Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi dịu giọng an ủi, tay luồn vào mái tóc ướt của anh.
“Nào, tắm trước .”
Thôi Minh Vũ bỗng tiến lại gần, mũi gần như chạm vào tôi: “ đó… chạm vào .”
Tôi khựng lại.
Sao Thôi Minh Vũ lại biết?
Rõ ràng chỉ là khi tôi suýt ngã, đỡ một cái…
“Chỉ là phép lịch sự thôi.”
Tôi theo phản xạ giải , nhưng ngay đó lại thấy lời mình thật thừa — tại sao tôi giải với một tâm trí chưa hoàn thiện?
Thôi Minh Vũ dưới sáng ấm áp của phòng tắm trở nên sâu thẳm như màu hổ phách, thẳng vào tôi như muốn xuyên thấu đến tận đáy lòng.
chốc lát, tôi có ảo giác rằng mình đang đối diện không một kẻ ngốc, mà là vị tổng tài Tập đoàn Thôi sắc bén như dao lời đồn.
“ là của anh.”
Thôi Minh Vũ bất ngờ tuyên bố, rồi cúi xuống chiếm lấy môi tôi.
khác hẳn thử nghiệm trên vòng quay hôm đó, mang theo cảm giác tuyên bố chủ quyền, nóng bỏng và bá đạo.
Tôi mở to kinh ngạc, hai tay chống lên ngực anh nhưng không thể đẩy nổi bức tường cơ bắp vững chãi kia.
lưỡi Thôi Minh Vũ mạnh mẽ tách đôi môi tôi, xông thẳng vào, như muốn để lại dấu ấn ở mọi nơi.
“Ưm… Minh Vũ…”
Tôi khó khăn lắm mới thoát , dốc.
“Anh… anh học mấy cái ở đâu vậy?”
Thôi Minh Vũ nghiêng , lại trở ngây thơ: “Trên tivi đều thế. ai thì .”
Tôi dở khóc dở cười, nhưng tim lại đập loạn nhịp.
ấy quá trưởng thành, khiến toàn thân tôi nóng lên, nhưng lời giải của anh lại hợp lý — dù sao mấy chương trình tivi bây giờ chẳng thiếu gì cảnh đó.
“ bớt xem mấy thứ linh tinh đi.”
Tôi đỏ mặt quay lại điều nước, không thấy sáng đắc ý vụt qua Thôi Minh Vũ phía .
17
Tắm xong, tôi lấy chiếc khăn tắm lớn quấn cho Thôi Minh Vũ, rồi như chăm sóc một đứa trẻ, giúp anh lau khô tóc.
Thôi Minh Vũ ngoan ngoãn ngồi yên mặc tôi sắp xếp, thỉnh thoảng còn dùng mặt cọ cọ vào lòng tay tôi, như một con mèo lớn đang nũng.
“Đói không? Tôi đi chút gì ăn nhé?” – tôi hỏi.
Thôi Minh Vũ lắc , bất ngờ kéo tôi ngã xuống giường, tay chân quấn chặt lấy tôi.
“Chỉ muốn ôm ngủ thôi.”
Tôi bị anh đè đến mức khó , nhưng chẳng nỡ đẩy .
Nhiệt độ cơ thể của Thôi Minh Vũ cao hơn bình thường, như một chiếc lò sưởi xua tan cái lạnh ẩm của ngày mưa.
Nghe tiếng đều đều bên tai, tâm trí tôi lại trôi nhà hàng ban trưa.
Dự án đó quả thật rất quan trọng với công ty, nhưng phản ứng của Thôi Minh Vũ hôm nay… dường như anh rất không tôi ngoài việc.
“Ngốc à…”
Tôi khẽ chọc vào gương mặt đang ngủ say của anh, khẽ dài.
“Tôi gì với anh đây?”
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa dần ngớt.
bóng tối, Thôi Minh Vũ khẽ mở , vừa trẻo vừa phức tạp.
Anh nhẹ nhàng siết chặt cánh tay, ôm tôi sát hơn vào lòng.
“Em là của anh.”
Anh đặt một khẽ lên tóc tôi, giọng thấp đến mức chỉ mình anh nghe thấy.
“Không ai chạm vào.”
18
Một tuần , tôi lại hẹn gặp tại phòng họp của một khách sạn hạng sang để chi tiết dự án.
Lần tôi cố ý chọn buổi sáng, chắc chắn rằng ở nhà sẽ có bảo mẫu chăm Thôi Minh Vũ, tránh tái diễn vụ rối tung như lần trước.
“Hôm nay ngài Trình trông có rất ổn.”
mỉm cười đưa cho tôi bản hợp đồng sửa.
“Chúng tôi cân nhắc những góp ý lần trước của ngài, phần giá cả điều .”
Tôi nhận lấy tài liệu, ngón tay vô tình lướt qua mu tay .
Ngón tay anh ta dài, ấm áp, móng tay cắt tỉa gọn gàng… bất giác khiến tôi nhớ tới tay của Thôi Minh Vũ – đẹp như vậy, chỉ là lúc nào vụng đổ cốc nước hoặc cài nhầm khuy áo.
“Cảm ơn, tôi xem qua trước .”
Tôi cúi xuống lật từng trang, ép mình tập trung.
Cuộc đàm phán diễn thuận lợi, chỉ hai tiếng, hai bên gần như đạt thống nhất.
“Hy vọng hợp tác vui .” – đứng lên tiễn tôi.
Kết thúc công việc, tôi vui nghĩ tới việc mau chóng nhà gặp Thôi Minh Vũ.
Đi hơi nhanh, suýt nữa tôi đâm sầm vào một nhóm đang đi hành lang.
Tôi ngẩng định xin lỗi, nhưng bỗng khựng lại tại chỗ.
Cách tôi khoảng năm mét, một đàn ông mặc bộ vest xanh đậm cao cấp đang quay lưng trò chuyện cùng ai đó.
Bờ vai rộng, vòng eo thon, mái tóc đen cắt gọn gàng, một tay đút túi, một tay cầm tài liệu… toàn thân tỏa một khí thế không thể bỏ qua.
Tim tôi đập loạn.
Không thể nào… Bóng lưng quá giống Thôi Minh Vũ, nhưng giờ anh đang ở nhà ghép hình hoặc xem phim hoạt hình mới đúng.
Như cảm nhận của tôi, đó đột ngột quay lại.
Hơi tôi như ngừng lại.
Đó là một gương mặt giống hệt Thôi Minh Vũ, nhưng thì sắc bén, cười tự tin, đường nét cằm căng và rắn rỏi.
Anh ta đang nói chuyện bằng tiếng Anh trôi chảy với vài vị khách nước ngoài, từng cử chỉ đều toát tao nhã và quyền lực.
“ điều khoản sáp nhập, tôi nghĩ điều khoản thứ ba cần sửa…”