Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Tôi khẽ chạm vào môi anh một cái.”
“Như thế sao?”
Tôi .
Chỉ là một tiếp xúc nhẹ nhàng, không sâu đậm.
Nhưng hơi thở của Thẩm Yến lập tức nên dồn dập.
Anh chủ động bế bổng tôi lên, hơi cúi đầu, giọng nói có run rẩy:
“Vẫn chưa đủ…”
Phòng khách chìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng tràn vào.
Không biết bao .
Phật lạnh lẽo trên tay anh chạm trực tiếp vào da thịt tôi, khiến tôi khó khăn lắm mới lại được tỉnh táo.
Tôi anh:
“Họ nói anh tin Phật, thanh tâm quả d.ụ.c…”
“Ừm,” anh hờ hững đáp, “đó là bởi vì không có em.”
“ , em .”
Anh lại gọi tên kiếp trước của tôi.
Điều đó khiến tôi vô thức đẩy anh ra một cái.
Anh khẽ cười, đứng thẳng người dậy.
Anh tháo Phật trên tay xuống, đeo vào tay tôi – bàn tay mà tôi vừa dùng đẩy anh.
“…”
Cuối cùng, tôi nghe anh nói:
“ của chúng ta, lần phải sống trăm tuổi nhé.”
4
Tôi đã mơ một giấc mơ dài.
Trong mơ vẫn là sa mạc hoang vu ấy.
Tôi ngồi trên ghế, nấu canh Mạnh Bà.
Đó là năm đầu tiên tôi đây, thỉnh thoảng có Bạch Vô Thường đi ngang đưa người tới, tôi đều kéo họ lại trò chuyện .
Tôi họ:
“Nhân bây giờ là mùa gì ?”
Vô Thường nói:
“Mùa đông.”
“Vậy các anh có Thẩm Yến không?”
Họ nhau gật đầu.
Tôi cuống lên:
“Có phải anh ấy xảy ra chuyện gì không?”
Bạch Vô Thường gãi đầu:
“ không hẳn.”
“Rốt cuộc là làm sao?”
Họ ấp úng mãi mới nói rõ được.
lúc tôi mới biết, sau khi tôi ch/ết, Thẩm Yến mãi không thể chấp nhận được thật.
Đầu tiên là vào tiết cuối thu, anh ngồi ở nghĩa trang, không ăn không uống bầu bạn với tôi suốt ba .
Sau đó bị người nhà phát , cưỡng ép đưa truyền đường.
Sau đó anh lâm một trận trọng bệnh, khi tỉnh lại đột nhiên như biến thành một người khác, trầm ổn và thấu đáo.
Anh không còn tìm c/ái ch/ết mỗi nữa.
Anh bắt đầu tiếp quản công ty của gia đình.
Trước khi bàn giao, anh giấu tất cả mọi người, một mình đi Thái Sơn.
Trong thời tiết đại hàn lạnh lẽo của tháng Chạp.
Anh thực nghi lễ nhất bộ nhất khấu (đi một bước lạy một bước).
Lên đỉnh núi.
Vào trong chùa.
Chỉ một Phật bản.
Tôi nghe họ kể, cau mày :
“Chỉ vì một Phật bản thôi sao?”
Họ gật đầu, do dự một nói thêm:
“Anh ta thực suýt nữa là không xong , chúng tôi đều nghe tiếng triệu hoán của linh hồn đấy.
May mà vị lão hòa thượng trong chùa tu vi cao nên mới cứu được anh ta một mạng.”
Tôi gật đầu, thầm nhẹ nhõm.
Bạch Vô Thường không nhịn được cảm thán:
“Anh ta thực thích cô.”
Mũi tôi cay cay, nước mắt ngay lập tức bị cái nồi trước mắt hút mất.
Canh nên đậm đà và thơm ngọt hơn.
Vô Thường vậy liền gõ Bạch Vô Thường một cái:
“Nói nhảm, lẽ nào Nhan của chúng ta lại không thích anh ta chắc?
Không thích thì ai lại từ bỏ cơ hội luân hồi tốt đẹp mà tình nguyện ở lại sa mạc hoang vu nấu canh chứ?”
Bạch Vô Thường tự biết mình lỡ lời.
Kể từ đó, mỗi lần đi nhân thực nhiệm vụ, họ đều mang cho tôi nhiều tin tức Thẩm Yến.
Anh ấy nói Thẩm Yến đã mở rộng quy mô công ty.
Nói anh chưa bao giờ tháo Phật bản đó ra.
Nói anh đã nên nổi tiếng, bị truyền thông chụp được, thành “Phật t.ử giới thượng lưu Bắc Kinh” trong miệng mọi người.
Tôi lắng nghe, cho khi nồi canh sắp hoàn thành, đột nhiên mở miệng :
“Vậy anh ấy đã có bạn gái chưa?”
Sắc mặt Bạch Vô Thường biến đổi, lập tức im bặt.
Một không tĩnh lặng bao trùm.
tôi đã hiểu rõ, khẽ cúi đầu khuấy nồi canh trong tay.
Vô Thường lườm Bạch Vô Thường một cái, giơ tay gõ đầu anh ta:
“Đồ vô dụng!”
Bạch Vô Thường vẻ mặt ấm ức anh ta, không dám ho he gì.
Tôi buồn cười:
“Anh đừng đ.á.n.h anh ấy nữa, không phải lỗi của anh ấy.”
“Chỉ là diễn kịch thôi!”
Bạch Vô Thường cuối cùng nghĩ ra một từ thành ngữ:
“Những người giàu ở nhân các cô chẳng phải đều bị yêu liên hôn sao?
Thẩm Yến chỉ tùy tiện tìm một người phụ nữ đặt bên cạnh mình thôi.”
“Anh ta không thật thích cô ta đâu.”
“…”
hôm đó, Bạch Vô Thường sợ tôi buồn, đã vắt óc nghĩ ra nhiều lời an ủi.
Tôi mỉm cười với anh ấy, nháy mắt với Vô Thường anh ấy đưa Bạch Vô Thường đi.
5
Thẩm Yến không thể liên hôn.
Công ty nhà họ Thẩm dưới quản lý của anh càng phát đạt, không cần dùng hôn nhân duy trì lợi ích.
Vì vậy, nếu bên cạnh Thẩm Yến thực xuất người mới, đó chắc chắn là người anh thật yêu thích.
Tâm trạng tôi liên tục suy sụp.
Canh nấu ra trong mấy liền đều đặc biệt thơm ngon.
Những linh hồn đi ngang không tiếc lời khen ngợi.
Mạnh Bà – người vốn hay lười biếng – nhận ra bất thường của tôi.
Sau khi tìm hiểu rõ ngọn ngành, bà nói:
“Nếu ngươi không chấp nhận được, có thể uống canh vào luân hồi.”
Vào luân hồi sẽ quên sạch những chuyện .
Quên cả Thẩm Yến.
Tôi im lặng hồi , mãi sau mới nói:
“Tôi đã ch/ết như vậy , Thẩm Yến có thể bước tiếp được, tôi mừng cho anh ấy.”
“Hơn nữa,” tôi ngập ngừng, “tôi chỉ muốn gặp anh ấy thêm một lần nữa thôi.”
Vì thế khi mơ hồ đi tới Nại Hà, tôi mới khổ sở xin Mạnh Bà.
xin bà đừng tôi quên đi.
Mạnh Bà mủi .
Sau khi xin ý kiến của Minh Vương, bà đã giữ tôi lại nấu canh cho bà.
Mạnh Bà thở dài, nhận chiếc thìa trong tay tôi, thong thả :
“Vậy đợi khi Thẩm Yến trăm tuổi già đi, ngươi định đứng anh ta cùng người yêu tương lai cùng nhau vào luân hồi sao?”
Tôi mím môi, tiếp tục im lặng.
Mạnh Bà “chậc” một tiếng, ném mạnh chiếc thìa lại nồi.
“Thôi bỏ đi, nể tình ngươi si tình, canh nấu không tệ, năm năm không nhận được bất kỳ lời phàn nàn nào, ta thả ngươi xem anh ta một .”
Tôi chợt ngẩng phắt mắt lên, kinh ngạc Mạnh Bà.
“Thật sao?”
“Tất nhiên ,” bà b-úng tay một cái, một con rối xuất trước mặt tôi, “Đây là ta nặn theo dáng vẻ của ngươi đấy, sao?”
Cứ như vậy, tôi đã lại nhân .
6
Một giấc mơ lớn.
Mở mắt ra, tia sáng đầu tiên của buổi sớm khiến tôi chưa kịp thích nghi.
Hoàng Tuyền không phân chia đêm.
Tôi vô thức đưa tay che nắng, Phật trên tay đập vào mắt.
Đêm tối quá nên không kỹ, trên khắc những hoa văn phức tạp, trông giống như một loại văn tự nào đó.
Đang định kỹ hơn một thì một bàn tay lớn ôm eo tôi, kéo phía anh, sau đó bàn tay ấy nắm chuẩn xác tay tôi.
“Dậy sớm vậy sao?”
Giọng Thẩm Yến lười biếng, khàn khàn, mang theo cáu kỉnh sau khi ngủ dậy, anh không vui vùi đầu vào hõm tôi, khẽ phàn nàn:
“Trước đây chẳng phải thích ngủ nướng sao.”
Tôi buồn cười.
Trong năm năm , Thẩm Yến trong mắt người ngoài có vẻ chín chắn và trầm ổn hơn nhiều.
Hóa ra khi riêng tư, anh vẫn là cái tên trẻ con thích ngủ nướng và hay cáu kỉnh kia.
Có lẽ vì vòng tay anh quá ấm áp, tôi lại thiếp đi lúc nào không hay.
Không biết bao tỉnh lại lần nữa…