Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 6

14

quay lại chỗ ngồi, tôi rung lên.

Là tin nhắn của Thôi Minh Vũ:

【Tây Tây ở đâu vậy? mưa to sấm chớp, anh sợ lắm.】

Tôi ngẩng nhìn cửa sổ, quả nhiên chẳng từ lúc nào đã vần vũ mây đen, mưa bắt đầu đập lộp bộp vào kính.

Tôi gần thể tưởng tượng cảnh Thôi Minh Vũ co ro ở góc sofa.

Từ trận mưa giông ngờ tuần khiến anh sợ hết hồn, tôi luôn để đến thay đổi thời tiết.

【Bây giờ em đang bàn , tối sẽ muộn.】

Tôi trả lời, rồi bổ sung thêm một câu:

【Bật tiếng tivi to lên thì sẽ không sợ sấm nữa.】

Đặt xuống, tôi ép mình tập trung trở lại cuộc đàm phán.

Dự án vô cùng quan trọng ty, nếu thành , không chứng minh năng lực của tôi, mà còn đem lại một khoản thu nhập đáng kể cho doanh nghiệp gia đình.

Trong khi đó, tại căn hộ cao cấp ở đầu bên kia thành phố, Thôi Minh Vũ đứng cửa sổ sát đất, không biểu nhìn màn mưa xối xả ngoài .

màn hình là bức ảnh nhận — tôi và một người đàn ông xa lạ đứng rất gần, đối phương còn đặt eo tôi.

“Tổng giám đốc của Tập đoàn …”

Giọng Thôi Minh Vũ lạnh băng.

Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh rất lâu, rồi ngờ ném mạnh xuống ghế sofa.

Anh giật bung hai chiếc cúc áo cùng, hơi thở nặng nề.

Lý trí mách bảo rằng đây là một buổi gặp gỡ thương mại bình thường, hình ảnh người khác chạm vào tôi vẫn khiến trong ngực anh bốc lên một ngọn lửa vô hình.

Ngoài , một tia chớp xé ngang, ngay đó là tiếng sấm rền chói tai.

nghĩ lóe lên, Thôi Minh Vũ cầm chụp lại cảnh mưa lớn ngoài cửa sổ, gửi cho tôi:

【Anh nhớ em lắm, anh đến tìm em ngay.】

Gửi xong, anh cố tình không mang ô, lao thẳng ngoài.

Trong hàng, khi tôi thấy tin nhắn ấy, tim lập tức hẫng một nhịp.

Thôi Minh Vũ một mình chạy ngoài giữa mưa lớn?

trí óc hiện giờ của anh, lạc đường đã là nhẹ nhất!

【Đừng ngoài, ngoan ngoãn ở đợi em !】

Tôi vội vàng nhắn lại, ngón còn run lên.

“Ngài Trình, chuyện gấp sao?”

Tuấn chú thấy vẻ mặt tôi thay đổi.

Tôi ngẩng lên, gương mặt đầy áy náy: “Xin lỗi, tôi chút gấp… Chúng ta thể dời buổi đàm phán hôm nay không?”

Tuấn khẽ nhìn tôi một cái, rồi mỉm cười: “Không sao, tôi hiểu mà.”

Anh đứng dậy, chu đáo kéo ghế cho tôi.

“Chuyện làm ăn để lần bàn cũng , tôi rất mong gặp lại ngài.”

Lúc tôi lo lắng trong lòng, hoàn toàn không để đến ẩn trong lời anh, kích gật đầu: “ ơn anh đã thông .”

15

Hai mươi phút , taxi dừng cổng khu chung cư.

Mưa càng lúc càng nặng hạt, tôi bung ô chạy thẳng tòa mình ở, ở cửa lại thấy một bóng người ướt sũng.

Thôi Minh Vũ ngồi bậc thềm, ôm gối, tóc ướt dính sát vào má, chiếc sơ mi trắng gần trong suốt bám chặt vào người, trông chẳng khác nào một chú chó lớn bị bỏ rơi.

“Minh Vũ!”

Tim tôi thắt lại, chẳng kịp cầm ô, tôi lao thẳng đến.

“Sao anh lại ở đây?”

Thôi Minh Vũ ngẩng lên, lông mi còn vương giọt nước: “ mưa to sấm chớp, anh sợ… Anh muốn tìm em, em bảo đừng rời khỏi …”

Anh mím môi, vẻ mặt tủi thân.

“Anh không em ở đâu, ngoài thì cửa tự đóng lại, nên thể ngồi cửa đợi em…”

Mũi tôi cay xè, vội lấy chìa khóa mở cửa, kéo Thôi Minh Vũ vào trong.

“Ngốc quá, mưa thế cũng không tránh à!”

Thôi Minh Vũ ngoan ngoãn theo tôi vào , đến bậc cửa thì vấp một cái, cả người ngã nhào vào lòng tôi.

Tôi bị anh va mạnh đến lùi mấy bước, lưng áp sát vào tường.

Cơ thể ướt sũng của hai người dính sát vào nhau, nhịp tim nhanh và mạnh của Thôi Minh Vũ truyền qua lớp áo mỏng.

người Tây Tây mùi của người khác…”

Thôi Minh Vũ bỗng nói giọng trầm trầm, mũi khẽ chạm vào cổ tôi để hít lấy mùi hương.

Tôi sững lại: “Gì cơ?”

“Mùi khó chịu.”

Anh cau mày trẻ con, ngón nắm chặt vạt áo vest của tôi.

“Không thích.”

Lúc tôi mới phản ứng lại, chắc là mùi nước hoa của Tuấn.

Không hiểu sao tôi lại thấy hơi chột dạ, khẽ ho một tiếng rồi đẩy nhẹ Thôi Minh Vũ .

“Anh đi tắm đi, không lại lạnh.”

Thôi Minh Vũ vẫn đứng yên, ánh mắt kiên quyết: “Tây Tây tắm anh.”

rồi rồi, tắm anh.”

Tôi đắc dĩ đồng , trong lòng lại mềm nhũn.

Sự phụ thuộc của “đứa trẻ lớn” đôi khi khiến người ta dở khóc dở cười, cũng mang đến cho tôi giác cần đến.

16

Trong phòng tắm, hơi nước nhanh chóng bao trùm.

Tôi quay lưng phía Thôi Minh Vũ chỉnh nhiệt độ nước, ngờ bị đôi ướt át từ phía ôm chặt lấy.

“Hôm nay Tây Tây ở người khác…”

Cằm anh tựa lên vai tôi, giọng nghẹn lại.

“Anh không vui.”

Tôi quay người, bắt gặp ánh mắt an trong mắt Thôi Minh Vũ, tim bị ai đó châm nhẹ.

Tôi đưa vuốt gò má anh: “Đó là . Anh là gì không?”

Thôi Minh Vũ gật đầu rồi lại lắc đầu: “ khiến Tây Tây không ở bên anh.”

bây giờ em rồi, đúng không?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương