Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cố Minh tỉnh dậy, thuốc tê chưa tan , nhưng anh không cảm nhận được đôi tay.
Bác sĩ thông báo kết luận tàn nhẫn:
“Dây thần kinh đã đứt toàn, không hành nghề suốt đời.”
Cố Minh sững sờ nhìn đôi tay bị băng chặt như xác ướp.
Ánh sáng anh… tắt lịm.
Nhan Tịch đứng bên giường bệnh, sắc từ hoảng sợ chuyển chán ghét.
“ sự… không mổ được sao?”
Cô ta không cam lòng hỏi lại.
Bác sĩ gật đầu.
Nhan Tịch lập đổi thái độ.
Cô ta cười khẩy, lấy tờ giấy khám thai nhàu nát túi ra, xé tan từng mảnh.
“Anh đã phế nhân rồi, chẳng cần diễn .”
“Cái thai là giả, tờ giấy đó tôi tự chỉnh sửa.”
Cố Minh không nổi, môi run rẩy:
“Cô… cô nói gì?”
“Tôi nói anh ngu!”
Nhan Tịch lộ rõ sự ác độc.
“Nếu không phải anh là trưởng khoa, ai thèm dây dưa với lão già như anh?”
“Giờ đến xách giày tôi còn không xứng!”
Nói xong, cô ta lục túi xách Cố Minh.
Ví tiền, hộ chiếu, vài đồng hồ đắt tiền – cô ta lấy sạch.
Nhan Tịch vì muốn rời nơi đó càng nhanh càng tốt, bất chấp can ngăn, leo lên một đen không rõ lai lịch.
Cô ta tưởng đó là chở tự do.
Nửa giờ sau, dữ truyền đến.
đó vì rẽ lối tắt, lao khu vực có mìn chưa gỡ.
“Ầm” một tiếng.
Người và … tan xác.
Nhan Tịch ngay tại chỗ, chỉ tìm được nửa giày cao gót cháy đen.
báo đến bệnh viện.
Cố Minh nghe xong, lặng rất lâu.
Vì một người phụ nữ như vậy, anh hủy đôi tay, mất tất cả.
Anh hét lên thảm thiết.
Phun một ngụm máu lên ga giường trắng toát.
Tôi đẩy cửa , vừa đúng lúc thấy cảnh đó.
Tôi đi đến đầu giường.
Rút từ túi ra một lọ kem dưỡng tay, nhẹ nhàng đặt lên tủ cạnh.
Cố Minh nhìn thấy bao bì quen thuộc, đồng tử co rút.
“Cố Minh, tặng anh đấy.”
“Tay anh giờ không dùng được , nhưng lọ kem này, giữ làm kỷ niệm.”
Cố Minh nhìn lọ kem, nước hòa máu rơi xuống.
“Vợ… anh sai rồi… anh sự sai rồi…”
“ anh nhà đi… anh xin em…”
Anh cố đưa đôi tay tàn phế chạm gấu áo tôi, nhưng mãi không nâng nổi.
Tôi lùi một , tránh tay anh.
“Cố Minh, ngày đó chính anh tự tay giết người yêu anh nhất.”
“Chính anh khiến tôi hiểu rằng, chỉ khi rời anh, tôi mới sống như một con người.”
Nói rồi, tôi lưng rời phòng.
Sau lưng là tiếng khóc gào xé ruột Cố Minh.
Nhưng tôi… không ngoái đầu lại lấy một lần.
Khoảnh khắc ấy, ánh nắng xuyên qua mây, rọi xuống hành lang bệnh viện.
Tôi toàn ra cái bóng anh.
Vài tháng sau.
Tôi chương trình tu nghiệp, trở nước, trở chuyên gia phẫu thuật tim hàng đầu.
Tôi bắt đầu cuộc sống mới dưới ánh trời, bận rộn nhưng đầy đủ và trọn vẹn.
Còn ở một viện dưỡng lão hẻo lánh nước…
Xuất hiện một kẻ điên.
Anh ta tay quấn đầy băng, ôm một lọ kem dưỡng tay hạn mỗi ngày.
Thấy ai cũng cười ngây ngô, lẩm bẩm miệng:
“Suỵt… nhẹ thôi, vợ tôi chỉ đi mua rau thôi.”
“Cô ấy sắp rồi… nấu thịt kho tôi…”
Anh ta sống phần đời còn lại hối hận và điên loạn…
Chờ đợi một giấc mộng không bao giờ trở lại.
Tôi đầu lại.
Nhan Tịch đứng đó, cười rạng rỡ, tay giơ lên một tờ giấy.
“ Cố… em… em có thai rồi.”
【Chương 7】
Tờ giấy nhẹ nhàng rơi xuống.
Nhưng chữ “dương tính” trên đó lại nặng như ngàn cân.
Cố Minh hoảng loạn, phản ứng đầu tiên là nhìn phía tôi.
anh đầy sợ hãi và van xin, sợ tôi là .
“Không phải! Hạ Sơ, nghe anh giải thích!”
“Anh chưa từng chạm cô ta!”
Nhan Tịch cười lạnh, rút điện thoại ra.
Trên màn hình là một bức ảnh.
Đêm Cố Minh say rượu, người nằm trên giường chụp selfie.
Dù ánh sáng mờ tối, Cố Minh say bất tỉnh, nhưng cũng đủ khiến người ta liên tưởng.
“ Cố… không nhớ sao? Chính đêm sinh nhật em…”
“ sờ lên em, nói em giống sư mẫu lúc còn trẻ…”
Tôi khoanh tay, nhếch môi cười nhạt.
Nhan Tịch thấy Cố Minh không phản ứng, lại xoa bụng mình:
“Con yêu phải mạnh mẽ nhé…”
“Bố tuy không quên được sư mẫu, nhưng vẫn chịu trách nhiệm với mẹ con mình thôi.”
Tôi nhìn cảnh tượng ấy, chỉ thấy nực cười.
Nhưng tôi đã xem đủ vở kịch này rồi.
Tôi cầm tài liệu lên, liếc nhìn Cố Minh vẫn đang quỳ dưới đất.
“Chúc mừng.”
chữ nhẹ bẫng.
Nhưng lại như cái tát quất thẳng Cố Minh.
Anh hồn, muốn nắm tay tôi nhưng lại không dám.
“Vợ… nghe anh giải thích! Anh sự không có gì với cô ta!”
“Hôm đó anh say…”
“Anh… anh đưa cô ta đi xét nghiệm ADN, tất cả đều là giả!”
Anh nói năng lộn xộn, chỉ siết chặt gấu quần tôi.
Tôi mất kiên nhẫn cắt ngang.
“Cố Minh, anh sự không hiểu hay giả vờ không hiểu?”
“Đời tư anh… liên quan gì đến tôi không?”
“Dù anh có sinh ra cả một đội bóng, tôi cũng chẳng bận tâm.”
Cố Minh lặng.
Khoảnh khắc này, anh thà tôi mắng anh, đánh anh.
Nhưng bị phớt lờ… mới là sự không còn quan tâm.
Nhan Tịch thấy tôi mềm cứng đều không ăn thua, tối lao tới.
“Hạ Sơ! Cô giả vờ thanh cao cái gì!”
“Cô ghen tị thôi!”
“Ở bên Cố bao năm mà không sinh nổi đứa con, đồ phế vật không ai thèm!”
Một tiếng “chát” vang lên giòn tan.
Tôi trở tay tát thẳng một cái, dùng sức.
Nhan Tịch loạng choạng mấy , khóe miệng rỉ máu.
“Nói năng sạch chút.”
Tôi rút khăn ướt lau tay, tiện tay ném thùng rác.
“Cái tát này… là thay mẹ tôi.”
Nói xong, tôi người bỏ đi.
Giây tiếp theo, điện thoại tôi reo lên.
Là thông báo khẩn từ tổ chức trợ.
Nước láng giềng bùng nổ chiến sự, cần gấp bác sĩ tim mạch đến hỗ trợ nhân đạo.
Môi trường khắc nghiệt, dư chấn liên tục, bất cứ lúc nào cũng có mất mạng.
Tôi không hề do dự, lập đồng ý ngay tại chỗ.
Cố Minh nghe thấy nội dung cuộc gọi.
Anh sững lại, rồi như phát điên chắn trước tôi.
“Hạ Sơ! Em không đi! Ở đó đang có chiến tranh, người!”
Tôi lạnh lùng nhìn anh:
“Tránh ra.”
“Anh không tránh!”
“Trừ khi em anh đi cùng!”
Cố Minh đỏ .
“Em đi người, anh cũng là bác sĩ, anh cũng có người!”
“Anh muốn bảo vệ em…”
Tôi bật cười khinh miệt, ra hiệu bảo vệ kéo anh đi, không đầu lại lên .
【Chương 8】
Môi trường ở vùng trợ… còn tệ hơn nói gấp trăm lần.
Khắp nơi là đổ nát hoang tàn, không khí đặc mùi khói súng.
Vừa xuống , tôi lập lao công việc chữa căng thẳng.
Người bị thương quá nhiều, toàn không xử lý xuể.
Tôi mặc áo chống đạn, cuồng lều dã chiến suốt mươi tiếng liên tục.
Cố Minh như cái bóng đi theo sau tôi.
Anh không nhắc đến tình cảm , cũng không dây dưa .
Chỉ lặng lẽ giúp tôi đưa dụng cụ, khiêng thương binh, xử lý vết thương.
Tay nghề anh vẫn còn.
Thao tác vẫn chính xác.
Dù mệt đến mức tay run lên, chỉ cần tôi liếc , anh lập đưa đúng kẹp cầm máu tôi cần.