Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ông tôi c.h.ế.t rồi, trưởng thôn đặt một cái chuông đồng cũ kỹ tay tôi, rằng đây là “Chuông Âm”, là vật phù hộ cả làng.
Họ tôi mỗi giờ Tý phải ra giếng cổ đầu làng lắc cái, nói rằng tiếng chuông vang lên, có thể đẩy lùi được tà ma.
Tôi và làm theo.
tôi mới :
Cái chuông không phải để quỷ! Mà là để quỷ!
Tiếng thứ nhất, là báo hiệu giờ .
Tiếng thứ hai, là thúc nó nhanh.
Tiếng thứ , là nó cút về.
Còn nếu lắc tiếng thứ tư, nó sẽ tự ra ngoài tìm đồ !
1
Tôi tên Lý Kình, ngày ông tôi hạ huyệt, trời âm u não nề.
Ánh mắt dân làng nhìn tôi toát lên một sự kỳ lạ khó tả.
Có thương xót, có đồng cảm, phần nhiều là một niềm hả hê.
Bố tôi mất sớm, mẹ tôi đưa tôi lên thành phố tiến thêm một bước.
Nếu không phải vì ông tôi c.h.ế.t, có lẽ cả đời tôi sẽ không quay lại cái xó xỉnh nghèo nàn .
Đám tang được tổ chức rất sơ sài và vội vã, trưởng thôn dẫn theo vài thanh niên khỏe mạnh khiêng quan tài ông tôi lên núi.
Trước khi , trưởng thôn đưa cho tôi một cái chuông đồng gỉ sét.
“Kình à, ông rồi, nay cả làng đều phải trông cậy .”
Tôi nắm c.h.ặ.t cái chuông đồng lạnh lẽo, đầu óc mù mịt.
“Trưởng thôn, ý ông là sao?”
Trưởng thôn thở dài, cái giếng cổ đen kịt đầu làng: “Đây là ‘Giếng quỷ’ làng ta, ông giữ nó cả đời. Giờ ông rồi, đến lượt .”
2
“Giếng quỷ?”
Tôi nhíu mày, cảm thấy thật nực cười.
Thời đại nào rồi còn mê tín dị đoan thế.
Trưởng thôn không để ý đến biểu cảm tôi, tiếp tục nói: “Mỗi giờ Tý, phải ra giếng lắc cái ‘Chuông Âm’ . Hãy nhớ, được lắc cái, nhiều hơn hay ít hơn đều không được.”
“Tại sao?” Tôi hỏi dồn.
Trưởng thôn hạ giọng, mặt đầy vẻ kính sợ: “Tiếng thứ nhất, là báo cho ‘thứ’ giếng , đến giờ rồi.
Tiếng thứ hai, là nó no rồi về nhanh.
Tiếng thứ , là khóa miệng giếng, đừng để nó ra nữa.”
Tôi mà lạnh cả sống lưng, không nhịn được hỏi: “Thế nếu không lắc thì sao?”
Mặt trưởng thôn đột nhiên trắng bệch, ông ta chăm chăm nhìn tôi, nói từng chữ một:
“Không lắc, nó sẽ tự ra ngoài tìm đồ . Đến lúc đó, cả làng sẽ phải xuống mồ cùng nó.”
3
Cuối cùng tôi không coi lời trưởng thôn ra gì.
Một cái chuông đồng nát, một cái giếng cũ kỹ, có thể tạo ra sóng gió gì chứ?
hôm đó, tôi vứt “Chuông Âm” lên bàn, ngã lưng ngủ.
Nửa , tôi đ.á.n.h thức bởi tiếng mèo kêu t.h.ả.m thiết.
Tiếng kêu như bóp cổ, ch.ói tai đến nhức óc.
Tôi bực bội trở mình, định ngủ tiếp, tiếng mèo ngày càng gần, cuối cùng dừng ngay sổ.
đó, tôi thấy tiếng “rắc” giòn tan.
Như tiếng xương cốt nghiền nát.
4
Tôi giật mình, bật dậy khỏi giường.
Trên giấy dán sổ in bóng một hình thù to lớn, hệt như một con thú đang ngồi xổm.
Tôi sợ đến thất hồn lạc vía, lập tức bò dậy chạy đến bàn, chộp lấy cái “Chuông Âm” đó, lao như điên ra ngoài.
Ngoài sân, xác một con mèo đen nằm lăn lóc, m.á.u me be bét, đầu không còn.
Còn miệng “Giếng quỷ”, từng luồng khí đen đang bốc lên.
Tôi không dám chần chừ nữa, run rẩy cầm chuông, hướng về giếng lắc mạnh cái.
“Leng keng, leng keng, leng keng.”
Tiếng chuông trẻo vang xa màn tĩnh lặng.
Luồng khí đen ở miệng giếng rút lui theo tiếng chuông.
5
Sáng hôm , tôi tiếng c.h.ử.i trưởng thôn đ.á.n.h thức.
“Lý Kình! Thằng nhãi ranh! Tại sao qua lại không lắc chuông!”
Tôi mở đôi mắt thâm quầng, vật vờ bước ra mở .
Trưởng thôn đứng trước , mặt đầy giận dữ, lưng là vài dân làng đang hậm hực.
Một số đó là đồ tể mặt rỗ Vương Nhị.
Vương Nhị thẳng mặt tôi: “Thằng ch.ó đẻ! Mèo nhà tao c.h.ế.t, có phải do mày làm không?!”
Lúc tôi mới , con mèo đen qua là tên mặt rỗ Vương Nhị.
nói, con mèo đó rất khôn, hơn chục năm rồi.
Tôi không giải thích thế nào.
Làm sao có thể nói với họ con mèo thứ giếng thịt chứ?
Nói ra thì ai mà tin?
Cuối cùng, trưởng thôn kéo tôi ra một góc, hỏi nhỏ: “Kình, nói thật với chú , qua xảy ra gì!”
Tôi do dự một lúc, rồi kể lại toàn bộ sự việc.
xong, mặt trưởng thôn biến sắc.
Ông ta vỗ vai tôi, nói như khuyên : “Kình à, chú lớn lên ở thành phố, không tin những , có nhiều thứ không thể không tin.”
“ nhớ, nay mỗi đều phải lắc chuông đúng giờ. Nếu không thì thứ c.h.ế.t không một là một con mèo đâu.”
6
hôm đó, tôi không dám lơ là nữa.
Mỗi giờ Tý, tôi đều đúng giờ ra giếng lắc chuông âm.
Một ngày, hai ngày, ngày…
Suốt một tuần, mọi thứ đều yên ổn.
Lòng tôi dần thở phào, có vẻ cần “cho ” đúng giờ, “thứ” giếng sẽ không ra quấy phá.
tôi quá ngây thơ.
Một tuần , lại có lạ xảy ra.
7
hôm đó, đến lượt nhà góa Trương ở đầu làng phía Tây “cúng tế”.
“Cúng tế” nghĩa là mỗi nhà luân phiên trước giờ Tý ném một con gà hoặc vịt sống giếng quỷ.
Đây là quy định tồn tại cả trăm năm.
Họ nói đây là để làm no bụng “thứ” giếng, kẻo nó ra gây hại cho người.
đó, góa Trương vì con ốm nên quên mất.
Khi nhớ ra thì qua mất giờ Tý.
góa Trương sợ đến mức mặt tái mét, ôm con chạy đến nhà tôi.
“Kình ơi, Kình ơi, cứu dì với!”
quỳ sụp trước , khóc đến nghẹn ngào.
Tôi đ.á.n.h thức, ra ngoài thấy cảnh tượng hoảng hốt.
“Dì ơi, dì làm gì thế? Có gì nói.”
góa Trương lắp bắp kể lại sự việc.
xong, tôi lạnh cả người.
Hỏng rồi, lớn rồi.