Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

15

Có lẽ bầu không khí bên bờ biển quá đỗi lãng mạn. Lộc Lâm Thâm, người chưa từng đụng đến một giọt rượu, đêm nay lại say khướt một cách lạ thường.

“Anh định lái xe khi đang say đấy à?” Tôi nhìn anh lấy chìa khóa xe ra, có chút kinh hãi, “ thật lòng là tôi sợ chếclắm.”

Gió đêm thổi qua gò má hơi tiều tụy của anh, anh khẽ nhếch môi.

“Anh cũng sợ, anh định gọi tài xế lái hộ thôi.”

“Bây giờ là giờ cao điểm buổi tối, chỗ này lại hẻo lánh, tài xế không muốn tới đâu.” Tôi nhìn bản đồ dẫn đường, “Gần có một trạm tàu điện ngầm, cách một cây số thôi.”

dù là về nhà tôi, hay là về nhà anh.

Đều thuận đường, và đi thẳng là tới.

Lộc Lâm Thâm gật đầu đồng ý, những ngón tay thon dài đưa tới kéo lại vạt áo khoác tôi: “Gió lớn, em ra cửa tàu điện ngầm đợi anh đi, ở đó ấm hơn.”

“Ơ? Anh không đi à?”

“Anh lại ngay.” Anh người rời đi.

Cái “ lại ngay” này, là gần bốn mươi phút.

Lọt hố nhà vệ sinh rồi à? Hay có đồ bỏ quên ở khu ẩm thực?

Hay là trên đường ai cướp mất rồi?

Tôi ngồi trên ghế đá ở cửa số 1, nhìn theo gần 5 chuyến tàu điện ngầm đã đi qua. Những cuộc gọi Lộc Lâm Thâm còn lại tiếng bận.

Kim đồng hồ tích tắc, khi đến chín rưỡi, tôi cuối không ngồi yên được .

“Chào chú, chú có một người đàn ông mặc áo khoác đen, cao khoảng một mét chín không ạ?”

Tôi hỏi nhân viên bảo vệ khu phố, họ có thể giúp tôi xem camera giám sát.

“Cô gái, có người này không?” Bảo vệ vào màn hình hỏi tôi, “Cậu ta đi về hướng Nam rồi, đằng đó có một cửa hàng tiện lợi khá náo nhiệt, hay là cô qua đó tìm xem?”

cửa hàng tiện lợi không có bóng dáng anh, càng lúc càng nhiều nỗi bất an ập đến lòng.

Tôi bắt đầu nhận ra rằng, hóa ra sự hận thù của tôi đối với anh đã sớm tan biến từ lâu. Tôi ngồi bên bồn hoa ven đường, soạn tin nhắn: “Lộc Lâm Thâm, anh đi đâu rồi? Còn không trả lời tôi là tôi báo cảnh sát đấy!”

Chữ vừa đánh xong lại xóa, nước mắt rơi lã chã trên bàn phím, lau khô rồi lại đánh tiếp. Khoảnh khắc ngẩng đầu lên, ánh mắt tôi bỗng chốc dồn vào người đó.

Anh tay xách túi, tay cầm ly trà sữa đứng yên tại chỗ, thần sắc trông có vẻ hơi đờ đẫn.

“Lộc Lâm Thâm!” Tôi lao đến, giơ tay đấm vào người anh: “Đồ tồi này, rốt cuộc anh đã đi đâu thế hả!”

Có lẽ anh không ngờ tôi lại đi tìm mình, gương đang ngơ ngác bỗng chốc rạng rỡ nụ .

“Văn , em lại-“

Tôi cắt ngang lời anh, đôi mắt đỏ hoe: “ không nghe điện ! Anh có mình đã đi bao lâu rồi không!”

Anh nhét ly trà sữa vào tay tôi: “Điện hết pin sập nguồn rồi. là món em thích, lúc nãy anh em cứ liếc về phía tiệm trà sữa mấy lần.”

“…Anh mù đường à? Hướng cửa tàu điện ngầm ở phía Bắc, anh cứ đứng xoay vòng vòng ở gì?”

Anh há miệng định gì đó, cuối lại rũ mắt, gật đầu mập mờ: “…Ừm, anh mù đường.”

16

Dưới ánh trăng, hai bóng người đổ dài trên đất.

“Lộc Lâm Thâm.” Nhìn túi chườm nóng và đường đỏ ích mẫu túi đồ, mũi tôi bỗng cay cay: “Hôm nay là ngày mấy rồi?”

Anh ngẩn người một lúc rồi cúi đầu: “Anh không , chắc là sắp đến giữa tháng rồi, em nhớ chú ý giữ ấm.”

“Anh…” Đột nhiên tôi không nên định vị lại mối quan hệ của chúng tôi thế nào .

Mọi biểu hiện của anh đều rất ấm áp, cũng mang theo sự kỳ lạ khó hiểu.

Anh ấy muốn tôi rung động lần ?

dường anh ấy đang che giấu điều gì đó, giống một người đang đứng chôn chân tại chỗ, muốn tiến về phía trước lại muốn thu chân về…

“Đi thôi, anh đưa em về.” Anh nắm lấy tay tôi.

“Kẻ mù đường cũng đòi đưa tôi về ?” Tôi dở khóc dở .

Bàn tay đang nắm lấy tay tôi siết chặt hơn một chút.

Anh nhìn tôi, nghiêm túc hỏi: “Văn , em có ý không?”

ý cái gì?” Tôi vẫn còn đang suy nghĩ, nghe vậy liền ngơ ngác nhìn anh: “Mù đường á? đó có gì đâu, nhiều người cũng không có cảm giác về phương hướng .”

Lộc Lâm Thâm mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Toa tàu của tuyến số 1 lấy chủ đề là hoa Đồ Mỹ, loài hoa tượng trưng sự kết thúc của những khoảnh khắc rực rỡ nhất.

Anh không lời nào, ngón tay cứ vân vê mãi hình dáng những cánh hoa, đường xương quai hàm căng cứng.

“Văn , anh hối hận rồi.”

“…Hối hận vì đã rời đi?” Ngón tay tôi cuộn chặt lại túi áo, lòng bồn chồn khó tả: “Hay là hối hận vì đã lại?”

“Cả hai.”

Tôi sững sờ giây lát.

Lại rồi, cái cảm giác mông lung bất định này.

Cơn bực bội trào dâng, tôi hít một hơi thật sâu rồi hất tay anh ra. Ngay khi cửa xe vừa mở, tôi bước thẳng ra ngoài không thèm ngoảnh đầu lại.

Thế này là ý gì chứ.

Rốt cuộc là ý gì !

Đang đùa giỡn tôi đấy à!

Tôi đang bừng bừng tức giận, sơ ý bước hụt bậc thang, lảo đảo suýt ngã thì đột ngột một bàn tay ôm ngang eo giữ lại.

Trên đỉnh đầu vang lên giọng đầy vẻ bất lực.

“Văn , lại không nhìn đường ?”

Lộc Lâm Thâm vừa giữ chặt tôi vừa : “Trước anh đã nhắc nhở bao nhiêu lần rồi, vẫn không nhớ ?”

Ngay lập tức, những cũ hiện ra trước mắt tôi những thước phim chậm.

17

“Văn , đi đường không nhìn đường à? Mắt đó hít thở thôi hả?”

Lộc Lâm Thâm năm 18 tuổi đang ôm gáy, nghiến răng mắng tôi với vẻ hung dữ. Một quả tạ từ bên chân anh lăn đi thật xa, dòng máu đỏ tươi từ đầu anh chảy xuống đất.

Tôi sợ đến mức đờ người ra, mọi người xung quanh bắt đầu vây lại.

“Này bạn nhỏ, mau đưa bạn trai cháu đi bệnh viện đi.”

“Cháu còn ngẩn ra đó gì, mau gọi xe cấp cứu đi chứ!”

“…”

Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng, run rẩy đưa tay ra đỡ Lộc Lâm Thâm.

“Đi, anh có đi được không, em gọi 120 ngay …”

Nước mắt rơi lã chã xuống bàn phím điện , ngón tay run rẩy trượt đi trên màn hình.

“Khóc cái gì? nhỏ thôi.” Anh vừa ôm gáy, tay kia ấn tắt điện của tôi, lấy đà đứng dậy.

“Đối tượng của em chẳng có gì giỏi, được cái mạng lớn thôi.”

“Lúc này còn đùa được ? Em sợ lắm đấy.” Tôi nức nở.

Trên chiếc điện dính đầy máu của anh.

Đỏ thẫm, nhức mắt vô .

Ngoài cửa phòng cấp cứu, trái tim tôi một bàn tay vô hình kéo xuống dòng nước lạnh giá, cứ dập dềnh không yên.

Anh đã đỡ tôi cú đánh đó.

Nếu anh có gì…

Tôi ?

Khi được đẩy ra, bàn tay lạnh giá của anh nắm lấy tay tôi, trên môi nở nụ nhợt nhạt.

“Em xem, anh đã bảo mạng anh lớn . Anh mới theo đuổi được em mấy ngày, nỡ mình xảy ra cơ chứ?”

Tôi mạnh tay lau nước mắt, vệt lệ nhòe nhoẹt trên mu bàn tay.

“Lộc Lâm Thâm, đừng có tự cao.”

Vết thương trên đầu anh khâu tới ba lớp, chấn động não nằm viện hơn một tháng. Ngày nào tôi cũng đến bên anh, còn lén nấu cơm ký túc xá mang đến anh.

“Đến cái này em cũng ?” Ăn miếng sườn xào chua ngọt tôi nấu, anh rạng rỡ đầy đắc ý: “Vợ của anh đúng là giỏi giang thật.”

“…”

Ai thèm nhận vợ anh chứ?

Ánh đèn len lỏi qua bóng cây, đổ xuống bờ vai của Lộc Lâm Thâm tuổi 24 những mảnh sáng vụn vặt.

Tôi đứng lại trước cổng khu chung cư, bỗng người nhìn anh: “Vỏ sò tôi tặng anh, tuyệt đối không được mất đấy.”

Anh hơi ngẩn ra: “Ý em là ?”

Cái tên ngốc thẳng tính này!

Tôi tức đến nghiến răng: “ mất là anh tiêu đời với tôi đấy!”

Tôi đã rất khó khăn mới lấy hết can đảm nhìn rõ lòng mình. Nếu còn mất tôi lần , anh xong đời rồi.

Lộc Lâm Thâm cuối cũng phản ứng lại, gương thoáng hiện nụ vui sướng, ngay sau đó nụ lại trở nên cay đắng.

Tôi nhìn anh đầy nghiêm túc.

Hồi lâu sau, tôi nghe anh gật đầu quả quyết: “Được.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.