Ba tháng sau sinh, tôi bị gãy xương.
Chồng tôi xót vợ, bỏ ra số tiền không nhỏ để thuê bằng được một bà mụ tháng hạng vàng – người nổi danh là khó mời nhất nhì thành phố.
Tiền đặt cọc lên tới năm mươi nghìn tệ, anh chuyển khoản ngay không do dự.
Mẹ tôi xem hồ sơ của bà mụ xong thì khen không dứt miệng, còn đang hí hửng định gọi điện hẹn bà mai đến làm việc từ ngày mai.
Tôi vươn tay, nhấn tắt điện thoại.
“Đừng gọi vội, lát nữa thím Hai tới giành mất thôi.”
Từ nhỏ đến lớn, tôi đã quen cảnh này rồi.
Mẹ tôi luôn là kiểu “Bồ Tát sống” chính hiệu – hễ nhà thím Hai mở miệng than nghèo kể khổ là y như rằng những gì tốt nhất trong nhà tôi đều phải nhường cho họ.
Mẹ luôn tự hào rằng “giúp người là niềm vui”, là việc đáng làm, mà không hề biết sau lưng, thím Hai lại cười bà “thiếu não, ngốc nghếch”.
Còn tôi – vì lên tiếng phản đối – lại bị chính mẹ mình cho là nhỏ nhen ích kỷ.
Bà còn cầm điện thoại định gọi đi, miệng không ngừng nói đỡ cho thím Hai: