Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

Người đó luôn cố khuấy động không khí, nói mấy câu chẳng , nhưng không ai để ý anh ta.

Trần Hiểu thì lại rất vui vẻ, thỉnh thoảng nói anh ta vài câu, thậm chí còn cười mấy lần.

Tôi nhìn cô ta, đột nhiên cảm thấy rất xa lạ.

Người phụ nữ , trên mặt còn có vết thương, mà vẫn có cười vui thế ?

được nửa bữa, mẹ chồng đột nhiên đặt đũa xuống, nhìn Trần Hiểu.

“Hiểu Hiểu, rốt cuộc con làm gì?”

Nụ cười Trần Hiểu cứng lại.

“Mẹ, con…”

“Con vẫn là phụ nữ có chồng, dẫn một người khác về nhà, còn ra thống gì nữa?”

Giọng mẹ chồng có chút run rẩy.

“Dì, dì hiểu lầm rồi.”

Người đó vội vàng nói.

“Tôi và cô Trần thật sự chỉ là bạn…”

“Bạn?”

Mẹ chồng cười lạnh.

“Bạn gì mà quan tâm nó ? Cứ ba hôm hai bữa chạy ra , là gặp cậu đúng không?”

Trần Hiểu đứng bật dậy, sắc mặt rất khó coi.

“Mẹ, chuyện con mẹ đừng quản!”

“Tao là mẹ mày! Tao có không quản ?”

Hai người cãi nhau, càng cãi càng dữ.

Tôi ngồi bên cạnh, không nên nói gì, chỉ có cúi cơm.

Người kia cũng rất lúng túng, đứng không được mà ngồi cũng không xong.

Cuối cùng vẫn là tôi mở miệng: “Chị, hay là để bạn chị về trước , có gì chúng ta đóng cửa nói nhau.”

Trần Hiểu nhìn tôi một cái, ánh mắt đó khiến toàn thân tôi lạnh toát.

“Cô là cái thá gì? Ở đây lượt cô lên tiếng à?”

Tôi sững người.

“Hiểu Hiểu!”

Mẹ chồng cũng sốt ruột.

con lại nói chuyện em dâu ?”

“Con nói sai à?”

Trần Hiểu cười lạnh.

“Cô ta là người , dựa mà quản chuyện nhà chúng ta?”

Người .

Lại là từ đó.

Tôi chậm rãi đặt đũa xuống, đứng dậy.

“Chị nói đúng, tôi là người .”

Tôi nói, “Đã là người , tôi cũng không nên hầu hạ mọi người cơm nữa.”

Nói xong tôi quay người định , Trần Hiểu đột nhiên gọi tôi lại.

“Cô đứng lại!”

Tôi dừng bước, không quay .

“Nếu cô dám , sau đừng có quay về nữa!” cô ta nói.

Tôi cười, quay nhìn cô ta: “Đây là nhà tôi, không phải nhà chị, tại tôi không ?”

Mặt Trần Hiểu đỏ bừng, đột nhiên xông tới, giơ tát tôi một cái.

Tôi không tránh, trọn cái tát đó.

Cả phòng khách lập tức im phăng phắc.

Tôi ôm mặt, nhìn cô ta, đột nhiên cảm thấy thật nực cười.

“Chị dựa mà đ.á.n.h tôi?” tôi .

“Dựa việc cô không tôn trọng tôi!”

Cô ta lại giơ lên, định tát thêm cái nữa.

Tôi nắm lấy cổ cô ta, đẩy mạnh cô ta ra.

Sau đó tôi bước bàn , bưng bát canh sườn lên, không chút do dự hất thẳng lên người cô ta.

Canh còn nóng.

Trần Hiểu hét lên một tiếng, cả người lùi về sau, quần áo dính đầy nước canh và sườn.

Mẹ chồng cũng hét lên, xông tới đỡ cô ta: “Hiểu Hiểu! Hiểu Hiểu con không chứ?”

Người kia cũng hoảng hốt, luống cuống đứng bên cạnh.

Tôi đặt bát xuống, nhìn bàn mình, vẫn còn run nhẹ.

Tôi chưa từng làm chuyện .

Chưa từng.

“Cô điên rồi!”

Mẹ chồng quay lại, trong mắt đầy tức giận.

“Cô dám đối xử con gái tôi !”

“Là chị ta ra trước.”

Tôi nói, giọng rất bình tĩnh, bình tĩnh mức ngay cả bản thân tôi cũng có chút bất ngờ.

“Nó tát cô hai cái thì ? Cô đáng bị đ.á.n.h!”

Mẹ chồng gào lên.

“Cô nấu cơm bao nhiêu ngày nay, có bữa nào hợp ý nó ? Có mỗi việc xới cơm mà cũng lề mề, cô còn thế nào nữa?”

Tôi sững lại.

Xới cơm lề mề?

Tôi đã bao giờ xới cơm lề mề ?

“Mẹ, lần nào con cũng là người xới cơm tiên mà…”

“Cô còn cãi lại!”

Mẹ chồng cắt ngang tôi.

“Tôi thấy cô chính là ỷ con trai tôi chiều cô nên càng ngày càng không có quy củ!”

Tôi nhìn mẹ chồng, đột nhiên cảm thấy rất xa lạ.

Người đã sống chung tôi một năm rưỡi , người mà mỗi ngày tôi nấu cơm , ngồi xem TV bà, nghe bà lải nhải, bây giờ lại nói tôi những lời .

“Tôi không có quy củ?”

Tôi cười.

con gái bà trước mặt khách đ.á.n.h tôi, đó gọi là có quy củ?”

“Cô…”

“Đủ rồi!”

Trần Hiểu đẩy mẹ chồng ra, trừng mắt nhìn tôi.

“Hôm nay tôi nói rõ, nếu cô còn ở lại cái nhà , thì mau xin lỗi tôi!”

“Dựa ?”

“Dựa việc cô là con dâu nhà !”

Cô ta nói từng chữ một.

“Trong cái nhà , tôi là bề trên, cô bắt buộc phải nghe lời tôi!”

Tôi nhìn cô ta, nhìn mẹ chồng, cuối cùng nhìn sang người kia.

Người đó cúi , không dám nhìn tôi.

Tôi đột nhiên hiểu ra điều gì đó.

“Chị, tôi chị một chuyện.”

Tôi nói, “Chị người rốt cuộc là quan hệ gì?”

Sắc mặt Trần Hiểu thay đổi.

“Không liên quan cô.”

“Có liên quan tôi.”

Tôi nói, “Vì chị ở nhà tôi nửa tháng, tiêu tiền tôi và Trần Duệ, cơm tôi nấu. Tôi có quyền , rốt cuộc chị đang làm gì.”

“Cô…”

“Cô ấy là thân chủ tôi.”

Người đó đột nhiên lên tiếng, giọng có chút run.

“Tôi là luật sư, cô ấy tìm tôi tư vấn chuyện .”

Luật sư.

.

Tôi nhìn sang Trần Hiểu, cô ta quay mặt , không nhìn tôi.

là chị định rồi?” tôi .

Không ai trả lời.

chị tìm luật sư mà không dám nói người trong nhà ? Vì lại lén lút gặp mặt?”

Tôi tiếp tục .

“Hay là… trong chuyện có gì đó không nói?”

“Im miệng!”

Trần Hiểu đột nhiên quay , trong mắt đầy hận ý.

“Cô thì hiểu cái gì? Một người chưa từng trải qua chuyện gì cô, lấy tư cách gì mà phán xét tôi?”

“Tôi không phán xét chị.”

Tôi nói, “Tôi chỉ sự thật.”

“Sự thật?”

Cô ta cười lạnh.

“Sự thật là tôi bị cái đồ súc sinh đó đ.á.n.h suốt năm năm, nhịn suốt năm năm, bây giờ cuối cùng cũng quyết định rời khỏi hắn, đó chính là sự thật!”

Tôi nhìn cô ta, trong lòng đột nhiên rất khó chịu.

tại không sớm hơn? Tại phải đợi bây giờ?”

“Bởi vì tôi sợ!” cô ta hét lên.

“Tôi sợ rồi không có tiền, sợ con bị cướp mất, sợ lời ra tiếng , sợ mẹ tôi không chịu nổi! Những thứ đó cô hiểu không?”

Tôi im lặng.

Quả thật tôi không hiểu.

Tôi chưa từng trải qua những chuyện đó, tôi không một người phụ nữ bị bạo hành gia đình phải chịu áp lực lớn mức nào mới có đưa ra quyết định .

“Xin lỗi.”

Tôi nói, “Tôi không nên những chuyện đó.”

“Lời xin lỗi cô có ích gì?”

Trần Hiểu lau nước canh trên mặt.

“Bây giờ lập tức cút ra tôi, tôi không nhìn thấy cô!”

“Hiểu Hiểu, con bình tĩnh một chút…” mẹ chồng kéo cô ta lại.

“Con rất bình tĩnh!”

Trần Hiểu hất mẹ chồng ra.

“Hôm nay tôi nói rõ, hoặc là cô ta , hoặc là tôi !”

Tôi nhìn cô ta, rồi nhìn sang mẹ chồng.

Mẹ chồng quay mặt , không nhìn tôi.

Động tác đó đã nói rõ tất cả.

“Tôi hiểu rồi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.