Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hồi đại học, tôi từng có một trai rất tốt.
ba mẹ bắt tôi phải đặt học lên hàng đầu, tuyệt đối cấm tôi yêu đương.
Nói rằng sau khi tốt nghiệp yêu cũng chưa muộn.
Sau đó, tôi tốt nghiệp đại học, bắt đầu lao vào làm .
Ba mẹ ra sức giục: “Ra trường nửa năm chưa có trai ?”
Họ nghĩ trai là một món hàng, muốn có là có ngay.
Nếu đàn ông phù hợp dễ tìm vậy, thì trên đời có nhiều cô gái lớn tuổi chưa chồng như tôi?
Tôi mất 5 năm để ổn định công .
Chớp mắt đã gần 30 tuổi.
Ba mẹ bắt đầu dùng mọi cách để ép tôi xem mắt, liên tục sắp xếp đối tượng tôi.
là vào dịp Tết.
Kỷ lục cao của tôi là một ngày gặp 8 .
đến khi tôi gặp Cao Kỳ.
Anh ta tuy không đẹp trai, cũng không cao bằng tôi, chúng tôi nói chuyện khá hợp.
Dưới áp lực từ gia đình, tôi đành c.ắ.n răng chấp nhận hẹn hò.
Có lẽ cũng vì chút buông xuôi, tôi nghĩ cứ làm theo ý gia đình , sau có chuyện gì xảy ra cũng không ai trách tôi được.
Vậy là tôi đính hôn với Cao Kỳ.
“Cao Kỳ, đừng tưởng tôi không biết những chuyện bẩn thỉu anh đã làm!”
“Anh , đừng để tôi phải c.h.ử.i thẳng vào .”
Thấy tôi không dỗ được, Cao Kỳ cũng không giả vờ , vào tôi và mắng: “Con đàn bà tham ! Tôi nhìn nhầm cô ! Cô tưởng tôi thèm cưới cô chắc?”
“ ăn uống hẹn hò, mua quà trước đây, cô trả hết tôi!”
Tôi tức đến phát điên, không nhịn nổi , quát anh ta: “Cút! Cút ngay tôi!”
Ba mẹ tiếng động chạy vào.
Mẹ nắm tôi hỏi có chuyện gì, ba tôi thì cầm chổi đuổi thẳng Cao Kỳ ra khỏi nhà.
Tôi uất ức khóc nức nở, khóc đến mức không thở nổi.
Mẹ đau lòng quá, nước mắt cũng rơi theo.
Mẹ nói: “Mẹ hối hận , lẽ ra năm đó không nên ép con chia với cậu học đó.”
“Cậu ta làng , nói giờ không có nhà phố, còn có xe, có tiết kiệm, cưới được vợ đẹp .”
“Mẹ nhìn vợ cậu ta , cũng thường thôi, không bằng một phần mười con gái mẹ.”
Ba tôi xong liền sa sầm : “Tới lúc còn so với ai ? Hạnh phúc của con gái mới là quan trọng ! Cái đám cưới , định phải ! Cao Kỳ đúng là kẻ nói dối không chớp mắt!”
Ba mẹ đứng về phía tôi, nên mọi cũng dễ xử lý hơn.
Dù tư tưởng của họ đôi khi không đúng, hay làm mọi chuyện với danh nghĩa “vì con”, tôi chưa bao giờ nghi ngờ lòng tốt của họ.
tôi đ.á.n.h giá thấp độ khó của hôn.
Gần trưa ngày hôm sau, ba mẹ trở về với gương rất khó coi.
Hỏi ra mới biết, nhà họ Cao không đồng ý hôn.
Tôi tức quá, gọi điện hỏi Cao Kỳ: “Tại không hôn?”
Cao Kỳ cười khẩy: “Cô tưởng kết hôn là trò đùa ? Cô đã được ghi tên vào gia nhà tôi, hôn nhân định phải , không cưới thì phải bồi thường gia !”
Tôi xong thấy quá nực cười, ghi tên vào gia là vợ nhà anh ta luôn?
Hơn chuyện ghi tên gia là do nhà anh ta lôi kéo tôi lúc đính hôn.
Tôi cười lạnh: “Được thôi, vậy hẹn gặp nhau tòa án! Tôi sẽ kiện anh!”
…
Buổi trưa, ba mẹ Cao Kỳ mang quà đến nhà tôi.
Cao Kỳ không xuất hiện, tôi cũng không ra , để hai gia đình nói chuyện với nhau.
Tôi ngồi phòng toàn bộ cuộc nói chuyện ngoài.
Cuối cùng cũng hiểu được mục đích của ba mẹ Cao Kỳ.
Đúng như lời hắn ta nói qua điện thoại – đòi bồi thường gia .
Nếu không thì không chịu hôn.
Cả hai đều nói chuyện khách sáo, lịch sự.
tôi cảm nhận được mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g lời nói.
Ba tôi không vui.
Ba Cao Kỳ thì tỏ rõ thái độ: không vui thì cũng phải chịu.
Gia đình họ Cao có thế lực làng, muốn hôn thì phải đưa đền bù.
Ba tôi cười tiễn họ về, quay vào thì sắc u ám.
“Cả nhà là đồ khốn! Hồi đó đính hôn với họ chứ?”
ba mắng, tôi từ phòng ra an ủi: “Không đâu ba, mình kiện họ theo pháp luật là được . Có gì đâu.”
Mẹ tôi lắc đầu: “Con không hiểu đâu. những làng quê lạc hậu thế , nhiều không thể giải quyết bằng lý lẽ được. có kẻ yếu mới đòi công bằng.”
Tôi không đồng tình, cũng không phản đối.
Ba mẹ tôi có thế giới riêng của họ, sống cả đời môi trường đó, tôi không thể vài câu là thay đổi được.
Thế nên tôi đề nghị ba mẹ chuyển lên phố sống cùng tôi.
Vì tôi có nhà riêng phố.
Ba mẹ đồng ý.
Tôi liên hệ để tìm chuyển nhà, ba mẹ thì lo bán hết tài sản quê.
một tuần, chúng tôi đã dọn lên phố.
Mẹ tôi có chút không cam lòng, suốt ngày trách tôi và ba quá yếu đuối.
Rõ ràng bị ta bắt nạt, mình phải nhường?
Ba tôi nói một câu khiến mẹ tôi im lặng: “Muốn sống hạnh phúc thì phải biết nhẫn nhịn.”
“Nhà họ Cao xuống dốc đến đời Cao Kỳ là hết. Anh ta trắng , muốn ăn không gia sản tích góp bao năm của mình. Con nghĩ xem, đấu với một kẻ chẳng có gì, thiệt thòi cuối cùng là mình thôi.”
Tôi đứng gật đầu: “Đúng vậy, nổi nóng hại sức khỏe không đáng đâu.”