Đêm tân hôn, Thái tử lại ghé sang viện của Trắc phi.
Ta khép cửa phòng, quay sang dặn Thúy Bình:
“Bưng đĩa bánh quế hoa kia lại đây.”
Hốc mắt Thúy Bình đỏ hoe:
“Tiểu thư, Điện hạ người…”
“Biết rồi.”
Ta cắn một miếng bánh quế hoa, lớp vỏ giòn rụm vỡ tan nơi đầu lưỡi.
Đồ điểm tâm trong cung quả nhiên tinh xảo hơn bên ngoài rất nhiều.
Thúy Bình tưởng ta đang cố gượng cười.
Nhưng thực ra trong lòng ta lại thầm thấy may mắn.
Ba ngày trước vừa mở mắt, ta đã phát hiện mình xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết cung đấu cẩu huyết.
Thái tử phi Cố Hành — một công cụ giữ chỗ, vật hy sinh, nữ phụ độc ác số một toàn truyện.
Chương 37 bị phế.
Chương 38 ch//ết thảm trong lãnh cung.
Trong nguyên tác, nàng vì ghen tuông đến mù quáng, hết lần này đến lần khác gây khó dễ cho nữ chính thật sự là Liễu Nhược Yên, cuối cùng tự chuốc lấy kết cục ch//ết.
Cho nên tối nay Thái tử không tới?
Quá tốt rồi.
Cứ tránh xa ta ra một chút, mọi người đều có thể sống lâu thêm vài năm.