Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Tôi đang ăn ngon lành thì Diệp Diêm văn ra.

Anh bưng cốc cà phê, giả vờ đi ngang qua khu trà nước, nhưng thực chất là đang quan sát tình hình ăn uống của nhân viên.

Khi ánh quét đến chỗ tôi, anh dừng lại khoảng một giây.

miệng tôi còn dính nước xốt, má thì phồng rộp vì nhét đầy thức ăn, ngẩng lên đúng lúc bốn nhìn nhau.

Anh ấy thản nhiên dời tầm đi, tiếp về phía trà nước.

Nhưng khoảnh khắc anh quay người, hình như tôi thấy miệng anh khẽ nhếch lên.

Là tôi hoa sao?

trà, Diệp Diêm lấy điện ra, gửi tin nhắn cho dì Công:

“Mẹ, đồ ăn đến rồi. Mẹ đừng lo lắng chuyện công ty của con mãi thế.”

Dì Công trả lời lập tức: “Mẹ là quan tâm con sao.”

Diệp Diêm nhìn chằm chằm màn hình, miệng vô thức nhếch lên.

Hầy, mẹ mình đúng là quá quan tâm mình rồi.

Anh không nghĩ ngợi nhiều, nhét điện vào túi quần.

Quay lại văn , trợ lý Trần đang sắp xếp hóa đơn thanh toán, buột miệng một câu: “Diệp tổng, mẹ anh tốt với anh thật đấy, cách dăm ba bữa lại đặt đồ ăn cho cả công ty.”

Diệp Diêm ngồi lại vào ghế, giọng điệu hờ hững: “Uhm, bà ấy thích lo xa thôi.”

Ngừng một chút, anh lại : “Đã bảo với bà ấy bao nhiêu lần rồi, không cần quản con.”

Trợ lý Trần cười : “Làm mẹ ai thế ạ.”

Diệp Diêm không đáp lại, nhưng sau khi trợ lý Trần đi ra ngoài, anh lại cầm điện lên, mở hộp với dì Công.

“Mẹ, sườn khá ngon.”

Dì Công trả lời: “Thế à, hương vị thế ? Vị chua ngọt có miệng không?”

“Cũng .”

Dì Công gửi một nhãn dán đắc ý.

Diệp Diêm nhìn màn hình, môi lại nhếch lên.

“Lần sau sườn xào chua ngọt mẹ dặn họ cho bớt đường lại chút.”

Dì Công phản hồi : “Con thì biết gì, mấy cô gái trẻ bây giờ chỉ thích ăn ngọt thôi.”

Sau đó lập tức thu hồi tin nhắn.

Diệp Diêm nhìn chằm chằm vào ba chữ “cô gái trẻ”.

Cô gái ?

Ai cơ?

Thôi bỏ đi, mẹ anh chuyện lúc đuôi.

Anh tắt điện , tâm trạng khá tốt mở tài liệu ra xem.

4

Khi về đến nhà, dì Công đang dọn dẹp bếp.

Tôi thay giày xong là nằm ườn ra sofa, thở phào một tiếng mãn nguyện.

“Con gái về rồi à?” Dì Công thò ra hỏi, “Trưa ăn uống thế ?”

“Dì Công ơi đừng nhắc nữa,” Tôi lăn lộn một vòng, ôm gối trêu chọc: “ vận may của con đúng là đỉnh của ch.óp. Công ty tăng ca, mẹ của sếp đặt cơm cho mọi người, mà toàn đặt đúng mấy món con thích thôi nhé. Sườn xào chua ngọt, súp lơ xào tỏi, thịt kho tàu, có lúc con còn nghi ngờ phu nhân họ Diệp chính là dì đấy.”

Đôi đang lau bát của dì Công khựng lại một chút.

Sau đó dì bật cười.

“Vậy sao? Thế thì đúng là trùng hợp thật.”

“Đúng thế! Con cũng thấy trùng hợp đến mức vô lý luôn.” Tôi xòe ngón đếm: “Hơn nữa vị sườn xào chua ngọt đó cực kỳ vị dì làm, chỉ có điều là ngọt hơn một xíu thôi.”

Dì Công quay người lại, tiếp tục lau bát, giọng mang theo ý cười: “Thế thì con ăn nhiều vào một chút, nhìn con gầy quá rồi đấy.”

“Con gầy chỗ đâu, con tăng hẳn một cân rưỡi rồi đây này.”

Dì Công không đáp lời, nhưng độ cong nơi miệng vẫn chưa hề hạ xuống.

Tôi cũng không nghĩ nhiều, nằm nghỉ một lát rồi đi tắm.

tắm bày một dãy chai lọ mới mà dì Công mới mang tới.

Sữa tắm đã đổi sang một thương hiệu khác, mùi hương gỗ tông lạnh thanh khiết, không ngọt lịm như hương hoa, ngửi cao cấp.

Tôi nhấn một rồi xoa lên người, thầm nghĩ: Gu của con trai dì Công cũng tốt đấy chứ.

Sáng sau, tôi đặc biệt đi sớm hơn mươi phút.

qua đụng trúng sếp xong, không tiếp tục canh giờ sát nút nữa.

Cá mặn cũng có lòng tự trọng của mình – có chốt giờ làm, nhưng tuyệt đối không để sếp bắt quả tang, đây là vấn đề nguyên tắc.

Kết quả là mới rẽ vào sảnh công ty, tôi đã thấy Diệp Diêm đi vào hướng khác.

chúng tôi chạm mặt nhau trước cửa xoay.

Tôi: “…”

Không chứ? Chuyện này là sao, đại ca ơi mới có tám giờ ba mươi lăm thôi mà.

Diệp Diêm mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh khói, cúc cổ áo cởi ra một viên.

áo xắn lên đến cẳng , lộ ra một đoạn cổ với những đường nét rõ ràng. Chiếc quần tây màu xám đậm thẳng tắp, đôi giày da bóng loáng đến mức có soi gương .

Ánh nắng cửa sổ sát đất ở đại sảnh chiếu vào, vặn rơi trên người anh.

Cả người anh như bao phủ bởi một lớp filter làm mềm vậy.

óc tôi bỗng chốc đình trệ khoảng 1.5 giây.

– C.h.ế.t tiệt, người đàn ông này đúng là đẹp trai thật sự.

“Chào buổi sáng.” Anh nhìn tôi một .

“Chào buổi sáng Diệp tổng.” Tôi nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, nở một nụ cười giả trân đúng chuẩn công sở.

Thang máy đến, một màn quen thuộc lại diễn ra.

chúng tôi kẻ trước người sau vào .

Cửa đóng lại, không gian kín chỉ còn lại người.

Sau đó, tôi ngửi thấy một mùi hương.

quen thuộc.

Đó là mùi hương gỗ tông lạnh sạch sẽ, hệt loại sữa tắm tối qua tôi dùng…

hệt luôn?

Theo bản năng, tôi nghiêng qua để xác nhận xem mùi hương đó có phát ra người anh ta hay không. Mũi tôi khẽ khịt khịt, nhích về phía anh ta một chút.

Đúng là trên người anh ta thật.

Nhưng hình như mùi này phong phú hơn loại tôi dùng, như là nước hoa hoặc dưỡng cùng dòng, các tầng hương rõ rệt hơn nhiều.

Đúng lúc tôi đang định ngửi thêm nữa để xác nhận thì Diệp Diêm bỗng lùi sang bên cạnh nửa .

Động tác không lớn, nhưng ý đồ thì cực kỳ rõ ràng.

Tôi ngẩng lên, vặn chạm ánh của anh ta.

Biểu cảm của anh ta vi diệu, đôi mày khẽ nhíu lại, môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng, ánh nhìn tôi như nhìn thứ gì đó không đứng đắn cho lắm.

“Lâm trợ lý.”

“Có tôi.”

Giọng điệu của anh ta lạnh lùng lại rạch ròi, như đang cân nhắc ngữ, cuối cùng chọn một câu mà anh ta tự cho là vẫn còn giữ diện cho tôi:

“Dùng tâm trí vào đúng chỗ đi.”

Tôi: ?

“Lo mà làm việc cho tốt,” Diệp Diêm nhìn thẳng về phía trước, giọng bình thản, “Đừng nghĩ mấy thứ không đâu nữa.”

Cửa thang máy mở ra.

Anh ta sải đi ra ngoài, để lại một mình tôi đứng hình tại chỗ.

Khoan đã.

anh ta tưởng tôi là kẻ biến thái đó, lén lút ngửi mùi trên người anh ta thang máy không?

Mặt tôi lập tức nóng bừng lên.

Không mà, tôi chỉ tò mò xem mùi hương có nhau không thôi, tôi không hề có sở thích quái đản đó đâu!

Nhưng tôi lại giải thích .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.