu Tần luôn thấp thỏm lo lắng, mỗi ngoài đều nhắc nhở kỹ càng.
Tôi mình chỉ vấn đề ở chân, đầu óc vẫn minh mẫn.
Vì thế hôm nay tôi không để tài xế đi theo.
Tôi tài xế cung cấp thông tin Tiêu Tần lịch trình của tôi.
Nhưng hôm nay không , vài ngày nữa sinh nhật Tiêu Tần, tôi muốn lặng lẽ chuẩn quà.
Bất ngờ điện thoại reo, “A lô?”