Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ở đầu dây kia có nhiều ồn, giọng Thịnh Châu vang : “ Tưởng, anh em. Rõ ràng chúng sắp kết hôn, người em phải là anh.”
“Tôi bận, nếu không có việc gì, tôi sẽ cúp máy đây.”
Vừa được vài bước, tôi nhận được tin nhắn từ số lạ.
【Chào cô, tôi là bạn Thịnh Châu, cậu ấy đang say rượu, đòi gặp cô, cô có thể đến được không?】
Tôi cất thoại, không trả lời.
Sau mua quà cho Tiêu Tần xong, định gọi taxi về nhà một chiếc xe tải nhỏ bất ngờ lao tới.
Vừa xe, tôi bị người dùng khăn tẩm thuốc mê khiến ngất .
Trước hôn mê, vẫn còn nghe những chửi bới quen thuộc.
tỉnh lại, chửi vẫn vọng tai.
Lần này nghe rõ, là Lục Vinh.
cô cũng bị tới đây?
Đầu óc tôi còn hồ.
Tôi vừa một giấc , về một cóc một cậu bé, tôi lén lút giải và suýt bị .
Một giọng nói to vang : “Mẹ nó, Thịnh Châu đúng là ác, tự tay phá sản rồi còn kéo cả ông vào.”
kẻ khác hỏi: “ người này xử lý ?”
Người kia cười nhạt: “Thịnh Châu thưởng thức lắm, giờ gọi sống tám mươi triệu, không nhiều, người nhân đôi.”
“ người?”
“Ha ha ha, một là hôn thê, một là tình nhân bí mật hắn.”
Người ra hiệu chúng tôi phát ra .
Miếng băng dán miệng tôi được gỡ, Lục Vinh thét như điên: “ Châu, em với, em không chết, em!”
Người thoại cho tôi, tôi cố mở miệng nói: “Nếu có chuyện gì, đừng để Tiêu Tần …”
tôi không nói điều hắn , đá tôi rồi cầm thoại xa.
Tôi không hiểu họ nói gì.
Tôi chỉ sợ Tiêu Tần tôi bị sẽ lo.
Anh đã chịu đựng một lần rồi, tôi không anh phải trải qua lần thứ .
Nơi đây tối tăm như nhà máy hóa chất bỏ hoang.
Không lâu sau, tôi tạo chút động.
Một người bước tới: “Gì đấy?”
“Tôi hơi đói, có gì uống không?”
Người báo, không lâu sau quay lại cùng một bát mì.
“Đây.”
tháo dây trói cho một tay tôi, có đồ và nước, trông không phải kẻ liều lĩnh.
Lục Vinh cạnh vậy la : “ chỉ cho cô ? Tôi cũng .”
Lời cô như mệnh lệnh.
Người kia nhổ nước bọt về phía Lục Vinh: “Cô đòi gì nữa?”
Tôi nhắm mắt, Lục Vinh thật vừa ngu ngốc vừa độc ác.
Không cần làm gì, cô tự làm khổ mình.
Tôi vài miếng cho đỡ đói rồi đẩy bát mì sang: “ .”
Lục Vinh hừ lạnh: “Không cần sự thương hại cô.”
“Không thật à?”
“TÔI-KHÔNG-!”
Tôi gật đầu: “Vậy thôi.”
xong, tay tôi lại bị trói chặt.
Không đã bao lâu, ngoài kia nghe bước chân hồ.
trưởng nhóm: “Đem tiền đến chưa?”
Thịnh Châu: “Đã .”
định lấy cái vali từ tay Thịnh Châu.
“Chờ đã, cho tôi gặp người.”
Cửa mở, ánh sáng chiếu vào.
“ Tưởng?”
Là Thịnh Châu.
Lục Vinh vừa Thịnh Châu lập tức khóc nức nở: “ Châu, anh đến rồi, em với.”
Thịnh Châu nghiến răng ra lệnh: “Im miệng.”
Lục Vinh im lặng.
Thịnh Châu sờ mắt cá chân tôi: “Chỗ nào khác có bị thương không?”
“Không, Tiêu Tần chưa?”
Ngay lúc , ngoài vang mắng : “Mẹ nó, bị thằng ch.ó này lừa rồi, cảnh sát đến rồi.”
Thịnh Châu nhanh chóng tháo dây trói cho tôi.
giận dữ cầm ghế định đánh, bị Thịnh Châu đá bay.
Ngoài cửa, cảnh sát nói: “Tất cả dừng lại, nếu không sẽ nổ súng.”
Thịnh Châu đang tháo dây trói cho Lục Vinh.
Bất ngờ, phía sau có người cầm thanh sắt đánh về phía tôi.
“ Tưởng!”
Tôi Thịnh Châu lao vào chắn, thanh sắt trúng vào đầu gối anh, khiến anh ngất .
nhanh, Tiêu Tần đã tới.
Anh ôm chặt tôi, toàn thân run rẩy.
“Anh đừng sợ, em không đâu.”
Trước lại ngất, tôi cảm nhận nước mắt lăn dài trên mặt.
Tất cả những kẻ tham gia vụ cóc đã bị giữ.
Theo lời Hoắc Quân, Tiêu Tần tôi xe cấp , anh đã không đứng vững nổi.
“Anh ấy quỳ trước mặt tôi, khiến tôi bất ngờ.”
Tôi vừa gặm táo vừa nhìn Tiêu Tần.
Anh hiếm phản bác Hoắc Quân.
Tôi lần này anh thật sự bị sốc.
Tôi cố tạo không khí vui vẻ hơn: “Trên xe thương, tôi còn có một giấc , như hồi nhỏ cũng từng bị cóc, cảm hơi hồi hộp và kích thích.”
Không ngờ vừa nói xong, mặt Tiêu Tần đổi sắc: “Em… lại rồi à?”
“ lại cái gì thế?”
Hoắc Quân thế, lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh.
Tiêu Tần cúi đầu: “Không , bà ngoại nói với anh là em không được chuyện hồi bé.”
Tôi giả vờ trách móc: “ bà ngoại lại nói hết với anh thế?”
“Bà nói hồi nhỏ em bị ốm nặng, khỏi bệnh mất trí trước .”
Tiêu Tần ôm tôi: “Không , mọi chuyện đã qua rồi.”
Lục Vinh, người lâu không liên lạc, gọi thoại.
“Chân Thịnh Châu không thể chữa khỏi nữa.”
Tiêu Tần nằm cạnh tôi, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn tôi.